Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2315: CHƯƠNG 2314: ĐẾN CÓ HƠI MUỘN

Đến có hơi muộn

Thời gian một ngày rưỡi, thật ra cũng nằm trong dự đoán, dẫu sao họ nói nhiều nhất chính là hai ngày.

Một ngày rưỡi này, thương thế của họ dĩ nhiên không thể khôi phục ở mức rất tốt, nhưng cũng đỡ hơn nhiều so với trước đây.

"Các ngươi tưởng rút trong đây thì có thể không sao ư?"

Huyết Thần nhìn chằm chằm vào vô số cường giả tụ tập bên trong, đang trong trạng thái chiến đấu."Lúc nãy chỉ là bắt đầu mà thôi, mọi người cũng không cần hồi hộp."

Tô Trì thản nhiên nói.

"Ha ha ha, giỏi cho câu 'chỉ là bắt đầu'. Mọi người, giết đi, đừng trì hoãn nữa!"

"Giết!"

Sau đó, hai bên lại huyết chiến lần nữa.

Tô Ngữ Ninh đã tới bên ngoài.

"Các vị tiền bối, bây giờ cục diện bên trong thế nào?" Tô Ngữ Ninh sốt ruột hỏi.

Dù sao Tô gia bảo có nhiều người, còn có cha nàng ở trong đó.

"Kết giới cuối cùng của Quảng Hàn cung đã bị phá rồi, bây giờ còn cần thời gian bốn năm ngày chúng ta mới có thể vào. Tình hình bên trong lành ít dữ nhiều."

Tô Ngữ Ninh cau mày.

Không ngờ cục diện lại hiểm trở thế này.

"Vậy Diệp Thiên Dật đâu?"

Đột nhiên nàng ta hỏi.

"Diệp Thiên Dật? Chính là Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông ư? Ta không để ý lắm, ngay từ đầu hắn đã ở bên trong, nhưng nếu thế cục như vậy, chắc là hắn chạy không thoát rồi, chắc vẫn còn kẹt lại bên trong."

"Vậy càng tốt."

Tô Ngữ Ninh do dự.

"Hả?"

Rất nhiểu người trong số họ đều nhìn sang Tô Ngữ Ninh.

"Tô cô nương, nàng ta nói vậy là sao?"

Tô Ngữ Ninh lắc đầu, nói: "Không có gì."

Nhưng nàng ta cảm giác Diệp Thiên Dật quá thần bí, cộng thêm lúc trước hắn đã đổi rất nhiều thứ từ Ngũ Nguyệt thương hội của nàng ta, chắc chắn có thể tạo ra rất nhiều thứ lợi hại. Tuy không chắc là có ích trong trận chiến này, nhưng tuyệt đối đừng quên, đây là Quảng Hàn cung, đồ trong đây nhiều hơn!

Chỉ có thể nói, đây là thiên đường của Diệp Thiên Dật. Nàng ta vốn không nghĩ trước kia hắn nhờ nàng ta tìm mấy thứ kia chính là cực hạn, dẫu sao còn rất nhiều thứ nàng ta chưa tìm thấy, nhưng Quảng Hàn cung có.

Còn rất nhiều cường giả hợp tác với Diệp Thiên Dật, Thiên Địa Phù Triện, trận pháp... có nhiều thứ chắc chắn có thể thành hiện thực.

Cho nên tuy cục diện vô cùng hiểm trở, nhưng là Tô Ngữ Ninh có lý do nghĩ rằng, chỉ cần Diệp Thiên Dật ở đó, vậy thì cục diện tiếp theo chắc chắn có thể xoa dịu một chút!

Nàng ta tin tưởng.

Hơn nữa, Tô Ngữ Ninh biết, Diệp Thiên Dật muốn sống tiếp thì cũng cần phải dựa vào Quảng Hàn cung, cho nên giữa họ cần phải hợp tác, hắn cũng cần phải xuất ra bản lĩnh của mình.

Thuỷ Lam Tâm cũng đến bên này, bao gồm một số cường giả khác của Thiên Thuỷ Thánh Địa.

"Haiz."

Một vài cường giả thấy đám hậu bối này, thấy ánh mắt của họ thì cũng không nhịn được mà thở dài.

Không còn cách nào!

Đây là kiếp bạn của đám người trong Quảng Hàn cung, mà nói thật thì kiếp nạn này, họ cảm thấy cơ bản cũng không có cơ hội có thể trốn thoát được.

Còn về bên trong có vài người sống tiếp, vậy thì phải xem tạo hoá của họ rồi.

Chắc 90% số người sẽ chết.

Haiz.

Một ngày, hai ngày, ba ngày...

Lại ba ngày trôi qua.

Tổn thất rất thê thảm.

Tuy tổn thất của ngũ đại tà môn cũng nặng nề tương tự nhưng họ không thể so sánh được.

"Ha ha ha, tiên nữ Quảng Hàn, để ngươi chống chịu lâu quá rồi. Mau giao bình lưu ly Quảng Hàn ra đây, bổn toạ có thể giữ cho ngươi toàn thây."

Huyết thần đứng đó, phía trước là tiên nữ Quảng Hàn, Hàn Nguyệt Ngưng bị thương nặng.

Hàn Nguyệt Ngưng là tông chủ Quảng Hàn cung, nàng ta phải chịu đựng quá nhiều trong trận chiến này. Nàng ta đối mặt rất nhiều cường giả.

Tuy không có luôn đối mặt với sự tồn tại đáng sợ như Huyết Thần nhưng Huyết Thần cũng luôn tìm Hàn Nguyệt Ngưng.

Lần này, cuối cùng cũng cho Huyết Thần một cơ hội, trong khu vực nhỏ thế này chỉ có hai người, Huyết Thần và Hàn Nguyệt Ngưng.

Hắn ta cần bình lưu ly Quảng Hàn, tuyệt đối không thể chia sẻ với bốn đại Tà môn khác.

Hàn Nguyệt Ngưng chậm rãi đứng dậy.

cho dù là bị thương nặng nhưng nàng ta vẫn có cảm giác lạnh lùng và kiêu ngạo.

"Nếu ngươi muốn có được bình lưu ly Quảng Hàn, vậy hãy lấy từ xác của bổn tôn đi." Hàn Nguyệt Ngưng lạnh lùng nói.

"Ngươi nghĩ chuyện này rất khó khăn ư?"

Huyết Thần cười mỉa, sau đó hắn ta mở lòng bàn tay ra, một cỗ sức mạnh đáng sợ tập trung xuất ra, trực tiếp đánh về phía của Hàn Nguyệt Ngưng.

Không hề loè loẹt, cũng không có chút do dự nào.

Hàn Nguyệt Ngưng đã cơ bản không có năng lực né tránh, nàng ta lấy bình lưu ly Quảng Hàn ra.

Cho dù nàng ta biết đây chính là thứ mà Huyết Thần mong muốn.

Bình lưu ly Quảng Hàn phát nổ với sức mạnh cực lớn dưới tay của Hàn Nguyệt Ngưng, dĩ nhiên cỗ sức mạnh này đã yếu hơn trước rất nhiều.

Ầm...

Phụt...

Nàng ta vẫn phun ra một ngụm máu tươi, sau đó bay ra ngoài, bình lưu ly Quảng Hàn trong tay cũng rơi xuống bên cạnh nàng ta.

Huyết Thần cười với vẻ coi thường.

"Nếu mấy trăm năm trôi qua nữa, ngươi sẽ có cơ hội giao đấu với bổn toạ. Bây giờ ngay cả Thần Chí Cao mà ngươi cũng chưa đạt được, không có tư cách, thật là đáng tiếc."

Huyết Thần vừa nói vừa tập trung sức mạnh cường đại lần nữa.

"Tài năng của ngươi ở đại lục này cũng thuộc hạng nhất hạng nhì, với tuổi trẻ như vậy mà đã đạt được tu vi thế này, trong thiên hạ cũng chưa quá năm người. Trăm năm sau, ngàn vạn năm sau, ngươi có thể thành một truyền kỳ chân chính của đại lục này, đáng tiếc ngươi phải chết rồi. Tạm biệt, tiên nữ Quảng Hàn tôn quý."

Huyết Thần nói xong, sức mạnh đáng sợ trong tay hắn ta phóng về phía Hàn Nguyệt Ngưng.

Chiêu này, Hàn Nguyệt Ngưng đã không tránh được, cũng không chặn nổi, nàng ta chết chắc.

Trong giây phút cuối cùng, Hàn Nguyệt Ngưng nhìn thấy bóng dáng bên cạnh, Quảng Hàn cung bên cạnh, sau đó nhắm mắt, đón lấy đòn chí mạng này.

Soạt...

Ở phía chân trời, một luồng sáng vàng với tốc độ cực nhanh bay tới bên này.

Ầm...

Sau đó, một thanh kiếm rơi xuống trước mặt của Hàn Nguyệt Ngưng, cắm xuống đất, chính xác mà nói thì đây là một thanh Hư Ảnh kiếm.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, thanh kiếm phát ra ánh sáng vàng, tạo thành bóng kiếm vàng khổng lồ ngay tại chỗ.

Bóng kiếm vàng khổng lồ này đã chặn đứng sức mạnh cường đại đó.

Hàn Nguyệt Ngưng nghi ngờ mở đôi mắt xinh đẹp của mình ra, nhìn cái bóng màu vàng trước mặt.

"Thật là ngại quá, ta đã cố hết sức ra đây vào lúc này, nếu không cũng chẳng cách nào thay đổi được gì."

Giọng của Diệp Thiên Dật truyền đến từ phía sau của Hàn Nguyệt Ngưng.

Nàng ta đứng dậy nhìn hắn.

"Đây là Thần Chí Cao, thực lực cực mạnh."

Hàn Nguyệt Ngưng cũng chẳng nói nhiều, nhắc nhở Diệp Thiên Dật một tiếng.

"Cho nên đây không phải thứ mà ta có thể đối kháng, cô tới đi."

Diệp Thiên Dật ném cho nàng ta hai viên đan dược.

"Thập Chuyển Thần Hồn đan và Thần Quang Thánh Linh đan."

Hàn Nguyệt Ngưng: "..."

Nàng ta không chần chừ mà nuốt xuống.

"Châm Thiên Khiển, đây."

Sau đó Diệp Thiên Dật lại ném cho nàng ta một cây châm.

Tuy Châm Thiên Khiển còn chưa được xếp vào Huyền Thiên Độc Khí hạng thứ mười nhưng hiệu quả phá phòng ngự của đám cường giả kia vẫn có hiệu quả. Vả lại, Châm Thiên Khiển này tuyệt đối không phải Châm Thiên Khiển bình thường.

Ánh sáng vàng chắn tầm mắt của Huyết Thần, hắn ta không nhìn thấy gì, nhưng hắn ta vốn không hoảng loạn, cường giả ở đây rất nhiều, vào lúc quan trọng cũng có người ra tay cứu nàng ta một mạng thì cũng là chuyện rất bình thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!