Viết lại tình hình chiến sự
Chỉ Xích Thiên Nhai rất lợi hại, không có gì sai sót cả.
Nhưng cường giả cấp Thánh Quân, lão giả này, thất giai Thái Cổ thần vương cảnh, bi kịch của hắn ta hiện giờ đã ngay dưới mí mắt.
Chỉ Xích Thiên Nhai này lại có thể gây ra sát thương lớn như vậy cho cường giả cấp độ này, đúng là không hợp lý.
Còn những hơn hai mươi tên?
Tên nhóc này từ đâu tới vậy?
Tuy độc tính của Chỉ Xích Thiên Nhai này không thể bảo đảm trong thời gian ngắn khiến cường giả cấp độ này ngã gục, nhưng nhìn dáng vẻ này, chắc cuối cùng cũng khó sống, hơn nữa thậm chí bây giờ hoàn toàn không còn sức chiến đấu.
Sau đó Thuỷ Bất Hối lao vào trận chiến một lần nữa.
Diệp Thiên Dật có lẽ đã thấy.
Sau đó hắn lại nhắm vào một cường giả.
"Tô tiền bối!"
Diệp Thiên Dật lại ném nhẫn không gian cho Tô Trì.
Hắn ta cũng nghi ngờ mà nhận lấy.
Sau đó, còn một số cường giả quen biết Diệp Thiên Dật, bao gồm mười hai vị tiên nữ của Quảng Hàn cung kia.
Mười hai vị tiên nữ này cũng rất lợi hại, tuy tu vi không cao lắm, nhưng họ kiên trì đến bây giờ vẫn chưa chết!
Mười hai vị tiên nữ kiếp trước cũng có vài người đã chết.
Bà lão kia, cũng chính là trước khi Hàn Nguyệt Ngưng chưa tới, nàng ta chủ trì đại cuộc, nàng ta cũng là trưởng lão đời trước.
Trạng thái của nàng ta rất kém.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Không có nhiều người chú ý tới sự tồn tại của Diệp Thiên Dật, cho dù hắn luôn hét lên trong trận chiến, sau đó ném đồ cho người khác nhưng cũng thật sự không có mấy ai để ý đến.
Vì một là, Diệp Thiên Dật cũng không có khí tức lớn đến vậy. Hai là nói thật thì ngươi nói Diệp Thiên Dật, Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông có rất nhiều người biết đến, nhưng Diệp Thiên Dật đeo mặt nạ đứng đây, hét một tiếng, vứt đồ, đối với đỉnh cấp cường giả kiểu đó thì ai sẽ quan tâm hắn chứ?
Hơn nữa, Diệp Thiên Dật cũng đâu phải tham gia cuộc chiến, sự chú ý của đám cường giả kia là nhắm vào cường giả có sức đe doạ đến họ.
Tuy nhiên...
Trận chiến này cứ đánh như thế, đột nhiên có người bắt đầu cảm giác có gì không đúng.
"Mọi người cẩn thận, họ không biết, ai đã lấy ra Huyền Thiên Độc Khí, cường độ rất cao! Cẩn thận!"
Cuối cùng cũng có người phát hiện có gì đó sai sai.
Có người, họ chú ý thấy Huyền Thiên Độc Khí, nhưng cũng không quá để tâm, hơn nữa chính là bản thân đặc biệt chú ý Huyền Thiên Độc Khí, dù gì một hay hai cá nhân có thể lấy ra Huyền Thiên Độc Khí để chiến đấu là chuyện rất bình thường. Huyền Thiên Độc Khí lại là thứ mà ai cũng có thể lấy ra được.
Tuy nhiên, cứ đánh thế này thì họ phát hiện rồi.
Ôi trời!
Thế lực của Quảng Hàn cung này có nhiều người dùng Huyền Thiên Độc Khí nha.
Huyền Thiên Độc Khí đủ mọi thể loại.
Điều này không chính xác!
"Làm không xong, Đường Môn cũng nhúng tay rồi ư?"
"Rõ ràn Đường Môn đã nhúng tay. Nếu không thì họ dựa vào gì mà có thể lấy ra được nhiều Huyền Thiên Độc Khí như vậy? Kêu mọi người cẩn thận."
"Cẩn thận!"
"..."
Nhất thời, đám cường giả kia bắt đầu cẩn thận hơn.
Họ nghi ngờ, dựa vào gì mà Đường Môn lại nhúng tay? Nhưng nếu không phải Đường Môn nhúng tay, họ dựa vào đâu có thể lấy ra được nhiều Huyền Thiên Độc Khí như vậy?
Hơn nữa cường giả giỏi nhiều vậy, trên đời này cũng chỉ có Đường Môn mới có năng lực lấy ra nhiều Huyền Thiên Độc Khí đẳng cấp cao thế này?
Đáng ghét!
Hoá ra Quảng Hàn cung còn giấu thủ đoạn này?
Khoan đã!
Chợt có ai đó nhận ra điều gì.
"Bên trong Quảng Hàn cung này có người của Đường Môn! Lúc nãy lão phu nghe nói có người đang hét, sau đó vứt nhẫn không gian, e là Huyền Thiên Độc Khí chính là ở trong nhẫn không gian này."
"Lão phu cũng nghe thấy."
"Ngay từ đầu, lão phu cũng không để ý, hoá ra là như vậy. Tên nhóc kia đâu rồi?"
"Cái gì vậy? Tên nhóc kia chắc là Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông, Diệp Thiên Dật. Khoảng thời gian này rất nổi tiến trên khắp đại lục, khoan đã! Lẽ nào tên nhóc đó là người của Đường Môn?"
"Không! Không phải Đường Môn, không phải đã nói rồi sao? Hắn đến từ đại lục Cửu Châu, cho nên làm sao có thể là người của Đường Môn?"
"Tên nhóc kia đâu? Trước tiên giải quyết tên đó trước đã, rất có thể chính là hắn đã lấy ra đống Huyền Thiên Độc Khí này!"
"..."
Trong chốc lát, rất nhiều cường giả đang tìm kiếm Diệp Thiên Dật.
Còn Diệp Thiên Dật sau khi làm xong mấy chuyện này thì đã trốn đi.
Quảng Hàn cung lớn thế này, một người muốn trốn cũng quá đơn giản, hơn nữa còn nhiều tàn tích như vậy, cho dù Diệp Thiên Dật trốn dưới đống tàn tích này thì họ cũng không dễ dàng tìm thấy.
Chiến trường lớn như vậy, thật ra quả thật người biết tin này cũng không nhiều.
Ví dụ như... Huyết Thần!
Ngay lúc này Huyết Thần và Hàn Nguyệt Ngưng cũng ở rất xa chiến trường.
"Tuy bổn toạ không biết làm sao đột nhiên trạng thái của ngươi đạt đến mức độ như hiện giờ, nhưng dẫu sao bổn toạ cũng là Thần Chí Cao, muốn chung một trận chiến với bổn toạ thì tuyệt đối không thể được. Huyết hấp đại pháp!"
Huyết Thần cũng bị vội.
Hắn ta đường đường là Đỉnh cấp cường giả, là Huyết Thần, là Thần Chí Cao, lại đánh tới đánh lui với một Thần Tôn, dĩ nhiên hắn ta không chấp nhận được.
Cho nên Huyết Thần nổi giận.
Còn điều mà Hàn Nguyệt Ngưng muốn chính là Huyết Thần nổi giận.
Vì hắn ta không giận thì nàng ta cũng không còn cơ hội nữa.
"Cho nên, uy danh của Huyết Thần các hạ cũng chỉ có như vậy thôi à, hoá ta thực lực của Huyết Thần các hạ chẳng qua chỉ có vậy."
Hàn Nguyệt Ngưng thản nhiên nói.
"Tuổi trẻ!"
Huyết Thần hừ lạnh một tiếng, sau đó lao thẳng về phía Hàn Nguyệt Ngưng.
Nàng ta và Huyết Thần đọ sức.
Thật ra nàng ta quả thật không biết làm sao với Huyết Thần. Hắn ta nổi giận cũng là vì hắn ta cũng không biết làm thế nào với nàng ta, điều này khiến hắn ta rất tức.
Hàn Nguyệt Ngưng và Huyết Thần không ngừng giao đấu.
Nàng ta đang chờ một cơ hội.
Nàng ta không biết tại sao Diệp Thiên Dật lại đưa Châm Thiên Khiển cho mình, nàng ta cũng không có thời gian để biết Châm Thiên Khiển rốt cuộc mạnh cỡ nào. Nàng ta chỉ biết Diệp Thiên Dật hiểu rõ thực lực của Huyết Thần. Hắn cũng không thể đưa cho mình một thứ vô dụng được.
Còn về tình hình bên phía Quảng Hàn cung, Hàn Nguyệt Ngưng và Huyết Thần đều không biết.
"Đáng ghét, ngươi chỉ biết né thôi ư?"
Huyết Thần nổi giận đùng đùng.
Chiêu lớn của hắn ta không thể đánh trúng Hàn Nguyệt Ngưng.
Hàn Nguyệt Ngưng này có thuộc tính gió, Huyết Thần hắn ta không có gió, cũng không có thời gian và không gian, cho nên Hàn Nguyệt Ngưng chính là có thể đọc sức với hắn ta.
"Chẳng lẽ Huyết Thần các hạ nôn nóng rồi sao?"
Ánh mắt của Huyết Thần nghiêm nghị.
Được!
Hắn ta hoàn toàn nổi giận rồi.
"Máu nhuộm thiên hạ!"
Bỗng dưng hư không trở thành một mảng đỏ như màu máu.
Huyết Thần đứng giữa hư không, ngưng tụ ra một chiêu lớn!
"Chính là bây giờ!"
Đôi mắt xinh đẹp của Hàn Nguyệt Ngưng loé sáng.
Nàng ta biết hiệu quả của Châm Thiên Khiển là gì, mặc kệ Châm Thiên Khiển mạnh ra sao, tóm lại cũng sẽ giữ được hiệu quả của Châm Thiên Khiển, năng lực mạnh mẽ phá vỡ phòng thủ và phá vỡ linh lực.
Mặc kệ ngươi dùng linh lực phòng ngự hay chiêu lớn gì, Châm Thiên Khiển cũng có thể dễ dàng xuyên qua.
Mà tình hình bình thường, đối mặt với cường giả như vậy, Châm Thiên Khiển chắc chắn không có khả năng công kích năng lực của đối phương. Hàn Nguyệt Ngưng cũng tự nhận là mình không làm được.
Nhưng nàng ta chính là đang chờ Huyết Thần dùng chiêu lớn này!
Như vậy thì chẳng phải dùng được rồi sao?
Hàn Nguyệt Ngưng lấy ra Châm Thiên Khiển khác, vận chuyển linh lực.
Soạt...
Theo đó, nàng ta đã đánh bay Huyết thần với Châm Thiên Khiển đó.
Âm thanh phá vỡ không trung truyền đến.