Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2318: CHƯƠNG 2317: SAO LẠI NHƯ VẬY?

Sao lại như vậy?

Huyết Thần đang chuẩn bị chiêu lớn.

Chuẩn bị chiêu lớn thì cần thời gian, càng cần nhiều linh lực hơn.

Nhất là lúc chiêu lớn vừa vận chuyển, linh lực tiêu hao rất nhiều, giống như điều hòa vậy, Khi bật điều hòa thì thật ra rất tốn điện, nên có vài người lớn nói, để tiết kiệm điện, bật điều hoà một lúc rồi tắt, sau đó mở lại rồi tắt, chi bằng cứ mở thế này, vậy càng tốn điện hơn.

Hơn nữa, Huyết Thần cơ bản không sợ, lực lượng của hắn ta ở đây, lại là chiêu lớn đỉnh cấp, lực lượng nào hắn ta cũng có thể. ngăn chặn.

Cho nên hắn ta không thu chiêu lớn, càng không thể né tránh.

Hàn Nguyệt Ngưng dĩ nhiên cũng đoán được, vì vậy nàng ta chính là chờ thời khắc này.

Châm Thiên Khiển bay qua.

Huyết Thần nhìn thấy Châm Thiên Khiển tới trước mặt, hắn ta mới để ý đến Châm Thiên Khiển này.

Phụt...

Hắn ta cười khinh khỉnh trong lòng.

Đúng, Châm Thiên Khiển quả thật là Huyền Thiên Độc Khí, quả thật có thể phá vỡ phòng ngự, nhưng ngươi cũng phải nhìn cảnh giới thử, Huyết Thần hắn ta là Thần Chí Cao, Thần Chí Cao thì sao có thể sợ Châm Thiên Khiển?

Tuy Châm Thiên Khiển có thể phá vỡ sức mạnh phòng ngự và linh lực, nhưng chênh lệch lớn như vậy, sức mạnh của chiêu lớn của hắn ta bày ra tại đây, cho dù ngươi có một trăm Châm Thiên Khiển thì đã sao chứ? Trong tích tắc cũng bị sức mạnh của hắn ta làm tiêu tan.

Tuy nhiên...

Phụt...

Châm Thiên Khiển nhẹ nhàng xuyên qua sức mạnh của hắn ta.

"Cái gì?"

Con ngươi của Huyết Thần co rút kịch liệt.

Hắn ta không trốn được.

Phụt...

Vì sức mạnh bị cưỡng chế tiêu tán, hắn ta bị cắn trả, phun ra một ngụm máu, sau đó Châm Thiên Khiển cứa vào vai hắn ta.

Huyết Thần đã rất cố gắng, hắn ta cố hết sức phản ứng né Châm Thiên Khiển, cố hết sức để Châm Thiên Khiển cứa trúng vai hắn ta.

Ngay lúc Châm Thiên Khiển trúng mục tiêu, mọi sức mạnh của Huyết Thần đều tán loạn.

Rầm...

Thân hình hắn ta vững vàng ngã xuống đất.

Nét mặt của hắn ta rất kém.

Hắn ta đã trúng độc.

Vốn tưởng đây là loại độc mà hắn ta cơ bản không cần quan tâm.

Vì hắn ta là Thần Chí Cao đỉnh cấp.

Nhưng sau khi hắn ta cảm nhận được chất độc này, hắn ta biết mình đã nhầm.

Chất độc này rất đáng sợ!

Nhưng điều mà khiến hắn ta không ngờ chính là, dựa vào gì mà Châm Thiên Khiển có thể xuyên qua sức mạnh của hắn ta?

Hàn Nguyệt Ngưng cũng tỏ ra ngạc nhiên.

Đây là Châm Thiên Khiển? Châm Thiên Khiển này còn đáng sợ hơn nhiều so với trong tri thức của nàng ta!

Rốt cuộc Diệp Thiên Dật này là thần thánh phương nào?

"Huyết Thần các hạ."

Hàn Nguyệt Ngưng nhìn Huyết Thần rơi xuống cách đó không xa, thản nhiên lên tiếng: "Xem ra cuộc chiến tiếp theo, ngươi không thể tham gia rồi."

Ánh mắt của Huyết Thần loé lên tia sát khí, hắn ta nhớ tên nhóc xuất hiện lúc đó.

Khốn kiếp!

Hắn ta chưa nói xong mà đã trốn khỏi đây mất bóng.

Hàn Nguyệt Ngưng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cường giả Huyết Thần này sẽ vì thời gian càng ngày càng lâu mà càng ngày càng đánh mất sức chiến đấu, dĩ nhiên nàng ta không nghĩ chất độc này lấy mạng của tên cường giả này, nhưng chí ít Quảng Hàn cung bọn họ có thể phục hồi.

Nàng ta quay đầu lại và liếc nhìn, Diệp Thiên Dật trốn dưới một bàn đá và hút thuốc.

Nàng ta càng chú ý người đàn ông này.

Soạt...

Hàn Nguyệt Ngưng đáp xuống trước mặt Diệp Thiên Dật.

"Rất cảm ơn ngươi."

Hàn Nguyệt Ngưng nói.

"Đây."

Diệp Thiên Dật lại ném một vài nhẫn không gian cho nàng ta.

"Trong đây còn một số thứ, không nhiều lắm, thời gian không đủ, ta cũng chỉ có thể làm ra nhiêu đây, còn lại thì ta cũng không giúp được gì, nhưng nàng nợ ta một ân tình."

"Dĩ nhiên."

Hàn Nguyệt Ngưng nói.

"Sau này làm sao bù đắp, ta đã nghĩ xong rồi, cho ta ở trong kho báu của Quảng Hàn cung trong hai năm, còn về ta dùng bao nhiêu đồ, ta nghĩ, nếu lần này Quảng Hàn cung không sao, mấy thứ đó chắc cũng không tới mức khiến mấy người cảm thấy thiệt thòi nhỉ?"

"Ta đồng ý với ngươi."

Hàn Nguyệt Ngưng nói.

"Được thôi."

Diệp Thiên Dật vươn vai, sau đó lại ném nhẫn không gian cho nàng ta.

"Trong đây có một số đan dược, nàng cho người của mình uống đi, cơ bản thì họ đều có thể phục hồi sức chiến đấu. Cộng thêm mấy thứ Huyền Thiên Độc Khí này, ta nghĩ, mấy người chắc cũng sẽ trong trạng thái định ra cân bằng."

Diệp Thiên Dật nói.

Tuy số người của họ nhiều hơn, nhưng dẫu sao đan dược của Diệp Thiên Dật có hạn, số người uống cũng có hạn, đành như vậy thôi.

"Cảm ơn."

Hàn Nguyệt Ngưng nói xong, bóng người bèn lao vào hư không.

Thật ra cũng coi như họ tốt số, tuy số đan dược mà Diệp Thiên Dật biết luyện chế, nhưng công thức của nó quá hiếm, thật ra thế lực bình thường của họ cũng chỉ có cơ hội có thể có là được.

Hàn Nguyệt Ngưng tham gia, sự can thiệp của đan dược, khiến trận chiến quả thật ổn định trở lại.

"Chuyện này là sao?"

Một lão giả nhìn thấy trạng thái của Huyết Thần thì cau mày hỏi.

"Không sao."

"Khí tức của ngươi đã hỗn loạn không tưởng nổi, người nào có thể khiến ngươi bị thương ra nông nỗi này?"

Họ cảm thấy không thể tưởng nổi.

Duy chỉ có một người có bản lĩnh này chính là Hàn Thần, nhưng Hàn Thần ở phía bọn họ đã bị thương nặng.

Người khác thì... có là gì chứ?

Linh khí?

Họ không nghĩ là Quảng Hàn cung có thể có loại linh khí như vậy, vì họ đều biết một số người có bản lĩnh biết mấy thứ này ở đâu.

"Tình hình có kiểm soát được không?"

Huyết Thần cố gắng ổn định sức mạnh hỗn loạn trong lòng, cố gắng để giọng nói của mình bình tĩnh lại.

"Vẫn chưa."

Lão giả lắc đầu, nói: "Có thể lúc trước có sự can thiệp của Đường Môn, cũng có thể là Thập Tứ trưởng lão của Vạn Độc tông, đột nhiên họ có rất nhiều người lấy ra Huyền Thiên Độc Khí. Những thứ Huyền Thiên Độc Khí này ngay từ đầu người của chúng ta cũng không mấy để tâm, nhưng cường độ rất cao, vượt hẳn tri thức của bọn ta, còn gây ra ảnh hưởng cực lớn đối với rất nhiều cường giả."

"Huyền Thiên Độc Khí..."

Huyết Thần cũng bị Huyền Thiên Độc Khí ám toán, trong lòng hắn ta biết rõ.

"Chính là tên nhóc đó!"

Ánh mắt của Huyết Thần loé lên tia sát ý.

"Đánh nhanh thắng nhanh."

Huyết Thần lên tiếng.

"Đã không còn cách nào đánh nhanh thắng nhanh nữa, thậm chí ta cũng nghi ngờ trước khi Dạ Mộ Chi Giới biến mất có thể đạt đến mức chúng ta dự tính à."

Vù vù vù...

Sau đó, họ trơ mắt nhìn rất nhiều thế lực cường giả bên Quảng Hàn cung và trạng thái rất mạnh lại tham gia cuộc chiến lần nữa.

"Tình hình gì vậy?"

Lão giả kia trừng to mắt.

"Sao đột nhiên Hàn Thần kia lại có trở thái tốt như vậy?"

Hắn ta cũng không dám tin.

Vết thương của Hàn Thần nặng cỡ nào, trong lòng hắn ta biết rõ. Nhưng bây giờ, nàng ta lại vào Vô Nhân chi cảnh, trạng thái giống như hồi quang phản chiếu vậy, nhưng rõ ràng nàng ta không tới mức chết, cho nên lấy đâu ra hồi quang phản chiếu?

Hơn nữa, cũng không chỉ có một người, rất nhiều cường giả, trạng thái của đám cường giả này trong ấn tượng của hắn ta rất kém, bây giờ đột nhiên giống như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Huyết Thần cũng nhìn thấy.

Hắn ta nghĩ tới Hàn Nguyệt Ngưng lúc nãy.

Nàng ta cũng ở trạng thái rất kém, thậm chí hắn ta có cơ hội giết Hàn Nguyệt Ngưng. Nhưng sau khi tên nhóc kia xuất hiện đột ngột, sau đó không biết thế nào, Hàn Nguyệt Ngưng ngồi ở đó, trong thời gian ngắn mà trạng thái đã hồi phục đến mức hoàn thiện, thậm chí còn mạnh hơn nữa.

Đáng ghét!

Sao lại như vậy?

Nhưng Huyết Thần biết, chính là tên nhóc kia!

"Có thời gian, hạn chế đi, kiên trì một chút, giết!"

Huyết Thần không bằng lòng để hành động lần này trở thành công cốc.

Tuyệt đối không được.

Họ lại xông vào chiến trường lần nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!