Mời Ly Tiên Nhi hỗ trợ
Vạn Độc Tông, Diệp Thiên Dật cũng có thể đi tin tưởng một vài người, Thẩm Thiên Luyện, Thạch Dần Thành những này, nhưng càng nhiều là không thể tin tưởng.
"Đậu xanh! Đừng nói là ta phải quay lại nghề cũ nha?"
Diệp Thiên Dật đột nhiên nghĩ đến, hình như sau khi lịch luyện xong quả thật không có chỗ nào cho hắn đi, mà nghề cũ chính là 'nghề sáng lập tông môn'!
Mình sáng lập tông môn, thì có giúp ích gì được cho mình trong việc học tập đỉnh cấp võ kỹ đâu?
Đau đầu.
Tà môn?
Được rồi.
Cho dù Diệp Thiên Dật không ưa những người kia, cũng không tới mức sẽ gia nhập tà môn, mà lại làm như vậy rất nguy hiểm.
"Đi một bước nhìn một bước vậy."
Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn về phía Tiểu Tử Nhi.
Nàng cũng bị thương, dù sao cũng bị Hàn Thần đánh trúng một chưởng.
Lúc ấy khóe miệng nàng cũng có chảy máu.
Nhưng vừa nãy Diệp Thiên Dật dò xét cho Tiểu Tử Nhi, phát hiện khí tức của nàng cũng đã khôi phục, thương thế cũng tự chủ khôi phục, chỉ là bởi vì mất sức quá nhiều cho nên mới dẫn đến hôn mê.
Trước mắt không có vấn đề gì quá lớn, cũng không biết sau khi tỉnh lại sẽ là như thế nào.
Mà, chiếc váy này của Tiểu Tử Nhi...
Đây là chiếc váy của chính nàng.
Không có một tia bụi bặm, không có một tia tổn hại, thậm chí nàng nôn ra máu cũng không hề dính ở phía trên.
Rất hiển nhiên đây cũng tuyệt đối không phải một chiếc váy đơn giản.
Thời gian chậm rãi qua đi.
Tiểu Tử Nhi ngủ cả một ngày, mà thời gian một ngày Diệp Thiên Dật cũng đã triệt để khôi phục hoàn toàn.
"Ưm..."
Diệp Thiên Dật ngồi ở chỗ đó hút thuốc, Tiểu Tử Nhi phát ra một âm thanh ậm ừ như nói mớ, Diệp Thiên Dật nhanh chóng dập thuốc đi tới xem tình hình của nàng.
Hàng lông mi thật dài của Tiểu Tử Nhi hơi rung rung một chút, sau đó chậm rãi mở đôi mắt to ra.
Là đồng tử màu đen.
Diệp Thiên Dật thở phào một hơi.
Hắn chỉ sợ nàng mở mắt ra chính là đồng tử màu tím, như vậy cũng chứng minh Tiểu Tử Nhi vẫn chưa khôi phục bình thường, hay nói cách khác, không phải Tiểu Tử Nhi mà Diệp Thiên Dật biết.
"Đại ca ca..."
Tiểu Tử Nhi nhìn thấy Diệp Thiên Dật, toét miệng cười thật tươi, giang hai tay đòi bế.
Diệp Thiên Dật lập tức bế nàng lên.
Tiểu Tử Nhi thuận thế vùi cái đầu nhỏ ở bả vai Diệp Thiên Dật.
"Tiểu Tử Nhi, có chỗ nào không thoải mái sao?"
Diệp Thiên Dật quan tâm hỏi.
"Không có... chỉ là nhớ đại ca ca thôi."
Tiểu Tử Nhi nhu hòa nói.
Diệp Thiên Dật thật sự rất thích cô nhóc này, lúc đầu Diệp Thiên Dật đã thích mấy cô bé rồi, tiểu Anh Vũ, Đoan Mộc Tiểu Tiểu đều giống vậy, các nàng cũng đều thích dính lấy Diệp Thiên Dật, Tiểu Tử Nhi càng dính.
Mà các nàng còn đáng yêu như vậy, cho dù lúc nàng bạo phát xác thực rất đáng sợ, rất tàn nhẫn, nhưng mà nàng thật sự rất tốt.
Cho nên Diệp Thiên Dật nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt.
"Có muốn ăn cái gì không? Ngươi nhìn nè."
Diệp Thiên Dật nhìn về phía mặt bàn bên cạnh.
"Woaaaa!"
Đôi mắt to tròn của Tiểu Tử Nhi tràn đầy ngôi sao sáng lấp lánh.
"Muốn ăn muốn ăn!"
"Qua đây."
Diệp Thiên Dật cười đặt nàng xuống, sau đó trở về bên cạnh bàn, cùng Tiểu Tử Nhi ăn một bữa thật ngon.
Cảm giác... Tiểu Tử Nhi dường đã quên hết những chuyện đã xảy ra khi nãy.
"Đại ca ca... ưm, cũng ăn đi."
Tiểu Tử Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Diệp Thiên Dật.
"Được, ta cũng ăn."
Diệp Thiên Dật vừa ăn vừa nhìn Tiểu Tử Nhi.
"Tiểu Tử Nhi, ngươi có nhớ lại cái gì không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Tiểu Tử Nhi ngơ ngác chớp chớp đôi mắt to tròn, sau đó lắc đầu.
"Không có."
"Ừm, được rồi, ăn đi."
Sau đó Diệp Thiên Dật lấy ra một lá phù chú, do dự một chút.
Sau đó hắn bóp nát nó.
Vạn Độc Tông.
Ly Tiên Nhi đang ở Tiên Vương phong của mình.
Chuyện của Diệp Thiên Dật bên kia nàng cũng đã nghe nói.
Cũng vô cùng chấn kinh.
Nhưng vẫn cảm thấy rất tốt, hắn không có việc gì là được! Bằng không mà nói, tâm trạng Ly Tiên Nhi sẽ không tốt.
Đương nhiên không có ý gì khác, thứ nhất thì các nàng cũng được tính bằng hữu, thứ hai là nàng còn muốn đánh bại Diệp Thiên Dật nữa, cho nên không hi vọng Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện.
Trước mặt đột nhiên xuất hiện một ảo ảnh của Diệp Thiên Dật.
"Không có ai xung quanh chứ?" Diệp Thiên Dật hỏi.
Ly Tiên Nhi nói: "Không có, ta đang ở Tiên Vương phong."
"Vậy là tốt rồi, Vạn Độc Tông bên kia ta không trở về được nữa rồi, chuyện của ngươi làm xong chưa?" Diệp Thiên Dật hỏi.
"Còn chưa, ngươi..."
Ly Tiên Nhi do dự một lát, sau đó nói: "Thế nào rồi?"
"Không có chuyện gì, ta có phải đã bị truy nã rồi không?"
"Ừm, mặc dù bọn họ không nhằm vào ngươi, nhưng chỉ cần gặp được ngươi, nếu ngươi phản kháng cũng sẽ bị giết chết bất luận tội, xem ra bọn họ hoặc là muốn dùng ngươi đến uy hiếp Tiểu Tử Nhi, hoặc là hi vọng dùng cái chết của ngươi để khiến Tiểu Tử Nhi bộc phát, từ đó diệt trừ nàng, dù sao bây giờ lực lượng của Tiểu Tử Nhi đối với bọn họ mà nói cũng không tính mạnh."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu; "Ta cũng đã đoán được, những người kia thà rằng là để Tiểu Tử Nhi bộc phát, sau đó lộ diện, cũng không hi vọng kéo dài thời gian, đoán chừng bọn họ cảm thấy Tiểu Tử Nhi đến lúc đó sẽ càng mạnh."
"Nàng đến cùng là ai?"
"A... , tỷ tỷ xinh đẹp, Tiểu Tử Nhi nhớ ngươi lắm."
Tiểu Tử Nhi đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Ly Tiên Nhi, sau đó ngọt ngào vẫy vẫy đôi tay nhỏ với Ly Tiên Nhi.
Ly Tiên Nhi dưới khăn che mặt cũng nở một nụ cười rảng ỡ.
"Tỷ tỷ cũng nhớ ngươi."
Một cô bé đáng yêu như vậy, Ly Tiên Nhi cũng không đành lòng.
"Nhanh đi ăn cơm đi."
Ly Tiên Nhi nói khẽ.
"Vâng vâng."
Sau đó Diệp Thiên Dật nói: "Dù sao ta cũng chẳng biết gì nhiều hơn so với đám người kia, cũng chỉ biết mấy cái mặt ngoài này thôi, ta cũng muốn làm rõ ràng, ta cũng muốn thử xem có thể khống chế lại Tiểu Tử Nhi hay không, không cho nàng trở thành cỗ máy hủy diệt vô ý thức trong truyền thuyết."
"Dựa theo nghe đồn, nàng có chút cùng loại với Tu La của Đại lục Cửu Châu chúng ta, mất đi ý thức, chỉ biết giết chóc, khát máu cuồng bạo, cũng không có mục đích gì, chỉ thuần túy là bởi vì khống chế không nổi chính mình."
"Nàng không phải Tu La." Diệp Thiên Dật nói.
Diệp Thiên Dật rất rõ ràng khí tức Tu La, cho nên rất xác định lực lượng của Tiểu Tử Nhi không phải Tu La.
"Ta cũng không rõ ràng, ngươi định làm như thế nào?"
Ly Tiên Nhi hỏi.
"Trước tăng lên cảnh giới, lịch luyện một phen, tránh một chút, thuận tiện nhìn xem có cơ hội đi Vận Mệnh Chi Tháp hay không, ngươi có thể giúp ta một việc không?"
Chuyện này chỉ có thể giao cho Ly Tiên Nhi.
"Ngươi nói đi."
"Có một loại độc gọi là Mạn Đà Vũ Độc, ngươi nghe nói qua chưa?"
Ly Tiên Nhi lắc đầu: "Chưa."
"Độc này có thể nói là cũng không lợi hại, nhưng cũng xác thực khó giải quyết, trong thiên hạ chỉ có người Thẩm gia biết giải, những người lợi hại hơn cũng sẽ chướng mắt loại độc này."
"Thẩm gia Vạn Độc Tông đúng không?"
"Đúng vậy." Diệp Thiên Dật gật gật đầu.
"Sau đó thì sao? Tìm thuốc giải à?"
"Không phải."
Ly Tiên Nhi cũng cảm thấy chuyện này sẽ không đơn giản như vậy.
Muốn tìm thuốc giải đâu cần phải như thế?
"Thẩm gia hẳn là có một người nào đó, hoặc là vài người nào đó, vào mấy năm trước đã đi qua một địa phương tên là Dương gia thôn, bọn họ đã giết cả nhà một nhà nào đó để giành lấy thứ gì đó, nhưng cuối cùng có vẻ như cũng không lấy được."
Diệp Thiên Dật tiếp tục nói: "Thứ nhất, ta muốn tìm được giải dược này, Mạn Đà Vũ Độc đặc thù ở chỗ độc tính là thiên biến vạn hóa, trên cơ bản, chỉ có người năm đó hạ độc mới có thể lấy ra được giải dược chính xác, mà điều này hầu như là không thể, mà giải dược và độc dược là cùng nhau luyện chế, chính là nguyên bộ, độc nhất vô nhị, chỉ có viên giải dược năm đó cùng luyện mới có thể giải được độc, thứ hai, cũng là nguyên nhân khiến ta tốn sức nhất, đó là ta không muốn chuyện này bị bại lộ, hoặc là khiến người hạ độc năm đó phát giác chuyện này có liên quan tới những người bị hại năm đó."