Gặp lại Dương Hân Nhi
Đây chính là chỗ khó khăn nhất.
Ly Tiên Nhi đương nhiên cũng hiểu.
Muốn tìm được người kia, còn phải làm người kia không cảm thấy ngươi có liên quan gì tới chuyện của mấy năm trước, cũng không biết bọn họ hạ thủ với ai, càng không biết ra tay vì mục đích gì, sau đó còn có thể xuất ra giải dược.
Mà cái giải dược này còn là viên đã luyện chế nhiều năm trước, bởi vì Mạn Đà Vũ Độc thiên biến vạn hóa, nếu ngươi trực tiếp đòi hắn giao ra giải dược, hắn có thể cho ngươi, nhưng giải không được độc trên người Dương Thiên!
Nhất định phải là giải dược luyện chế ra năm đó.
"Rất khó, nhưng vẫn có thể thử một chút, chỉ có điều không biết giải dược ấy còn ở đó hay không."
"Trên lý luận thì vẫn sẽ còn, bởi vì hắn nhất định là vì vật rất quan trọng, hắn còn cần giải dược này để uy hiếp, bởi vì nhà người kia vẫn còn có người còn sống, nhưng lại bị trúng độc."
Liên quan tới Tu La, Diệp Thiên Dật không nói với Ly Tiên Nhi, Ly Tiên Nhi cũng biết mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy, Diệp Thiên Dật không nói nàng cũng không hỏi, biết đại khái hắn muốn làm gì là được rồi.
"Ta có thể thử một chút, nhưng mà không bảo đảm có thể thành công."
"Cám ơn."
"Không cần đâu."
Diệp Thiên Dật vẫn là rất tin tưởng Ly Tiên Nhi, mặc dù thời gian hai người quen biết không lâu, nhưng cô gái này chính là một người rất chính phái.
Nàng sẽ không làm loại ra mấy chuyện âm hiểm để hại ngươi, nàng có tâm cơ nhưng sẽ không dùng tâm cơ đó để hãm hại ai, bởi vì nàng kiêu ngạo nên nàng không muốn đi làm những chuyện thấp kém như vậy.
Diệp Thiên Dật vẫn là rất tin tưởng nàng.
"Ngươi tính lúc nào đi Vận Mệnh Chi Tháp?"
Diệp Thiên Dật nói: "Cũng khó nói, ta dự định sẽ cùng đi trong lần tiếp theo những người của Đại lục Cửu Châu triệu tập, ta bây giờ rất thiếu võ kỹ, nhìn xem có thể kiếm được vài đỉnh cấp võ kỹ ở nơi nào đó hay không đã!"
Bởi vì ra chuyện này dẫn đến kế hoạch ban đầu và toàn bộ dự định của Diệp Thiên Dật đều sụp đổ, hắn dự định sau khi ở lại Vạn Độc Tông, giải quyết xong chuyện độc của Dương Thiên, sau đó tới một thế lực đỉnh cấp, ví dụ như Quảng Hàn cung chẳng hạn, nhưng mà hiện tại không có chỗ nào hắn có thể đi cả.
Nhưng mà hết thảy đều là số mệnh, Diệp Thiên Dật cũng không cảm thấy có cái gì thua thiệt.
Khoan chưa nói chuyện gặp Tiểu Tử Nhi, chỉ đơn thuần thanh kiếm Tiểu Tử Nhi cho mình kia, Diệp Thiên Dật đã cảm thấy trong thiên hạ hiếm có.
Hắn ở chỗ này trong khoảng thời gian ngắn, mà đồ vật có được cũng đủ nhiều.
Hỏa Thần Châu, găng tay đạo thần, Thần Long chi huyết rèn luyện lại thân thể, thanh kiếm này...
Còn có rất nhiều đồ vật thượng vàng hạ cám, còn có Tinh Khiết Chi Ngọc, cái này là đồ vật tồn tại cùng cấp bậc với Không Hoan thạch, cũng là một trong những vật liệu mấu chốt để Đường Tam Táng chế tạo ra Thí Thần Đại Pháo, ngoài ra còn có rất nhiều, chỉ là Diệp Thiên Dật không để mắt tới lắm thôi.
Lúc ấy đồ vật có được bên trong Vận Mệnh Chi Tháp đã là đếm không hết.
Nhưng mà cuối cùng Diệp Thiên Dật càng muốn có thể tăng thực lực của mình lên một cách thực chất nhất.
Bởi vì Diệp Thiên Dật tương đối đặc thù, hắn tuổi còn nhỏ, tu vi nhỏ như vậy đã có thể chứng kiến một màn đỉnh phong nhất đại lục, đương nhiên so ra kém những đám thiên tài sinh ra ngay ở chỗ này.
Nhưng đồ vật Diệp Thiên Dật có thể thấy vừa mắt thì xác thực cũng không nhiều.
"Đúng rồi, hai người đệ tử ở Nhạc Vương Phong kia của ta, Vương Kình Phu còn có Lư Minh Vĩ, ngươi cũng giúp ta chiếu cố một chút nhé, nhất là Vương Kình Phu, rất nhanh thôi bọn họ sẽ tham gia tỷ thí dành cho đệ tử, ta cũng không thể chú ý tới bọn họ được."
"Ừm."
"Ta cũng không liên hệ với ngươi nữa, ngươi nếu có chuyện gì có thể dùng thứ mà ta cho ngươi để liên hệ ta."
"Ta biết rồi."
Sau đó Ly Tiên Nhi vẫy tay một cái, hình ảnh trước mặt cũng tản đi.
"Phù —— "
Diệp Thiên Dật thở hắt ra một hơi, nhìn Tiểu Tử Nhi đơn thuần ngây thơ đang vui vẻ ăn đồ ăn, tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.
"Đi yêu tộc vậy."
Diệp Thiên Dật nghĩ nghĩ, có lẽ yêu tộc là địa phương tương đối an toàn, ít ra thì cũng an toàn hơn ở địa bàn của nhân tộc, yêu tộc cũng có đế quốc, chỉ là không có ngay ngắn rõ ràng như của nhân tộc thôi.
Nhưng mà mục đích Diệp Thiên Dật đi yêu tộc cũng không phải là nói không sống ở địa bàn nhân tộc nữa, hắn quá đó coi như đi lịch luyện, đánh giết yêu thú, tăng cao tu vi.
Mặc dù so ra tốc độ không nhanh bằng ở Vận Mệnh Chi Tháp, nhưng dù sao Vận Mệnh Chi Tháp bây giờ muốn vào thì chính là tầng chín mươi, Diệp Thiên Dật không đủ sức.
"Tiểu Tử Nhi, chúng ta đi yêu tộc, chơi có được không?"
"Vâng vâng!"...
Bảy ngày sau, Diệp Thiên Dật đi tới vị trí biên giới của nhân tộc.
Nơi này có một cái kết giới, kết giới này triệt để ngăn cách ra nhân tộc và yêu tộc.
Diệp Thiên Dật đổi kiểu tóc cho Tiểu Tử Nhi, đeo khăn che mặt, mặc dù trên đường đi nhìn thấy không ít chân dung truy nã bọn họ, nhưng thật đúng là khó nhận ra bọn họ.
Diệp Thiên Dật đã dịch dung, tóc dài hơn, khoan hãy nói, cũng thật sự rất đẹp trai.
Mặc dù hắn đã dịch dung xấu đi rất nhiều, nhưng vẫn rất có thần thái.
Hai người đi trong đám người mặc dù cũng rất nổi bật, nhưng cũng ít có người liên tưởng đến Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi.
Xuyên qua kết giới này, Diệp Thiên Dật chính thức đi đến yêu tộc, Nhân tộc này dù có lợi hại tới mấy, thì chắc cũng không nghĩ tới việc chạy sang yêu tộc tìm hắn?
Nhưng không nhất định, nếu như bọn họ muốn liên hợp yêu tộc cùng đi giải quyết Tiểu Tử Nhi, như vậy Diệp Thiên Dật tại yêu tộc cũng không sống nổi.
Cho nên, khi Diệp Thiên Dật dắt tay Tiểu Tử Nhi đi tới gần kết giới ấy, hắn do dự.
Yêu tộc, đến cùng có phải một điểm đến tốt đẹp không?
Không nhất định.
Nhân tộc sợ chuyện này lại phát sinh, yêu tộc đương nhiên cũng sợ.
"Đều tỉnh táo hết lên cho ta, tuyệt đối đừng có mà ngủ gật!"
Các trạm gác ngầm ở biên giới kết giới đều đang ngó chừng.
"Cẩn thận cái tên Diệp Thiên Dật kia mang theo yêu nữ rời nhân tộc đi đến yêu tộc, đến yêu tộc, chúng ta muốn bắt hắn sẽ không dễ dàng như vậy nữa đâu, dù sao yêu tộc rộng lớn như vậy, nếu hắn đi yêu tộc đế quốc thì còn ổn, một khi trốn ở cái rừng rậm nào, cái sơn động nào, trốn một trăm năm cũng không nhất định có thể tìm ra hắn!"
"Rõ!"
Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi đang mua bánh nướng, thuận tiện nghe được những thứ này.
Có người suy đoán Diệp Thiên Dật sẽ đi yêu tộc cũng không phải chuyện gì bất ngờ.
Nhưng nếu như chỉ chằm chằm thủ thành như vậy thì cũng vô dụng, cho nên...
Trong này hẳn là có huyền cơ khác.
"Đi thôi."
Sau đó Diệp Thiên Dật mang theo Tiểu Tử Nhi đi đến tiệm may của Dương Hân Nhi và Dương Thiên.
"Ngại quá, hôm nay tiệm đóng cửa."
Bên trong truyền đến thanh âm quen thuộc.
Dương Hân Nhi vừa lau tay vừa đi tới, ánh mắt nhìn Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi.
"Diệp... Công tử?"
Nàng thăm dò hỏi một tiếng.
Mặc dù Diệp Thiên Dật đã dịch dung, nhưng mà Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi đứng chung một chỗ, cộng thêm ánh mắt Diệp Thiên Dật cũng khá đặc thù, Dương Hân Nhi cảm giác có thể là hắn.
"Ừm."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu.
Dương Hân Nhi khẽ há to miệng, sau đó mau chóng chạy tới đóng cửa lại.
"Diệp công tử, Tiểu Tử Nhi, các ngươi mau ngồi đi."
Dương Hân Nhi rót trà cho bọn họ.
"Các ngươi muốn đi yêu tộc thật sao? Tuyệt đối đừng đi."
Dương Hân Nhi nói.
Nàng đương nhiên đã nghe nói về chuyện của Tiểu Tử Nhi, nhưng mà nàng cũng không sợ.
Bởi vì nàng có tiếp xúc với Tiểu Tử Nhi, dù thế nào đi nữa nàng đều tin tưởng Tiểu Tử Nhi sẽ không tổn thương mình, về phần về sau...
Đó cũng không phải chuyện Dương Hân Nhi sẽ nghĩ tới, về sau đến cùng là dạng gì, Tiểu Tử Nhi có một lần nữa trở thành Sát Thần hay không, tất cả đều dựa theo số mệnh, nhưng bây giờ, nàng chính là Tiểu Tử Nhi.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Diệp Thiên Dật cau mày hỏi.
"Ta cũng là trong lúc đi đưa đồ ăn cho Phong gia gia, đi ngang qua một con hẻm nhỏ, vô tình nghe được một tướng quân nói chuyện phiếm cùng những người khác, cũng chỉ nghe được vài câu, đại khái tựa như là chỉ cần Diệp công tử ngươi xuyên qua kết giới, những người khác sẽ có thể khóa chặt vị trí của ngươi."
Diệp Thiên Dật; "..."