Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2332: CHƯƠNG 2331: AN TINH

An Tinh

Thời gian nghỉ ngơi, xe ngựa ngừng lại, bọn họ cũng đều xuống xe ngựa.

Diệp Thiên Dật cũng mang theo Tiểu Tử Nhi đi xuống.

"Ăn một chút gì đi, cũng để ngựa nghỉ ngơi một chút, kế tiếp còn có rất nhiều ngày phải di chuyển."

Mã Dữ đưa cho Diệp Thiên Dật hai chiếc bánh nướng.

"Đa tạ."

Diệp Thiên Dật nhân lấy rồi chia cho Tiểu Tử Nhi một cái.

"Đại khái còn cần mấy ngày?" Diệp Thiên Dật hỏi.

"Khoảng một tháng."

Diệp Thiên Dật; "..."

Mặc dù hắn biết sẽ rất lâu, dù sao cũng rất xa, nhưng mà như vậy thì cũng quá lâu rồi.

"Đoàn trưởng, hay là chúng ta đi đường tắt đi, đi đường tắt có thể rút ngắn một nửa lộ trình."

Tiểu Ngũ nói.

"Không được, đi đường tắt quá nguy hiểm."

Mã Dữ nói.

"Nhưng cũng không nhất định rất nguy hiểm, dù sao chúng ta đi đường tắt cũng chỉ là bên ngoài Ma Quỷ sâm lâm, bên ngoài Ma Quỷ sâm lâm cũng không dễ dàng gặp phải yêu thú cường đại, dù sao trước đó chúng ta cũng đã đi qua một lần, cũng đâu có gặp phải cái gì, mà ta nghe các dong binh đoàn khác nói, trên cơ bản cũng đều không mấy khi gặp phải yêu thú lợi hại, cho nên chúng ta hoàn toàn có thể thử một lần."

"Nhưng... nhỡ đâu gặp thì sao?"

Mã Dữ vẫn còn có chút lo lắng.

"Đoàn trưởng, ta đồng ý, có thể đi Ma Quỷ sâm lâm."

Trương Minh Văn nói.

"Ta cũng đồng ý."

Mã Dữ khẽ gật đầu.

"Đi! Thiên Nhất lão đệ, ngươi không có vấn đề gì chứ?"

Mã Dữ nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

"Không có."

Nhanh hơn một chút đương nhiên Diệp Thiên Dật vẫn là rất nguyện ý.

"Đi! Vậy ta đi nói một chút, nếu như cố chủ Tinh cô nương cũng đồng ý, vậy chúng ta sẽ đi đường tắt."

Nói xong hắn đi tới bên cạnh xe ngựa.

"Tinh cô nương, chúng ta dự định đi qua Ma Quỷ sâm lâm, như vậy có thể nhanh hơn nửa tháng, ngươi cảm thấy thế nào?"

Trong xe ngựa truyền đến thanh âm của nàng: "Không có vấn đề."

"Được! Vậy chúng ta sẽ đi qua Ma Quỷ sâm lâm."

Mã Dữ đi tới.

"Đi Ma Quỷ sâm lâm."

"Có thể!"

"Chuẩn bị một chút, ngày mai sẽ đến biên giới Ma Quỷ sâm lâm, chúng ta sẽ phải ở trong Ma Quỷ sâm lâm khoảng ba ngày, hôm nay đi đường tranh thủ nghỉ ngơi thật tốt, ba ngày tiếp theo cần phải giữ vững tinh thần."

"Rõ!"

Một lát sau, Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi quay trở vào xe ngựa.

Bọn họ lần nữa lên đường.

Cô gái được gọi là Tinh cô nương kai vẫn ngồi yên ở đó, cũng không có động tác gì, toàn bộ hành trình chỉ ngồi minh tưởng.

Diệp Thiên Dật cũng là bởi vì không muốn phức tạp, nên cũng ngồi yên bên cạnh Tiểu Tử Nhi.

"Đoàn trưởng, phía trước có người!"

Tiểu Ngũ đi trước dò đường cưỡi ngựa chạy vội trở về.

"Đạo tặc sao?"

"Không phải! Chỉ có hai người ngồi ở bên đường vừa uống rượu vừa đánh cờ, ta nhìn thoáng qua rồi lập tức trở lại."

"Ở chỗ này uống rượu đánh cờ?"

Đám người nhao nhao không hiểu, thật sự rất kỳ quái.

Mà Diệp Thiên Dật nghe vậy thì nhướng mày.

Đạo tặc thì chắc chắn sẽ không làm như thế!

Càng không khả năng có người ở phụ cận ra ven đường ngồi vừa uống rượu đánh cờ.

Khả năng lớn nhất chính là bọn họ lâm thời tới đây, lâm thời tới làm chuyện đó, nhưng mà bọn họ tới đây tự nhiên cảm thấy nhàm chán, cho nên ở chỗ này uống rượu đánh cờ, hay là người tới tìm mình?

Nơi này có hai người, khả năng rất nhiều nơi xung quanh đều sẽ có vụn vặt lẻ tẻ vài người, nói không chừng chỉ cần ra lệnh một tiếng, bọn họ đã liền có thể tập hợp trong nháy mắt.

Diệp Thiên Dật bắt đầu cẩn thận.

Có thể là những người kia!

Bọn họ rất có khả năng thông qua phương pháp gì đó biết được vị trí đại khái của mình, sau đó khả năng là cùng tập hợp lại đây để truy lùng mình.

"Đi, cứ đi qua đó xem, hẳn là không có việc gì đâu."

Mã Dữ nói.

Sau đó bọn họ đi về phía trước.

Hai người kia ngẩng đầu nhìn một chút, cũng không có nói thêm gì.

Mà lúc này, Tinh cô nương trước mặt Diệp Thiên Dật cũng mở ra đôi mắt xinh đẹp.

Nàng nhẹ nhàng vén rèm cửa sổ nhìn thoáng qua bên ngoài, sau đó thả rèm xuống.

"Tìm ngươi à?"

Diệp Thiên Dật hỏi một tiếng.

"Không."

Nàng nói một câu sau đó lại nhắm mắt lại.

"Hai vị thật nhàn hạ thoải mái, lại ngồi ở chỗ này đánh cờ."

Mã Dữ cười cười, lên tiếng chào bọn họ.

Xem ra bọn họ rất giống cường giả.

"Nhàn nhã không có chuyện làm, các ngươi là dong binh đoàn à? Đi qua đi."

Một lão giả thản nhiên nói.

"Khụ khụ."

Trong xe ngựa truyền đến tiếng ho khan của An Tinh.

Hai lão giả cũng nghe thấy.

Nhưng mà bọn họ cũng không quá để ý.

"Không quấy rầy hai vị nữa."

Mã Dữ khẽ gật đầu sau đó bọn họ thuận lợi thông qua.

"Lại nói cũng không biết có thể bắt được yêu nữ kia hay không."

"Hẳn là rất đơn giản, dù sao Thiên Diễn Tôn giả sẽ thường xuyên thôi diễn vị trí của hắn, mặc dù không thể chính xác hoàn toàn, nhưng ít ra cũng biết được tung tích hành động của hắn, như vậy tìm hắn cũng sẽ dễ dàng hơn."

Hai lão giả vừa đánh cờ vừa thảo luận.

Cho nên, đây cũng là lí do vì sao Diệp Thiên Dật muốn thông qua phương thức như vậy để đi đế quốc Minh Nguyệt!

Lo lắng của hắn không hề sai!

Vậy nếu như là hắn mang theo Tiểu Tử Nhi, chỉ có hai người đi qua đây, thì cho dù có cưỡi ngựa hay gì đi nữa, cũng sẽ bị nhìn thấy, sẽ bị chú ý tới.

Mà vừa nãy An Tinh ho một tiếng, càng làm bọn họ càng không nghi ngờ gì nữa, bởi vì bọn họ biết Tiểu Tử Nhi là một bé gái, mà tiếng ho khan này rõ ràng không phải là của bé gái.

Mà hiện ở loại tình huống này, bọn họ cũng không cho rằng Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi ở ngay chỗ này.

Diệp Thiên Dật cũng là thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ tiếp tục đi tới.

"Khụ khụ —— "

Trong xe ngựa, An Tinh lại ho khan một tiếng.

Diệp Thiên Dật nhìn thoáng qua, nhưng cũng không có nói thêm gì.

Lúc trước thỉnh thoảng nàng cũng có ho khan vài tiếng, chỉ là bây giờ càng thêm ho nhiều hơn một chút.

Vừa mới chuẩn bị nhắm mắt...

Phốc ——

An Tinh đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Không phải rất nhiều.

"Xin lỗi."

An Tinh nói một câu, sau đó quay đầu tháo mạng che mặt xuống, lấy khăn ra lau khóe miệng, rồi lại đổi cái mạng che mặt khác, sau đó ngồi lại chỗ cũ.

"Nội thương của ngươi cũng khá là nghiêm trọng, nếu như ngươi còn kéo tới nửa tháng sau đi đế quốc Minh Nguyệt, chỉ sợ không khống chế nổi đâu." Diệp Thiên Dật nói.

"Không có gì, đại khái vẫn còn có thể khống chế được."

An Tinh thản nhiên nói.

"Không đúng, hình như không phải nội thương, là lực lượng nào đó trong cơ thể ngươi?"

Diệp Thiên Dật cảm nhận một chút, sắc mặt nàng vẫn rất hồng hào, mặc dù không nhìn thấy gương mặt, nhưng những chỗ có thể nhìn thấy như mắt, trán, đều không có vấn đề gì.

Chứng minh cơ thể của nàng cũng không hư nhược!

Vậy tại sao lại ho khan thổ huyết?

Một nguyên nhân khác chính là trong cơ thể nàng có sức mạnh bạo động.

An Tinh ngẩng đầu nhìn Diệp Thiên Dật một chút.

Ngay từ đầu Diệp Thiên Dật nói nàng bị nội thương, nàng đã biết Diệp Thiên Dật không hiểu, nhưng mà lần này, nàng cảm giác Diệp Thiên Dật hẳn là có chút hiểu biết về y thuật.

Diệp Thiên Dật đương nhiên cũng sẽ không biểu hiện quá nhiều, dù sao Diệp Thiên Dật trong truyền thuyết chính là một người y thuật rất cao minh.

An Tinh nói: "Ngươi cảm thấy ta có thể kiên trì bao lâu?"

"Nửa tháng? Ta không hiểu lắm, căn cứ kinh nghiệm thì chắc cũng chỉ được chừng ấy, dù sao tình trạng của ngươi chính ngươi rõ ràng nhất."

An Tinh khẽ gật đầu.

"Cảm ơn."

Diệp Thiên Dật cũng không nói thêm gì, khẽ gật đầu sau đó nhắm mắt dưỡng thần.

Lại là một ngày nữa trôi qua.

"Phía trước chính là Ma Quỷ sâm lâm."

Bọn họ ngừng lại.

Diệp Thiên Dật cũng chui ra.

"Các vị, nghỉ ngơi tại chỗ, một canh giờ sau tiến vào Ma Quỷ sâm lâm."

Một bên khác, Thiên Diễn Tôn giả lại bắt đầu thôi diễn vị trí của Diệp Thiên Dật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!