Tham sống sợ chết
Lần trước thôi diễn là ở bên trong Thiên Cơ Các.
Đến bây giờ cũng đã qua hơn một ngày rồi.
Trước sự quan sát chăm chú của rất nhiều cường giả, Thiên Diễn Tôn giả và mấy cường giả Thiên Cơ Các bắt đầu tiếp tục thôi diễn tung tích của Diệp Thiên Dật.
Trải qua quá trình thôi diễn kéo dài đến nửa giờ, còn có mấy người đồng thời phun ra một ngụm máu, đám người mau chóng xích lại gần.
"Sao rồi?"
Bọn họ vội vàng hỏi.
So với thương thế hoặc là tuổi thọ tổn thất của mấy người Thiên Diễn Tôn giả, bọn họ tự nhiên càng quan tâm tới điều khác hơn, chính là tung tích của Diệp Thiên Dật.
"Ma Quỷ sâm lâm."
Thiên Diễn Tôn giả yếu ớt nói.
"Ma Quỷ sâm lâm?"
Bọn họ liếc nhìn nhau một cái.
"Ma Quỷ sâm lâm là một nơi rất nguy hiểm của đế quốc Hoàng Tuyết, bên trong yêu thú thành đàn, còn có Yêu Thần tồn tại, cho nên những năm này, chúng ta cũng một mực duy trì trạng thái tương đối cân bằng, yêu thú bên trong không ra, cũng chưa có người mạo hiểm tiến vào Ma Quỷ sâm lâm, trừ một vài học viện, gia tộc đưa con em vào lịch luyện, còn có một số dong binh đoàn vì đi tắt nên chọn xuyên qua Ma Quỷ sâm lâm, trừ đó ra thì có rất ít người chọn con đường này, cái tên Diệp Thiên Dật này đi Ma Quỷ sâm lâm làm gì?"
"Cũng rất dễ lý giải, hắn khẳng định cũng rõ ràng chúng ta biết điểm này, mà cảnh giới của hắn thật ra không cao, chúng ta coi như tìm hắn, cũng có thể sẽ xem nhẹ Ma Quỷ sâm lâm, bởi vì Ma Quỷ sâm lâm xác thực rất nguy hiểm, hắn cho dù có một thân bản lãnh, lại có thể ở lại Ma Quỷ sâm lâm được bao lâu cơ chứ? Cho nên hắn cho là chúng ta sẽ nghĩ như vậy, cho nên mới chọn con đường này."
"Ừm, rất có lý! Vậy chúng ta cứ phái người vọt thẳng vào Ma Quỷ sâm lâm tìm hắn đi."
Dương Lân nói.
"Không thể! Không thể lỗ mãng như thế được!"
Cửu Viêm Tôn giả nói.
"Thứ nhất, nếu như chúng ta vọt thẳng vào sẽ đánh vỡ sự cân bằng của yêu tộc bên trong Ma Quỷ sâm lâm, thứ hai, Ma Quỷ sâm lâm toàn bộ đều là cây cối, cực kỳ phức tạp, rất dễ ẩn nấp, hơn nữa còn rộng lớn như vậy, nếu chúng ta cho người đi vào, cho dù tách ra, tìm được hắn, thì chỉ sợ hắn sẽ chạy mất, hắn có thuộc tính Không gian, chúng ta cũng không thể phong tỏa cả nơi này để bắt hắn được, đúng không nào?"
"Có lý, cũng không thể phóng thích thần thức, sẽ bị hắn phát giác, mà ta hoài nghi, với bản lãnh của hắn, chỉ sợ hắn sẽ đi vào khu vực tương đối sâu của Ma Quỷ sâm lâm, hẳn là sẽ không xuất hiện ở phía ngoài đâu, có lẽ hắn vừa vặn định tới đây lịch luyện, tăng lên cảnh giới."
"Vậy phải làm thế nào đây?"
"Để những người mạnh nhất kia tiến vào Ma Quỷ sâm lâm, phóng thích thần thức phạm vi rộng để tìm, cường giả cấp bậc này phóng ra thần thức, hắn tất nhiên không thể nhận ra được."
"Hắn không thể nhận ra, nhưng chỉ sợ yêu nữ kia..."
"Yêu nữ kia còn chưa giác tỉnh, không có bản lĩnh này!"
"Được! Vậy cứ quyết định như thế, những người khác có thể tản ra, bao vây Ma Quỷ sâm lâm lại, mặc kệ đi ra từ nơi nào, cần bảo đảm có thể bao vây hắn lại ngay lập tức!"...
Diệp Thiên Dật còn không biết mình đã bị liên tục thôi diễn đến, hắn biết mình rất khó bị thôi diễn ra, nhưng mà Diệp Thiên Dật cũng rất cẩn thận, hắn biết cũng có khả năng sẽ bị thôi diễn ra, cho nên mới cẩn thận từng li từng tí như thế.
Trong Ma Quỷ sâm lâm, bọn họ vẫn tiến về phía trước.
"Cẩn thận một chút, đừng để ngựa chạy quá nhanh, để khỏi bị đám yêu thú cảm nhận được, chúng lại nghĩ là con mồi đang chạy."
Mã Dữ nhắc nhở một tiếng.
"Vâng."
Diệp Thiên Dật cũng đã ngồi lái xe ngựa cho An Tinh.
Ầm ầm ——
Một đạo hỏa diễm đã đốt cháy một khoảng trước mặt bọn họ, xuýt nữa đã đốt cháy cả bọn họ.
"Cẩn thận! Chuẩn bị chiến đấu."
Mã Dữ hét lớn một tiếng.
"Đừng đi ra ngoài."
Diệp Thiên Dật nói một câu với Tiểu Tử Nhi, tận lực không gọi tên Tiểu Tử Nhi.
Sau đó Diệp Thiên Dật vươn tay, trong tay cầm một thanh kiếm xem ra tương đối bình thường.
Mấy người ánh mắt khóa chặt phía trước.
Graooo ——
Trong bụi cỏ truyền đến yêu thú tiếng gầm.
Dần dần, một con yêu thú kim sắc tứ chi cực kỳ tráng kiện xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.
Graooo ——
Sau khi nó đi ra, nổi giận gầm lên một tiếng với nhóm người Diệp Thiên Dật, tiếng gầm giận dữ này, khiến bọn họ thậm chí đều không thể đứng vững, cái khẩu khí này cũng tràn đầy lực sát thương như Vạn Kiếm Quy Tông, chỉ là lực sát thương nhỏ hơn một chút mà thôi, nhưng mà lại nhỏ đến mấy thì mấy con ngựa kia cũng trực tiếp bị ép chết rồi.
"Không ổn rồi! Là Liệt Diễm Sư Vương! Liệt Diễm Sư Vương Thần Vương cảnh!"
Nhìn thấy con yêu thú này, Mã Dữ bọn người đồng tử co rụt lại!
Thần Vương cảnh, có thể đối với cả đại lục mà nói thì không tính mạnh, nhưng cũng không phải rất yếu, Diệp Thiên Dật gặp quá nhiều loại mạnh chỉ là bởi vì mấy thứ hắn tiếp xúc chính là rất cao cấp, cho dù là tại nơi không có lợi hại như vậy, thì thứ hắn tiếp xúc cũng đều là nhân vật lợi hại nhất ở khu đó.
Mà đối với cái dong binh đoàn này mà nói, người lợi hại nhất chính là đoàn trưởng Mã Dữ, nhưng hắn cũng vẻn vẹn chỉ có tu vi Thần Vương cảnh.
"Liệt Diễm Sư Vương Thần Vương cảnh bát giai trở lên, Lão Thổ, ngươi dẫn người đi trước, ta bọc hậu."
Mã Dữ cầm đại đao lớn tiếng nói.
"Không được! Chúng ta cùng lên, nếu không thì ngươi phải chết chắc."
Lão Thổ cau mày nói.
Tu vi của Mã Dữ cũng vẻn vẹn chỉ có Thần Vương cảnh tam giai, vốn đã tồn tại chênh lệch, đối thủ lại còn là một con yêu thú cường đại, hắn chỉ có thể kéo dài thời gian, nhưng chỉ cần Liệt Diễm Sư Vương này không nương tay, hắn chắc chắn sẽ không chạy được.
"Các ngươi ở lại cũng là hẳn phải chết, ta còn có cơ hội chạy!"
Graooo ——
Liệt Diễm Sư Vương nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp nhào tới.
"Muốn chết!"
Mã Dữ đôi mắt ngưng tụ, trên người kim quang đại tác, tay cầm đại đao thẳng tắp bổ tới.
Diệp Thiên Dật đứng ở đó nhìn.
Hiển nhiên hắn là một võ giả hệ sức mạnh.
Rầm ——
Hai va chạm.
Mã Dữ bị bắn ngược ra, nện xuống mặt đất, ném ra một cái hố sâu, mà Liệt Diễm Sư Vương cũng thuận thế bổ nhào qua.
Một vả này nếu trúng, Mã Dữ chắc chắn sẽ bị vả chết.
Diệp Thiên Dật do dự một chút.
Vẫn là ra tay đi.
Diệp Thiên Dật chuẩn bị ra tay, nhưng mà bị Lão Thổ đã vượt lên trước một bước.
"Đoàn trưởng, đi mau!"
Lão Thổ hét lớn một tiếng, trên người bùng lên ánh lửa, hóa thành một đám lửa, lấy nhục thân lao về phía Liệt Diễm Sư Vương.
"Pháp Tắc! Dẫn dắt!"
Tiểu Ngũ phóng xuất ra Pháp Tắc của mình, ở giữa hắn và Liệt Diễm Sư Vương xuất hiện một sợi dây lực lượng dẫn dắt, ý đồ giữ chặt Liệt Diễm Sư Vương.
Sau đó, sợi dây này trong nháy mắt bị kéo đứt, hắn cũng là phun ra một ngụm máu.
Bịch ——
Lão Thổ tiến lên, bị Liệt Diễm Sư Vương vỗ trúng, thổ huyết bay ra ngoài.
"Lão Thổ!"
Mã Dữ có được chút thời gian đứng lên, thấy cảnh này gào to một tiếng.
Xoạt ——
Hắn lại một lần nữa xông lên.
"Đáng ghét! Sao chúng ta lại đen đủi như vậy, nhiều dong binh đoàn như vậy đều không gặp phải loại này yêu thú, vì sao lại bị chúng ta đụng phải cơ chứ?"
Trương Minh Văn nắm chặt nắm đấm, cắn răng không cam lòng nói.
"Lão Thổ."
Khải Tử chạy tới đỡ Lão Thổ trọng thương đã mất đi sức chiến đấu dậy.
"Các ngươi đi mau! Tranh thủ ta bây giờ còn có thể kiềm chế được nó."
Mã Dữ quát to.
"Không được! Chúng ta cùng đi."
"Đi nhanh đi! Cảnh giới của chúng ta quá thấp, thậm chí còn không phá được phòng ngự của Liệt Diễm Sư Vương, ở lại nơi này thì làm được cái gì? Đừng cô phụ ý tốt của đoàn trưởng."
Trương Minh Văn vội vàng nói.
"Trương Minh Văn, ngươi nói là tiếng người sao?"
Trương Minh Văn hừ lạnh nói: "Ta nói không đúng sao? Ai giống như ngươi, ngớ ngẩn ở lại chịu chết? Các ngươi không đi, được, ta đi! Ý tốt của đoàn trưởng, ta nhận."
Nói xong, hắn phi nhanh về nơi xa.