Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2334: CHƯƠNG 2333: TRÊN ĐƯỜNG GẶP TRUY BINH

Trên đường gặp truy binh

"Hạng người ham sống sợ chết!"

Tiểu Ngũ giận mắng một tiếng.

"Khốn kiếp! Nếu là không có đoàn trưởng, ngươi đã sớm bị phế rồi! Bây giờ lại một mình bỏ chạy giữ mạng như vậy."

Khải Tử cũng mắng một tiếng.

"Nếu chết chúng ta cùng chết."

"Giết!"

"Lên!"

Xoạt ——

Sau đó tiểu Ngũ và Khải Tử cũng cùng nhau xông lên.

Lão Thổ đang bị trọng thương cắn răng một cái, ăn vào một viên đan dược, trong nháy mắt lực lượng bạo tăng, trạng thái cũng khôi phục không ít, cắn răng cũng là gia nhập vào chiến trường.

"Các ngươi lại tới đây làm gì?"

Mã Dữ thật sự là phục bọn họ luôn rồi!

Mặc dù trong nội tâm rất cảm động!

Nhưng mà bọn họ không phải Thần Vương cảnh, đối đầu với Liệt Diễm Sư Vương, thậm chí còn không thể làm trầy nổi da rớt nổi một cọng lông của nó nữa, cho nên vì sao lại không chạy?

Mặc dù Trương Minh Văn chạy quả thật làm cho hắn rất thất vọng, nhưng đây đúng là một lựa chọn thông minh.

"Lúc trước đã nói rồi, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, mặc dù thời gian chúng ta quen biết không dài, nhưng bỏ lại mình ngươi chiến đấu rời đi, không phải tác phong của ta!"

Khải Tử một kiếm đâm vào Liệt Diễm Sư Vương, chỉ tiếc cảnh giới kém quá nhiều, căn bản là không thể đâm xuyên qua lớp phòng ngự của nó.

Trong xe ngựa, An Tinh vén rèm lên quan sát tình huống bên ngoài.

Sau đó nàng nhìn thoáng qua Diệp Thiên Dật.

Người này vẫn đứng ở chỗ này bất động.

Lúc ấy nàng cũng nghe được, thuận thế dẫn hắn cùng đi đế quốc Minh Nguyệt, hắn cũng sẽ ra một phần lực, mặc dù hắn chỉ là một Thiên Tôn cảnh, nhưng ngươi ít nhất cũng phải ra tay chứ? Không dám ra tay thì ngươi cũng chạy đi, còn đứng ở chỗ này xem kịch tính là gì?

Nhưng mà xác thực cũng có thể hiểu được.

Diệp Thiên Dật cần phải ra tay.

Cũng không thể để bọn họ cứ thế mà chết đi được?

Diệp Thiên Dật thu hồi châm độc trong tay.

Dùng độc giết nó sẽ rất dễ để bại lộ thân phận của mình.

"Phép hủy diệt."

Diệp Thiên Dật âm thầm phóng thích Phép hủy diệt.

Liệt Diễm Sư Vương giơ móng vuốt chụp về phía tiểu Ngũ.

"Tiểu Ngũ, cẩn thận!"

Mã Dữ hét lớn một tiếng.

Nhưng mà căn bản cũng không có ai có năng lực để bảo vệ được hắn.

Cảnh giới chênh lệch lớn như thế, một chưởng này tiểu Ngũ hẳn phải chết không nghi ngờ.

Tiểu Ngũ đã nhắm mắt lại.

Hắn biết mình phải chết chắc rồi.

Bụp ——

Đột nhiên, cái móng vuốt Liệt Diễm Sư Vương đang giơ tới trước mặt mình kia cứ thể nổ tung trước mặt hắn, máu thịt bắn tứ tung lên mặt hắn.

Grrrrrrr ——

Liệt Diễm Sư Vương gào lớn một tiếng, sau đó ngã rầm xuống mặt đất.

Đám người sững sờ.

Tiểu Ngũ mở to mắt, một mặt không thể tưởng tượng nổi.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Mã Dữ nắm lấy cơ hội, đại đao giơ lên.

"Lạc Sơn Phách! Yaaaaaa!"

Hắn quát to một tiếng, một đao trực tiếp chặt đứt đầu Liệt Diễm Sư Vương.

Mặc dù chênh lệch cảnh giới lớn, nhưng mà Liệt Diễm Sư Vương chưa kịp phản kháng, lại thêm Mã Dữ có lực lượng và võ kỹ gia trì, cũng đủ để chặt đầu nó xuống.

Phù ——

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Không ngờ lần này còn có thể tuyệt cảnh phùng sinh?

An Tinh thuận theo cửa sổ nhìn ra phía ngoài, khẽ nhíu mày.

Có người khác động thủ.

Mã Dữ lúc này ôm một quyền với không khí.

"Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp, xin tiền bối ra mặt, để cho chúng ta có thể cảm tạ."

Những người khác sửng sốt một chút, cũng đều đã lấy lại tinh thần.

"Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp."

Không có ai trả lời.

"Tiền bối!"

Mã Dữ lại gọi to một tiếng.

Vẫn không có ai trả lời.

"Haizz, xem ra tiền bối không muốn ra mặt."

Mã Dữ thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía bọn họ.

"Hôm nay xem như chúng ta may mắn, có cao nhân tương trợ, nơi này không nên ở lâu, chúng ta đi trước thôi."

"Được!"

Sau đó Mã Dữ lại ôm một quyền với hư không; "Tiền bối, chúng ta rời đi trước!"

Ngay lúc này, tiểu Ngũ chỉ vào một phương hướng, nói: "Đoàn trưởng, nhìn kìa."

Bọn họ nhìn sang.

Đại khái một nơi cách đó mấy trăm mét, bọn họ thấy hai bóng người.

Một lớn một nhỏ, người lớn kia thoạt nhìn là một người nam tử, còn người nhỏ nhìn không rõ, quá xa.

Bọn họ đang đi xa dần.

"Chẳng lẽ đó chính là ân nhân mới cứu chúng ta?"

Mã Dữ thầm nghĩ.

"Hẳn là, nhưng mà bọn họ hình như không muốn gặp mặt chúng ta."

Khải Tử nói: "Hẳn là vừa vặn đụng phải, tiện tay cứu giúp, được rồi, nếu cao nhân không muốn lộ diện, chúng ta cũng đừng đi quấy rầy."

Hai thân ảnh này là Diệp Thiên Dật dùng Phép tạo hóa để tạo ra, không biết có thể dùng đến hay không, cũng chỉ thuận tay thôi.

Sau đó Mã Dữ nhìn về phía Diệp Thiên Dật, nói: "Sợ choáng váng luôn rồi à?"

Diệp Thiên Dật cũng gật gật đầu: "Xác thực quá dọa người, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy yêu thú mạnh như vậy, trong lúc nhất thời không biết làm sao bây giờ, thực sự ngại quá, không có ra tay tương trợ."

"Không có gì, có thể hiểu được, chỉ là tiếp theo chúng ta phải đi bộ rồi."

Sau đó Mã Dữ nói vào trong xe ngựa: "An cô nương, tiếp theo chúng ta phải đi bộ rồi, đi đến một tòa thành trì gần nhất để mua mấy con ngựa mới."

An Tinh đi xuống xe ngựa, Tiểu Tử Nhi cũng theo ở phía sau, sau đó chạy tới cạnh Diệp Thiên Dật.

"Ừm, không có gì."

"Vậy thì tốt, chúng ta trước đi tìm thành trì, thuận tiện vào thành nghỉ ngơi một chút rồi lại xuất phát."

Sau đó bọn họ cùng nhau đi về phía trước.

Đại khái qua hơn một giờ, phía trước có một lão giả chặn đường của bọn họ.

"Ngừng."

Mã Dữ nói một câu.

"Trương Minh Văn?"

Khải Tử trừng to mắt sau đó chạy tới, nơi đó có một thi thể, lại chính là gã Trương Minh Văn đã bỏ chạy kia.

Nói đúng ra, thi thể này đã tàn bại không chịu nổi, nội tạng đều đã bị ăn hết.

Nhưng phần đầu lại vẫn còn nguyên.

Lão giả kia cũng đang ở bên cạnh xác của hắn.

"Các ngươi biết hắn à?"

Lão giả hỏi một câu.

"Hắn là người của dong binh đoàn chúng ta, mới gặp phải yêu thú cường đại chạy tản."

"Xem ra hẳn là gặp yêu thú nào đó bị nó ăn thịt rồi." Lão giả thuận miệng nói một câu, sau đó nhìn thoáng qua mấy người phía sau.

"Không phải dong binh đoàn sao? Các ngươi lại đi bộ?"

Diệp Thiên Dật nhìn thấy lão giả này thì trong lòng hoảng hốt.

Vãi!

Đây không phải cường giả Dương Thần điện sao?

Cho nên, bọn họ đã tìm tới Ma Quỷ sâm lâm rồi?

Vậy bọn họ vì sao lại tìm đến Ma Quỷ sâm lâm? Chỉ có thể là, bọn họ thông qua phương thức nào đó biết đại khái mình đang ở trong Ma Quỷ sâm lâm.

Nhất định phải mau mau ra ngoài.

Lão giả kia nhìn thấy Tiểu Tử Nhi, có hơi chần chờ một chút.

"Cha, đói bụng."

Tiểu Tử Nhi nói với Diệp Thiên Dật bằng một giọng non nớt.

Diệp Thiên Dật hạ giọng nói: "Chờ một chút chúng ta ra ngoài là có thể ăn cơm."

"Ừm, vâng."

Nghe vậy, lão giả kia cũng không để ý tới nữa.

Mã Dữ ôm quyền nói: "Vừa mới gặp phải yêu thú cường đại, ngựa của chúng ta đều đã chết, rơi vào đường cùng chỉ có thể đi bộ, chuẩn bị đi tới thành trì gần đây mua ngựa mới."

Lão giả nhìn thấy thương thế trên người bọn họ nên cũng tin tưởng.

"Các ngươi có nhìn thấy một nam nhân dẫn theo một tiểu nữ hài nào không?"

Lão giả kia hỏi.

"Người mà các hạ nói là??"

"Diệp Thiên Dật và yêu nữ kia." Lão giả nói.

"Cái này chúng ta tất nhiên là nghe nói qua, nhưng mà hắn ở chỗ này sao? Chúng ta chưa từng gặp qua..."

"Không đúng, đoàn trưởng, lúc ấy chúng ta nhìn thấy..."

Khải Tử nói được nửa câu, đột nhiên kịp phản ứng nên vội ngậm miệng lại.

Mã Dữ còn dùng ánh mắt như muốn ra hiệu cho hắn.

"Hửm?"

Lão giả nhướng mày.

Hắn trong nháy mắt đi tới trước mặt của bọn họ, đưa tay bóp cổ tiểu Ngũ.

"Nói, nếu không thì giết ngươi."

Mã Dữ cắn răng.

"Ta nói."

"Tốt! Ngươi nói, nếu ngươi dám can đảm lừa gạt lão phu dù chỉ một chữ, lão phu sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn thây."

Lão giả lạnh lùng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!