Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2338: CHƯƠNG 2337: TINH CÔ NƯƠNG?

Tinh cô nương?

Thật ra rất nhiều người sớm cũng đã bắt đầu nghĩ tới vấn đề này.

Hắn lại không biết bọn họ thôi diễn lúc nào, cho dù hắn chạy đi, hắn là làm sao làm được việc chạy đi trước khi bọn họ đến?

"Nói đúng vậy, thật giống như hắn biết vậy, ta cũng thật sự muốn hoài nghi trong số chúng ta có nội ứng, mỗi lần thôi diễn đều có người thông báo cho cái tên Diệp Thiên Dật kia, để hắn kịp thời chạy đi."

Dương Lân nói.

Nói xong hắn còn nhìn về phía Hàn Nguyệt Ngưng.

Có mấy người cũng nhìn về phía Hàn Nguyệt Ngưng.

"Các ngươi lẽ nào cảm thấy là bản tôn đang mật báo cho hắn?"

Hàn Nguyệt Ngưng nhíu mày hỏi.

"Lúc đầu còn ở Quảng Hàn cung ngươi vẫn luôn bảo vệ cho hắn, đúng vậy, hắn cứu mạng ngươi, cứu rất nhiều người của Quảng Hàn cung, nhưng mà chuyện liên quan tới trái phải, Quảng Hàn tiên tử, hi vọng ngươi có thể hiểu." Dương Lân nói.

"Cái này cũng không nhọc lòng Dương Tông chủ quan tâm, bản tôn đều biết."

Hàn Nguyệt Ngưng lạnh lùng nói.

"Được rồi, lúc này cũng không phải là lúc nội chiến, tiếp tục đuổi theo đi."

"Đuổi? Làm sao đuổi? Chúng ta một đám người truy đuổi nhiều ngày như vậy, Thiên Diễn Tôn giả vì thế thậm chí bây giờ suy yếu thành dạng này, chẳng nhẽ cứ tiếp tục đuổi như thế? Vậy có gì khác bảy ngày trước đó?"

"Nói cũng đúng, mà lại... Thật ra đã hoàn toàn có thể nhìn ra được, hắn chính là đang muốn dắt mũi chúng ta, hắn đã sớm biết chúng ta đang đi bắt hắn, hành tung của hắn luôn lơ lửng không cố định, đột nhiên ở phương bắc lại có thể đột nhiên xuất hiện tại phương nam, không ngừng quanh đi quẩn lại trong một phạm vi lớn, thật sự là đuổi không kịp."

"Từ lúc nào là truy bắt một tên tiểu bối cũng thành chuyện khó như vậy chứ?"

Bọn họ thật sự phục luôn rồi.

"Thiên Diễn Tôn giả là không thể tiếp tục thôi diễn nữa, chí ít thì trong thời gian ngắn là không thể, chúng ta cần phải thay đổi kế hoạch!"

"Thay đổi thế nào?"

Lúc này, Dương Lân lấy ra một tấm bản đồ.

"Đây là một tấm bản đồ ta tìm người chuyên môn vẽ lại, trên tấm bản đồ này ta đã đánh dấu vài điểm, đây là những điểm mà mấy ngày này Diệp Thiên Dật đi qua, ta nghĩ đại khái có thể khóa chặt một cái phạm vi, các ngươi nhìn đi."

Bọn họ đi qua nhìn.

"Những ngày gần đây, những nơi Diệp Thiên Dật đều ở bên trong cái phạm vi này, cũng không biết là cố ý hay là như thế nào, hắn đều không vượt qua phạm vi này, vẫn luôn đi vòng quanh."

Đám người quan sát kỹ lưỡng địa đồ.

"Xác thực, theo lý mà nói, nếu như hắn bị đuổi giết, không phải nên càng chạy càng xa sao? Làm sao lại quanh đi quẩn bên trong một mảnh phạm vi? Đông bắc là Ma Quỷ sâm lâm, bên này là Thành Thiên Dương, bên này là bình nguyên phía nam... Những địa phương khác đều là bên trong cái phạm vi này, cũng không chạy xa."

"Đúng là kỳ quái, sao hắn không chạy xa xa, chạy tới chạy lui bên trong phạm vi này vậy hiển nhiên là càng thêm nguy hiểm."

"Ta nối lại thử xem, luôn cảm giác ở trong này còn có ẩn chứa hàm ý gì đó."

Hàn Nguyệt như đi tới, lấy bút ra, nối liền những điểm Diệp Thiên Dật đã đi qua.

S

B

Trong cái phạm vi này, những nơi hắn đi qua phân rõ thành hai cụm bên trái và bên phải, ở giữa có một khoảng cách khá xa, cho nên nàng không nối lại, mà là nối liền cụm bên trái, nối xong lại nối cụm bên phải.

Mặc dù nối xong cũng không được rõ nét như hai chữ mẫu, chữ S cũng không có uốn lượn như vậy, chữ B cũng không có cái đường vòng cung kia, nhưng đại khái cũng là có thể nhìn ra được.

Bọn họ trước kia vốn dĩ không biết SB là có ý gì.

Nhưng bởi vì ở đây cũng có người của Đại lục Cửu Châu đã tới đây từ mấy trăm năm trước, cho nên dần dần cũng du nhập một ít văn hóa qua bên này.

Bọn họ liếc nhau một cái.

"Đồ khốn nạn!"

Bọn họ không tin có chuyện trùng hợp như vậy, cho nên, đây là kế hoạch Diệp Thiên Dật đã lên ngay từ đầu.

Cái tên Diệp Thiên Dật này đang dùng phương thức như vậy để nhục nhã bọn họ!

Đang mắng bọn họ đều là SB. (SB là viết tắt của đồ ngốc. )

"Cái tên Diệp Thiên Dật này, đúng là quá phách lối, không coi chúng ta là người mà, chúng ta đang đuổi giết hắn, hắn lại còn đùa bỡn chúng ta, sĩ có thể nhẫn không thể nhục."

"Quá ghê tởm! Nhất định phải giết hắn."

"Đồ khốn kiếp!"

"..."

Đúng vậy.

Đây đương nhiên là Diệp Thiên Dật cố tình, hắn chính là muốn nhục nhã bọn họ.

Các ngươi đều đến truy sát ta, đều muốn giết ta, nhục nhã các ngươi lại đáng là gì đâu?

Về phần bọn họ có thể nhìn thấy hay không, như vậy tùy duyên.

"Lão đầu, một lần cuối cùng."

Diệp Thiên Dật lại liên hệ Gia Cát Thanh Thiên.

"Móe! Mấy ngày nay lão tử bị mất đi hơn mấy chục năm tuổi thọ rồi đó."

Gia Cát Thanh Thiên tức giận mắng một tiếng.

"Ngươi mất có thế là tốt lắm rồi còn gì, không bị mất mấy trăm năm đã là tốt lắm rồi, đến lúc đó ta bù lại cho ngươi."

"Cút sang một bên, chờ ta."

Sau đó Gia Cát Thanh Thiên bắt đầu thôi diễn.

"Không có kết quả."

Sau đó Gia Cát Thanh Thiên liên hệ lại với Diệp Thiên Dật nói.

"Được rồi! Đa tạ."

Diệp Thiên Dật nói.

"Chính ngươi chú ý một chút."

"Ừm, ta biết rồi."

Diệp Thiên Dật sau đó mang theo Tiểu Tử Nhi xuất phát đi đế quốc Minh Nguyệt.

Sau đó chính là ngựa không dừng vó, nếu như về sau bọn họ lại thôi diễn, cho dù thôi diễn được Diệp Thiên Dật ở đế quốc Minh Nguyệt, thì cũng không có khả năng không ngừng thôi diễn giống như bây giờ.

Hẳn là như thế. ...

Hai ngày sau, Diệp Thiên Dật rốt cục rời khỏi đế quốc Hoàng Tuyết.

Giữa đế quốc Hoàng Tuyết và đế quốc Minh Nguyệt có một cái khoảng cách rất lớn, cái khoảng cách này có khi phải đến mấy ngàn cây số, đối với Diệp Thiên Dật thì cũng không tính là xa lắm, nhưng đây lại là một khu vực không người, yêu thú hoành hành, ở chỗ này nếu như nói Nhân tộc nhiều nhất là cái gì, đó chính là dong binh đoàn.

Mà một bên khác, đám người vẫn như cũ còn đang tìm Diệp Thiên Dật, nhưng mà bọn họ đã mất đi phương pháp khoanh vùng vị trí, bọn họ chỉ có thể dựa vào các tin tức người dân cung cấp để đi tìm.

Bởi vì Thiên Diễn Tôn giả tạm thời không thể tiếp tục thôi diễn, mà Thiên Diễn Tôn giả không thôi diễn, những người khác cũng thôi diễn không ra Diệp Thiên Dật.

Có người tiếp tục lưu lại nơi này tìm kiếm Diệp Thiên Dật, mà có người đã về tới thế lực của mình đi nghỉ ngơi dưỡng sức.

"Phù —— rốt cuộc cũng đã tới đế quốc Minh Nguyệt."

Diệp Thiên Dật thở hắt ra một hơi.

Hắn bây giờ đang ở vị trí tít ngoài rìa của đế quốc Minh Nguyệt, nhưng mà nơi này cũng không giống tiểu trấn Bắc Phong lúc Diệp Thiên Dật mới vừa tới đế quốc Hoàng Tuyết, nơi này vẫn là một chỗ tương đối lợi hại, có chút cùng loại với thành Trường Phong ở gần Rừng Vạn Yêu mà hắn từng tới.

Nơi này có rất nhiều tông môn, thế lực Linh cấp, Hoàng cấp, hơi xâm nhập một chút còn có thế lực Đế cấp.

Nhưng mà, nơi này cách cách thành trì còn có một đoạn lộ trình, nơi này vẫn như cũ thuộc về khu không người.

"Tiểu Tử Nhi, những ngày này mệt lắm không?"

Diệp Thiên Dật vuốt vuốt cái đầu nhỏ của Tiểu Tử Nhi.

"Không có gì, có đại ca ca, Tiểu Tử Nhi không sợ mệt mỏi."

Tiểu Tử Nhi ngọt ngào nói.

"Thật ngoan, đến lúc đó chúng ta tìm một chỗ yên ổn một chút."

"Dạ dạ."

Diệp Thiên Dật dắt theo Tiểu Tử Nhi, tiếp tục đi về phía trước.

Lúc này, phía trước truyền đến âm thanh chiến đấu.

Lúc đầu Diệp Thiên Dật không có ý định nhúng tay vào, nhưng mà đột nhiên nghe được giọng của một người nói lớn.

"Tinh cô nương, ngươi đi trước! Nhanh lên, ngươi đi trước đi!"

Bên kia truyền đến một tiếng hô to.

"Tinh cô nương?"

Diệp Thiên Dật vuốt cằm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!