Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2339: CHƯƠNG 2338: BỊ NHẬN RA

Bị nhận ra

Lúc ấy đi cùng Cuồng Bạo dong binh đoàn, bọn họ hộ tống một người con gái, hình như gọi là Tinh cô nương.

Mà bọn họ cũng là muốn đi đế quốc Minh Nguyệt, mặc dù con đường này không phải đoạn đường nhất định phải đi qua, hay nói đúng hơn chỗ này căn bản cũng không có đường, toàn bộ đều là đất bằng và các loại địa thế.

Nhưng đã gặp, hơn nữa còn gọi Tinh cô nương, đoán chừng chính là bọn họ.

"Đại ca ca, hình như là tỷ tỷ trước đó, nàng gặp nguy hiểm."

Tiểu Tử Nhi có chút lo lắng nói.

Tiểu Tử Nhi tâm địa vẫn là rất hiền lành.

"Ừm, đi xem một chút."

Sau đó Diệp Thiên Dật mang theo Tiểu Tử Nhi tiếp cận nơi đó.

Phốc ——

Vừa đi qua, Diệp Thiên Dật đã thấy tiểu Ngũ bị một kiếm đâm xuyên lồng ngực, một ngụm máu tươi phun ra, ngã xuống mặt đất.

An Tinh vẫn đứng ở nơi đó, nhóm người Mã Dữ chạy tới cạnh tiểu Ngũ, Mã Dữ ôm lấy hắn.

"Tiểu Ngũ!"

An Tinh âm thầm nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn.

Một người đàn ông trung niên đeo mặt nạ nhìn An Tinh rồi cười lạnh một tiếng.

"An Tinh, ngươi chạy đến đâu được? Ta đã sớm biết ngươi nhất định phải trở về, với tình trạng của ngươi bây giờ, nếu muốn trở về thì nhất định chỉ có thể thuê dong binh đoàn hộ tống, cho nên chúng ta sớm đã canh giữ ở nơi này, cuối cùng cũng đợi được ngươi rồi."

An Tinh cắn chặt hai hàm răng trắng ngà.

"Buông tha cho bọn họ đi."

An Tinh lạnh lùng nói.

"Ha ha ha, ngươi có tư cách gì mà đòi bàn điều kiện với ta?"

Người đàn ông kia phá lên cười.

"Ngươi cho rằng ta không biết người sau lưng ngươi là ai sao?"

An Tinh lạnh lùng nói.

"Ngươi biết thì đã sao? Ngươi có chứng cứ sao? Ngươi lại có thể nói cho ai đây? Đừng cho là ta không biết nhẫn không gian của ngươi đều đã không ở trên người ngươi nữa rồi, chớ nói chi là Truyền Âm Phù bên trong."

Không có Truyền Âm Phù đặc biệt chế tạo, thì sẽ không liên lạc được với người cần liên lạc.

"Ngươi cũng khá thông minh đấy, không đi tìm những thế lực kia hỗ trợ hộ tống ngươi trở về, dù sao nếu chuyện này cũng đã làm rồi, vậy thì chuyện ngươi có thể nghĩ tới, chúng ta tự nhiên cũng đều có thể nghĩ đến."

An Tinh trong lòng khẽ thở dài một cái.

"Lên, giết, không cần để sống, nàng bây giờ không thể đánh trả được đâu."

"Rõ!"

Xoạt ——

Một người cầm chặt thành kiếm trong tay, phóng về phía An Tinh.

An Tinh xác thực không thể đánh trả.

Trong nội tâm nàng khẽ thở dài một cái.

Trốn lâu như vậy, không ngờ vừa mới tới biên giới đế quốc Minh Nguyệt đã bị bắt được.

"Chết đi."

Người đàn ông lao tới, nở một nụ cười dữ tợn bên dưới lớp mặt nạ.

Ầm ầm ——

Lúc này, một đạo quang trụ lấp lóe xuất hiện, chắn lại trước mặt An Tinh, chặn lực lượng của hắn lại.

"Hửm?"

Mấy người kia nhướng mày.

Xoát ——

Quang mang lóe lên, An Tinh, nhốm người Mã Dữ cứ thế biến mất ngay tại chỗ.

"Cái gì? Có thuộc tính Không gian cứu bọn hắn đi!"

"Đáng ghét! Khóa chặt vị trí cho ta, đuổi theo!"

"Mau lên, ngàn vạn lần không được để cho nàng chạy thoát! Tuyệt không thể!"

"..."

Diệp Thiên Dật đột nhiên ra tay, bọn họ cũng rất bất ngờ, nhưng dù sao cảnh giới của bọn họ đều không thấp, cho dù Diệp Thiên Dật chạy được thật, bọn họ vẫn có thể khóa chặt vị trí.

Mặc dù trước đó đã dựa theo kế hoạch, trộm đi nhẫn không gian của An Tinh, nàng cũng không có khả năng có linh khí không gian bảo mệnh.

Mà bọn họ cũng có võ giả thuộc tính Không gian, bọn họ nhất định có thể đuổi kịp Diệp Thiên Dật.

Đương nhiên Diệp Thiên Dật cũng biết, cảnh giới của hắn không cao, hắn chỉ có thể thử dẫn bọn họ chạy đi.

Sau khi hạ xuống, mấy người An Tinh mới nhìn rõ là Diệp Thiên Dật.

"Thiên Nhất huynh đệ."

Mã Dữ giật mình nhìn Diệp Thiên Dật.

"Không kịp, phải đi ngày."

Diệp Thiên Dật nói xong, lại phóng thích không gian, lần nữa tiến hành nhảy vọt.

Bọn họ chân trước vừa vừa biến mất, chân sau những truy binh kia đã đuổi đến đến.

"Khóa chặt lại, tiếp tục đuổi, ta cũng không tin hắn có thể chạy!"

Mà bọn họ không biết, còn có một người đã cảm nhận được cỗ lực lượng không gian này.

"Lại có người tại sử dụng không gian."

Không biết thế nào, bây giờ những người đang đuổi bắt Diệp Thiên Dật kia mỗi lần cảm nhận được lực lượng không gian đều phá lệ mẫn cảm, cứ có cảm giác đó là Diệp Thiên Dật, có lẽ là do bóng ma tâm lý Diệp Thiên Dật để lại trong nội tâm của bọn họ quá lớn.

Mà lại, trước đó bọn họ có người hoài nghi Diệp Thiên Dật muốn đi đế quốc Minh Nguyệt, bởi vì yêu tộc không đi được, so với đế quốc Hoàng Tuyết, hiển nhiên đế quốc Minh Nguyệt an toàn hơn một chút, mà nơi này cũng tiếp cận đế quốc Minh Nguyệt.

Xoạt ——

Sau đó hắn phóng thích lực lượng không gian, khóa chặt cỗ khí tức kia cấp tốc tiến về.

"Không xong, chúng ta bị khóa chặt rồi."

Nhóm người đang đuổi bắt Diệp Thiên Dật lập tức cảm nhận được mình bị khóa chặt lực lượng.

"Thật mạnh, cỗ lực lượng này thật mạnh."

Bọn họ rõ ràng cảm nhận được cỗ khí tức này hoàn toàn có thể nghiền ép bọn họ.

"Chẳng lẽ là người Phượng Hoàng đài đến?"

Xoát ——

Lão giả kia xuất hiện ở trước mặt của bọn họ.

"Các hạ là?"

Bọn họ lập tức hành lễ hỏi.

Lần này dừng lại, tự dưng đã làm mất dấu nhóm người Diệp Thiên Dật.

"Đáng ghét, không phải."

Lão giả kia nhìn thấy bọn họ sau đó trong nội tâm thầm mắng một tiếng.

"Các ngươi đang bắt ai?"

Lão giả hỏi một câu.

"Kẻ thù, đang dùng không gian đuổi theo."

"Quấy rầy rồi."

Lão giả nói xong thì biến mất.

Kẻ thù của bọn họ, vậy hiển nhiên không phải Diệp Thiên Dật.

"Chúng ta mất dấu rồi."

"Đáng ghét!"

Người kia cắn răng.

Ai có thể ngờ được nửa đường lại mọc ra một tên Trình Giảo Kim làm hỏng chuyện cơ chứ.

"Chẳng lẽ mệnh của nàng còn chưa đến tuyệt lộ sao? Đáng ghét!"

"Nàng nhất định sẽ tìm cách trở về Phượng Hoàng đài, trước khi nàng về Phượng Hoàng đài, nhất định phải giết chết!"...

Một bên khác, Diệp Thiên Dật cảm nhận được khí tức đã không còn khóa chặt, hắn lại nhảy khôn gian thêm mấy lần sau đó cũng ngừng lại.

Mặc dù không hiểu rõ vì sao bọn họ không đuổi theo nữa, nhưng mà sự thật chính là như thế.

"Thiên Nhất huynh đệ, cám ơn ngươi!"

Mã Dữ cảm kích nói với Diệp Thiên Dật.

Hắn cũng biết, Diệp Thiên Dật cũng không phải là Thiên Tôn cảnh, mà là Thần Vương cảnh, bởi vì hắn thả ra khí tức của Thần Vương cảnh.

Như vậy nói cách khác, trước đó ở trong Ma Quỷ sâm lâm, rất có thể chính hắn đã cứu bọn họ.

"Không có gì, cái này cho hắn ăn vào."

Diệp Thiên Dật lấy ra một viên đan dược đưa cho Mã Dữ, ra hiệu đưa cho tiểu Ngũ đang trọng thương ăn vào.

"Ta cũng không ở lại lâu nữa, cáo từ."

Diệp Thiên Dật ôm một quyền với bọn hắn.

"Chờ một chút."

An Tinh gọi Diệp Thiên Dật lại.

"Có chuyện gì sao?"

"Nhờ ngươi giúp một chút, hộ tống ta, được không?"

An Tinh nhìn Diệp Thiên Dật nói.

Thuộc tính Không gian quá hiếm thấy, nàng tìm người có không gian hộ tống là tốt nhất, nhưng tiếc là nàng tìm không thấy, có những thế lực có thể có, nhưng nàng không dám đi.

Mà người trước mặt này, hắn cảnh giới không tính là thấp, còn có không gian, nàng cảm giác mình có cơ hội trở lại Phượng Hoàng đài.

Diệp Thiên Dật lắc đầu.

"Ta sẽ cho ngươi thù lao."

An Tinh có chút vội vã.

"Không an toàn."

Tiểu Tử Nhi nhẹ nhàng kéo góc áo Diệp Thiên Dật, nói: "Đại ca ca, ngươi mang tỷ tỷ xinh đẹp đi đi."

Diệp Thiên Dật; "..."

Ôi trời ạ!

Nha đầu này có phải là cứ nhìn thấy tỷ tỷ xinh đẹp là không dời nổi bước chân hay không vậy?

"Ta sẽ dẫn ngươi tới một nơi an toàn."

Sau đó An Tinh nói với Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật; "..."

Câu nói này nghe qua thì giống như không có gì, nhưng mà Diệp Thiên Dật nghe xong cũng hiểu, nàng dường như đã biết chút gì.

"Được thôi."

Diệp Thiên Dật cũng không hoàn toàn tin tưởng nàng, tạm thời trước mang theo lại nói, là giết hay là mang, một hồi lại xem tình hình đã.

"Đa tạ!"

Sau đó An Tinh đưa cho Mã Dữ một chiếc nhẫn không gian.

Những thứ trong này đối với nàng mà nói cũng không có vật gì quá quan trọng, nhưng đây là thù lao nàng đã hứa sẽ đưa cho bọn họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!