Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2340: CHƯƠNG 2339: PHƯỢNG HOÀNG ĐÀI AN GIA NGUY CƠ

Phượng Hoàng đài An gia nguy cơ

Mã Dữ nhận lấy nhẫn không gian.

"Đa tạ các cị đã hộ tống."

An Tinh nói.

"Là việc chúng ta nên làm thôi."

Sau đó Mã Dữ nhìn về phía Diệp Thiên Dật nói: "Thiên Nhất huynh đệ, sau này gặp lại."

Hắn cũng không nói quá nhiều.

"Sau này gặp lại."

Sau đó Diệp Thiên Dật mang theo An Tinh và Tiểu Tử Nhi biến mất ngay tại chỗ.

Tại điểm rơi kế tiếp, Diệp Thiên Dật ngừng lại.

Nơi này cũng đã tiếp cận đế quốc Minh Nguyệt, nhưng mà bọn họ không đi vào, cũng không dám tiếp tục sử dụng không gian, sợ khả năng cách đó không xa lại có người, một khi phóng thích họ sẽ có thể cảm giác được lực lượng không gian.

"Ngươi vừa nãy nói vậy là có ý gì?"

Diệp Thiên Dật nhìn về phía An Tinh.

An Tinh cũng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Nàng cũng không có che giấu cái gì.

"Ta biết ngươi là Diệp Thiên Dật."

Diệp Thiên Dật cũng không bất ngờ gì.

Bởi vì khi nãy An Tinh nói câu "Ta có thể đưa ngươi tới một nơi an toàn" đã khiến Diệp Thiên Dật nghĩ đến kết quả này.

Tiểu Tử Nhi chớp chớp đôi mắt to trò ngây ngô nhìn Diệp Thiên Dật, sau đó yên lặng nhích lại gần, nép vào người Diệp Thiên Dật.

Đáng yêu chết mất thôi.

Hình như nàng cũng biết mình phạm sai lầm.

Nhưng mà vừa vặn tương phản, như thế này mới có thể có cơ hội giữ vững bí mật, nếu là lúc ấy trực tiếp đi, An Tinh ngược lại có thể sẽ lộ ra tin tức này.

Diệp Thiên Dật cũng không xác định lắm.

An Tinh nói: "Nghe được những tin đồn kia, lại nhìn thấy ngươi và một cô bé, mặc dù không có ngoại hình bắt mắt như trong lời đồn, nhưng mà dịch dung là một chuyện rất đơn giản, lại thêm các ngươi muốn đi đế quốc Minh Nguyệt, còn có cảnh giới của ngươi và không gian..."

Xác thực, dưới tình huống bình thường cũng không dễ dàng bị hoài nghi như vậy, chủ yếu là mang theo Tiểu Tử Nhi quá dễ dàng bị lộ.

"Sau đó thì sao?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

An Tinh nói: "Nói thật, ta rất bội phục ngươi, mà ngươi là người tốt, về phần nàng..."

An Tinh nhìn về phía Tiểu Tử Nhi, nói: "Ta không biết về sau sẽ thế nào, nhưng ta biết, nếu như ta đứng ở vị trí này của ngươi, thì ta cũng sẽ như vậy làm, ta cũng sẽ liều lĩnh bảo vệ."

"Nhưng ngươi không phải ta, ngươi cũng không ở vị trí của ta." Diệp Thiên Dật nói.

"Ta là người của Phượng Hoàng đài."

An Tinh cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi của Diệp Thiên Dật.

Phượng Hoàng đài, Diệp Thiên Dật cũng có nghe nói qua, là một cái thế lực như Quảng Hàn cung vậy, như sấm bên tai, rất cường đại.

"Phượng Hoàng đài có cấm chế thiên nhiên, có thể ngăn cản Thiên Cơ Các thôi diễn, ta nghĩ bọn họ nhất định đã thôi diễn vị trí của ngươi và đang tìm ngươi, ngươi có thể cùng ta tới Phượng Hoàng đài, ta sẽ bố trí chỗ ở cho các ngươi ở Phượng Hoàng đài, chỉ cần ngươi khiêm tốn một chút, tuyệt đối an toàn."

Không thể không nói, Diệp Thiên Dật đúng là đã động tâm.

Lão Tổ Thiên Cơ Các bên kia tông đoán chừng tu dưỡng một đoạn thời gian lại có thể thôi diễn, hắn cũng nhất định sẽ thôi diễn!

Tình huống đặc thù của bản thân mình, lại thêm cấm chế của Phượng Hoàng đài, bọn họ đoán chừng hẳn là cũng không có biện pháp nào nhỉ?

Nhưng...

"Vậy thì làm sao ta có thể tin tưởng ngươi đây? Đến Phượng Hoàng đài, ngươi lén thông báo cho người khác, chẳng phải chúng ta sẽ thành cá trong chậu rồi sao?"

Diệp Thiên Dật nói.

An Tinh cúi đầu đang tự hỏi.

Nàng đương nhiên biết.

"Ta có thể lấy sinh mệnh để thề."

An Tinh nghĩ tới điều gì, sau đó lấy ra một con dao găm, trực tiếp cắt bàn tay của mình ra, sau đó trong miệng nàng giống như đang lẩm bẩm chú ngữ gì đó, sau đó máu tươi bị rút ra, máu tươi tạo thành một cái đồ án ở trước mặt.

"Đây là huyết khế, ngươi hẳn đã nghe nói qua."

Cái này đương nhiên Diệp Thiên Dật biết.

Lấy huyết khế thề, một khi vi phạm với lời thề, hậu quả nhất định phải chết!

Vật này không thể giải trừ, chỉ có một biện pháp là chờ hết thời giạn, bởi vì huyết khế chỉ có thể tiếp tục thời gian ba năm!

Huyết khế hoàn tất, sắc mặt An Tinh tái nhợt một mảnh, do mất máu quá nhiều.

Nàng thở dốc mệt mỏi.

"Được."

Diệp Thiên Dật khẽ gật đầu.

"Nếu Tinh cô nương có thành ý như thế, vậy ta cũng không nói thêm gì nữa, chúng ta đi thôi."

"Đa tạ."

"Được rồi, ngươi trước tiên vẫn là nghỉ ngơi một lát đi đã."

Diệp Thiên Dật đưa cho nàng một viên thuốc, sau đó phóng thích Phép tạo hóa.

An Tinh khôi phục nhanh chóng.

"Phép tạo hóa?"

An Tinh tự nhiên có thể hiểu những này, dù sao thân phận của nàng cũng không phải người bình thường của Phượng Hoàng đài.

Người này thật lợi hại, nhiều bản lãnh cường đại như vậy, có không gian, còn có Phép tạo hóa.

Sinh ra đã chính là thiên chi kiêu tử rồi.

"Ừm."

Diệp Thiên Dật gật gật đầu.

"Đa tạ."

An Tinh cảm nhận được mình đang khôi phục nhanh chóng, cũng an lòng hơn một chút.

"Ta phải nhanh chóng trở về Phượng Hoàng đài, nếu không vẫn sẽ phải chết."

An Tinh nói với Diệp Thiên Dật.

"Ta biết, lực lượng bạo động trong cơ thể ngươi, Phượng Hoàng đài hẳn là có phương pháp áp chế."

An Tinh gật gật đầu.

Cái lực lượng này rất cường đại, nhưng cũng bởi vì quá cường đại, cho nên mới gặp nguy hiểm.

"Nơi này cách Phượng Hoàng đài bao xa?" Diệp Thiên Dật hỏi.

"Mười mấy vạn cây số."

"Vậy vẫn là rất xa, nếu một ngày đi đường mấy vạn cây số, với tu vi của ta chỉ sợ có chút khó khăn."

"Ta chỉ đường cho ngươi, có một nơi cách đây mấy vạn cây số, nơi đó có một cái truyền tống trận tới Phượng Hoàng đài, điểm rơi chính là chỗ ở của ta, trước kia thiết lập để đề phòng tình huống bất ngờ, chỉ có ta và người nhà biết."

An Tinh nói.

"Người muốn giết ngươi không phải người nhà ngươi sao?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

Loại chuyện này Diệp Thiên Dật gặp quá nhiều.

"Chỉ có thể gọi là người trong họ, không phải người nhà."

An Tinh nói.

"Đi thôi."...

Hai ngày sau, bọn họ đi tới phiến đất hoang kia.

An Tinh mở ra truyền tống trận.

Bước vào truyền tống trận, bọn họ biến mất ngay tại chỗ.

Xoát ——

Xuất hiện lần nữa, đó chính là bên trên một ngọn núi, là một cái vườn hoa xinh đẹp, ở chỗ này còn có một cái suối nước nóng thật lớn, mây mù lượn lờ, bên cạnh chính là một cái hồ nhỏ.

Vườn hoa khắp nơi đều là các loại hoa xinh đẹp, các loại bướm bay tới bay lui, Tiểu Tử Nhi nhìn thấy thì vô cùng vui vẻ.

Xung quanh cũng không có người nào.

"Nơi này gọi là Thiên Tinh phong, là chỗ ở của ta và tỷ ta, thỉnh thoảng cha mẫu thân ta sẽ đến, bình thường cũng chỉ có một vài nha hoàn tới dọn dẹp, những người khác không có thông báo sẽ không thể lên đây, đi theo ta."

An Tinh dẫn Diệp Thiên Dật và Tiểu Tử Nhi tới một cái tiểu viện.

Nơi này cũng không nhỏ, có thể ở lại mười mấy người.

"Nơi này không có người ở, các ngươi có thể ở lại đây, ta phải đi ra ngoài một chuyến, muộn một chút sẽ an bài cho các ngươi thêm một vài thứ."

Diệp Thiên Dật gật gật đầu: "Được."

An Tinh đã lập huyết khế, Diệp Thiên Dật cũng hết sức yên tâm.

"Phù —— rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt."

Diệp Thiên Dật vào phòng, nằm nhoài xuống giường.

Tiểu Tử Nhi cũng là ghé vào bên người Diệp Thiên Dật.

"Mệt mỏi quá."

Đúng vậy, những ngày này bọn họ đã quá mệt mỏi.

"Nghỉ ngơi thật tốt, ngủ đi."

Diệp Thiên Dật cũng muôn ngủ một giấc thật ngon, những ngày này quá mệt mỏi quá mệt mỏi rồi.

Không hiểu sao lại có cảm giác nơi này hết sức an toàn. ...

Một bên khác, An Tinh đi đến một ngọn núi khác.

Nàng rất nóng lòng.

"Nhị tiểu thư, ngài trở về rồi."

Mấy nha hoàn nhìn thấy An Tinh vội vàng ra đón.

"Mẫu thân và phụ thân ta đâu?"

An Tinh vội hỏi.

"Tông chủ đang ở đại điện, phu nhân hẳn là đang ở hậu hoa viên."

"Được rồi, à đúng rồi, chuyện ta trở về trước không được lộ ra ngoài."

"Rõ!"

Sau đó An Tinh bước nhanh đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!