Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2341: CHƯƠNG 2340: PHƯỢNG HOÀNG DI CHỈ

Phượng Hoàng Di Chỉ

An Tinh đi tới một cái hậu hoa viên, thấy được người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở đó.

"Mẫu thân."

An Tinh mau chóng gọi một tiếng.

"Tình nhi."

Mẫu thân của An Tinh nhìn thấy nàng thì vô cùng mừng rỡ, sau đó mau chóng chạy tới ôm chầm lấy An Tinh.

"Ngươi nha đầu này, làm ta sợ muốn chết, thật là làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng ngươi xảy ra chuyện gì rồi."

Mẫu thân của An Tinh nhịn không được khóc nấc lên.

"Mẫu thân, ngài yên tâm, ta không sao."

An Tinh trong lòng có chút áy náy.

Bởi vì nàng nhất thời tùy hứng mà gây ra cục diện bây giờ.

Nhưng mà, cũng không tính là chuyện xấu!

"Mau ngồi đi."

Mộ Dung Lâm vội vàng nói.

"Mau nói cho ta nghe, xảy ra chuyện gì, vì sao đều không thể liên hệ được với ngươi, nhiều ngày như vậy, đến cùng ngươi đã trải qua cái gì."

An Tinh gật gật đầu, sau đó nói: "Vốn ta là đi Thương Vân Chi Bộc lịch luyện, người đi cùng ta mẫu thân ngài cũng rõ là có những người nào rồi, mặc dù không phải nhân vật rất quan trọng của Phượng Hoàng đài, ít nhất cũng là những đệ tử khá có năng lực."

"Ừm, ta biết, thế nào?"

Mộ Dung Lâm hỏi.

"Lúc ấy chúng ta cùng một chỗ lịch luyện mấy ngày, cũng không xảy ra vấn đề gì, thế nhưng có một ngày ta phát hiện, nhẫn không gian của ta đột nhiên không thấy đâu nữa."

"Làm sao lại không thấy?"

Mộ Dung Lâm nghi ngờ hỏi.

"Đúng vậy! Ta lúc ấy cũng rất nghi hoặc, cũng không đến mức nhẫn không gian ta mang trên tay mà lại rơi đi được."

"Sau đó phát hiện cái gì rồi?" Mộ Dung Lâm hỏi.

"Ta hoài nghi là có người trộm nhẫn không gian của ta."

An Tinh nói.

"Làm sao có thể?"

"Ngay từ đầu ta cũng cảm thấy không có khả năng, nhưng mà ta đột nhiên nhớ tới một sự kiện, nửa đường có một đoạn thời gian ngắn ta đang nghỉ ngơi và minh tưởng, nhưng mà trí nhớ của ta dường như không có đoạn thời gian kia, ta có cảm giác mình giống như ngủ thiếp đi."

Mộ Dung Lâm cau mày.

"Ngươi bị ngất đi rồi?"

Mộ Dung Lâm hỏi.

"Có thể, hoặc là một loại trạng thái tương tự như vậy, sau đó có người nào đó đã len lén trộm nhẫn không gian của ta đi, những người khác cũng không chú ý tới."

"Rất có thể, nhưng làm như vậy để làm gì?"

An Tinh nói: "Ngay từ đầu ta cứ nghĩ người đó muốn lấy bảo vật trong tay ta, nhưng mà về sau ta đã bị lạc bọn họ, ta phát hiện khả năng không phải ta và bọn họ lạc nhau, mà là có người cố ý dẫn đội rời khỏi ta."

"Lại sau đó, ta bị người truy sát, không ngừng truy sát, từ Thương Vân Chi Bộc truy sát đến đế quốc Minh Nguyệt, may mắn ta còn có một chút đồ vật dự bị, mới có thể đào tẩu từ trong tay bọn họ."

"Ai?"

Nghe đến đây, Mộ Dung Lâm mặt lộ vẻ phẫn nộ.

"Người Phượng Hoàng đài, chắc chắn là người Phượng Hoàng đài."

An Tinh nói.

Nghe được An Tinh lời này, trong lòng Mộ Dung Lâm giống như đã đại khái đoán được điều gì.

"Tình nhi, chuyện này đừng rêu rao."

Mộ Dung Lâm nói.

"Mẫu thân, ta biết, trước đó ngài và phụ thân đã có nhắc qua."

"Chỉ là ta không ngờ, vậy mà nhanh như vậy đã không nhịn được."

"Đúng rồi."

An Tinh đột nhiên nghĩ đến cái gì.

"Mẫu thân, tỷ tỷ đi Phượng Hoàng Di Chỉ rồi sao?"

"Tiến vào rồi, thế nào?"

"Không xong rồi, lúc ấy ta nghe được người truy giết ta cảm thấy ta hẳn phải chết, nên bọn họ nói với ta, ta và tỷ tỷ đều phải chết, Phượng Hoàng Di Chỉ chính là nơi táng thân của tỷ tỷ."

"Cái gì??"

Thân thể mềm mại của Mộ Dung Lâm run lên, sắc mặt tức giận!

"Bọn họ đã phát rồ đến loại trình độ này rồi cơ à?"

"Làm sao bây giờ? Tỷ tỷ ở bên trong nhất định rất nguy hiểm, ta hoài nghi người cùng tỷ tỷ tiến vào Phượng Hoàng Di Chỉ nhất định có người muốn giết nàng, mà lại khả năng còn không ít."

"Với thực lực của tỷ tỷ ngươi, ta không quá lo lắng tới an nguy tính mạng của nàng, chí ít nàng có thể chạy, nhưng mà... Mấu chốt ở chỗ người bên cạnh muốn giết nàng, cho nên nàng sẽ không có chút phòng bị nào..."

Hậu quả chính là...

Hẳn phải chết không nghi ngờ!

Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, đồng đội bên người đều muốn giết nàng, làm sao có thể sống sót!

"Không được, ta nhất định phải tìm phụ thân ngươi, thừa dịp bây giờ còn kịp, nhất định phải để cho một nhóm người đi vào, bằng không mà nói, tỷ tỷ ngươi sẽ không cứu nổi."

"Mẫu thân, ngài đi mau lên."

"Ừm, còn có Phượng Hoàng Thần lực trong cơ thể ngươi, ngươi mau chóng đi ngăn chặn."

"Được."...

Diệp Thiên Dật ngủ một giấc thật đẫy, đúng vậy, là đi ngủ mà không phải minh tưởng.

Quả thật hắn đã quá mệt mỏi.

Ngủ liền một mạch một ngày một đêm, Tiểu Tử Nhi cũng mệt đến ngất ngư, cũng ngủ lâu như vậy.

"Phù —— quá đã."

Vươn vai một cái, tiếng các khớp xương vang tanh tách.

"Ưm... Ca ca, Tiểu Tử Nhi đói bụng quá."

Tiểu Tử Nhi dụi dụi đôi mắt vẫn còn buồn ngủ nói.

"Đi, đi ăn cái gì đó thôi."

Cộc cộc cọc ——

Tiếng gõ cửa truyền đến.

"Diệp công tử, ta là An Tinh."

"Vào đi."

Sau đó An Tinh đẩy cửa ra đi vào, trong tay bưng đồ ăn.

"Ta mang chút đồ ăn cho các ngươi."

Sắc mặt nàng xem ra rất hồng hào, mà lực lượng trên người rất mạnh, hiển nhiên là đã khỏi hẳn.

Mà đây cũng là lần đầu tiên Diệp Thiên Dật nhất nhìn thấy mặt An Tinh, nàng đã tháo xuống mạng che mặt.

Rất đẹp!

Nhìn thì có vẻ tuổi cũng không lớn, tầm mười chín hai mươi tuổi gì đó, đẹp đến chim sa cá lặn, ngũ quan xinh xắn, một đôi mắt rất có linh khí, rất hoàn mỹ.

Lại là một mỹ nhân.

Diệp Thiên Dật thường xuyên thấy mỹ nữ nên không dễ dàng động tâm như vậy, nhưng mỹ nữ chính là mỹ nữ, để đó ngắm cũng là cảnh đẹp ý vui.

"Đa tạ."

Diệp Thiên Dật nói.

"Không cần khách sáo."

"Hì hì, vậy Tiểu Tử Nhi sẽ không khách sáo đâu ha."

Sau đó Tiểu Tử Nhi ăn như hổ đói.

An Tinh ngồi ở chỗ đó nhìn Tiểu Tử Nhi.

"Ở chỗ của ta các ngươi không cần dịch dung, chỗ ta cũng chỉ có mấy nha hoàn, mà ở bên này cũng không có người biết các ngươi là ai."

An Tinh nói.

"Được."

"Những nơi khác của Phượng Hoàng đài, mọi người có thể đi thì các ngươi cũng có thể đi, đương nhiên, có muốn đi hay không cũng tùy các ngươi, ta sẽ không xen vào, nơi này phần lớn là đệ tử, cũng đều là những đệ tử các ngươi không quen biết, chỉ có điều Tiểu Tử Nhi... cũng khá dễ nhận diện rồi, vẫn là nên chú ý chút."

Diệp Thiên Dật gật gật đầu.

"Đúng rồi, đã tìm được người giết ngươi chưa?"

Diệp Thiên Dật vừa ăn vừa thuận miệng hỏi.

An Tinh cắn môi một cái, nói khẽ; "Không có chứng cứ, mà bây giờ căn bản không có cách nào vạch mặt, hiện nay quan trọng nhất là an nguy của tỷ tỷ ta, nàng ở trong Phượng Hoàng Di Chỉ, sinh tử còn chưa biết, cũng may Phượng Hoàng Di Chỉ sắp mở ra lần thứ hai rồi."

"Thật là độc ác, may mà ta không có sinh ra ở đại gia tộc như các ngươi." Diệp Thiên Dật cảm thán một tiếng.

"Không có cách nào, dã tâm và quyền lợi dụ hoặc quá lớn, cũng không còn sớm nữa, ta đi trước."

"An cô nương chờ một chút."

Diệp Thiên Dật đứng người lên.

"Phượng Hoàng Di Chỉ mà ngươi vừa nói, ta có thể đi không?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

An Tinh khẽ nhíu mày.

"Diệp công tử đến đó làm gì?"

Diệp Thiên Dật lau miệng, nói: "Phượng Hoàng Di Chỉ ta đã nghe nói qua, nếu đã tới cũng không muốn đi một chuyến uổng công, xem thử có thể đi vào gặp được kỳ ngộ gì không."

"Nhưng... muốn đạt được kỳ ngộ bên trong Phượng Hoàng Di Chỉ, nhất định phải có Phượng Hoàng lực lượng..."

Sau đó Diệp Thiên Dật quanh tay quấn lấy một đạo liệt diễm.

An Tinh: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!