Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2350: CHƯƠNG 2349: NGƯƠI ĐÚNG THẬT LÀ

Ngươi đúng thật là

Diệp Thiên Dật đứng lên.

Hiện tại, tất cả những gì hắn thu được đều rất đáng giá.

Chuyến này hắn không đi vô ích.

Về phần Phượng Hoàng Tinh Phách, Diệp Thiên Dật cũng không muốn thứ đồ chơi này, thứ này tạm thời chưa cần dùng đến, chưa cần là chưa cần.

Hư ảnh của Phượng Hoàng đó đã tiêu tán rồi.

Sức mạnh phần lớn đều nằm trong cơ thể An Hinh Nhi.

Lúc này, trong thân thể mềm mại của An Hinh Nhi, sức mạnh Hỏa Diễm đang không ngừng dâng trào, thời gian cứ thế trôi qua, luồng sức mạnh này bắt đầu dần dần biến mất, sau đó từ từ yên tĩnh lại.

"Phù ——"

An Hinh Nhi nhắm mắt lại, thở ra một hơi khí đục, sau đó đôi mi dài khẽ động, đôi mắt đẹp chậm rãi mở ra.

Đôi mắt xinh đẹp đó thực sự có chút thu hút người khác.

Đập vào mắt nàng chính là Diệp Thiên Dật.

Phản ứng đầu tiên của nàng là cảnh giác.

Từ lúc rơi vào nham thạch nóng chảy cho đến nay, nàng luôn trong tình trạng mất ý thức, ý thức của nàng vẫn đang ở Thần Hải, nàng chẳng biết gì về những sự việc đang xảy ra ở bên ngoài, thậm chí có người đến đây giết nàng, nàng cũng chỉ có thể để người ta giết mà không thể phản kháng.

Ngay cả Diệp Thiên Dật cũng hoài nghi, có phải Phượng Hoàng đó cũng đang lo lắng như vậy, lo lắng Diệp Thiên Dật sẽ giết chết An Hinh Nhi, mà Phượng Hoàng lại không có khả năng ngăn cản, cho nên, nàng mới lựa chọn tặng cho Diệp Thiên Dật một số sức mạnh để trấn an tâm tình của Diệp Thiên Dật Đúng không ?

Diệp Thiên Dật không biết.

"An Tình bảo ta tới tìm ngươi."

Diệp Thiên Dật nói một câu với An Hinh Nhi.

Hiển nhiên, An Hinh Nhi không hoàn toàn tin những lời của Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật nói tiếp: "An gia bên kia chắc là đã phát giác ra nỗi lo lắng bên trong Phượng Hoàng Đài, những người đồng hành với ngươi lần này chắc đều đã động thủ rồi, ta là người ngoài nên vừa mới theo An Tình tới Phượng Hoàng Đài."

"Ngươi có quan hệ gì với Tình Tình?"

An Hinh Nhi cau mày hỏi.

"Ta với nàng ấy có quan hệ gì sao? Vẫn chưa có gì cả, hiện tại nhiều nhất cũng chỉ là bạn thôi."

Nói chung, An Hinh Nhi vẫn nửa tin nửa ngờ, đương nhiên, nàng không thể hoàn toàn tin tưởng những lời Diệp Thiên Dật nói.

Sau đó, nàng nhìn bốn phía xung quanh, rồi đi lại hai bước.

Bỗng nhiên, nàng cảm thấy cơ thể mình rất nhẹ... không có chút cảm giác ma sát nào.

An Hinh Nhi cúi đầu...

Diệp Thiên Dật nhìn thấy nàng cúi đầu, sau đó, hắn lặng lẽ xoay người.

"A ——"

Một tiếng thét chói tai truyền đến.

Trên mặt Diệp Thiên Dật lộ ra biểu cảm bất đắc dĩ.

Tại sao mấy nữ nhân này, cho dù là loại người nào, gặp có chút chuyện thôi là lại thích ở đây hô to gọi nhỏ thế nhỉ.

Giờ An Hinh Nhi mới biết trên người mình vậy mà lại không có một mảnh vải che thân.

Đáng ghét!

Vậy há chẳng phải... nàng bị nhìn thấy hết rồi sao?

An Hinh Nhi nhanh chóng mặc quần áo vào rồi nhìn sang phía Diệp Thiên Dật, vẻ mặt hắn tươi cười mang theo chút ửng đỏ.

Nàng phát hiện ra, hiện tại hắn đang quay lưng lại với mình.

Không biết tại sao, khi An Hinh Nhi nhìn thấy hắn quay lưng về phía mình thì nàng lại càng tức giận.

Tại sao nam nhân này lại có thể như vậy chứ?

Vừa nãy nhìn thấy hết rồi, vậy mà hiện giờ, sau khi nàng hét lớn lập tức quay người lại không nhìn nữa, hắn có ý gì đây?

Tuy nhiên, nghĩ lại, nếu hắn còn tiếp tục nhìn thì mới càng kỳ quái hơn đúng không?

Bỏ đi.

An Hinh Nhi lướt qua người Diệp Thiên Dật.

"Xin lỗi, ta cũng không phải cố ý, ta cũng vừa mới nhận được sức mạnh của Phượng Hoàng, cũng đang tu luyện, ta cũng chỉ tỉnh lại trước ngươi một chút mà thôi."

Diệp Thiên Dật nói.

An Hinh Nhi không tiếp tục chủ đề này với Diệp Thiên Dật nữa, dẫu sao nàng cũng không đơn giản, nàng cũng rất nhanh đã bình phục lại rồi.

"Ngươi cũng nhận được sức mạnh của Phượng Hoàng hả?"

Nàng có chút kinh ngạc nhìn về phía Diệp Thiên Dật.

Vốn dĩ nơi này là đường cùng của An Hinh Nhi, nàng cũng không thể ngờ được, sau khi nhảy xuống đây vậy mà nàng lại được cứu."

Nơi này vậy mà lại là di chỉ Phượng Hoàng, nơi này không giống với di chỉ Phượng Hoàng mà nàng biết.

Mà vừa khéo, nàng lại phù hợp với yêu cầu của Phượng Hoàng tiền bối, nàng được cứu rồi, những cường giả khác đang sống sờ sờ lại tự nhiên bị bỏng chết. Chỉ là hắn đến từ lúc nào vậy? Tại sao hắn cũng được thừa hưởng sức mạnh của Phượng Hoàng?

"Ngươi được truyền lại thứ gì?"

An Hinh Nhi hỏi.

"Chắc chắn không sánh bằng ngươi đâu, ta cũng hưởng được chút lợi ích từ hào quang của ngươi, ta nhận được Phượng Hoàng thần khí và Thánh Quang Hộ Thể."

"Phượng Hoàng thần khí nào vậy?"

An Hinh Nhi hoài nghi hỏi.

"Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên."

"Phải là Cấm: Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên chứ?"

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Ngươi cũng có sức mạnh của Phượng Hoàng đúng không?"

An Hinh Nhi hỏi.

"Một người bạn giúp ta có được."

An Hinh Nhi gật đầu.

"Bên ngoài tình hình như nào rồi? Đúng rồi, trước đó ở đây chẳng phải còn có một người nữa sao?"

An Hinh Nhi nhớ rằng Phẩm Thiên Hạo đó vẫn chưa xuống.

"Người đó là nam, còn khá trẻ đúng không?"

An Hinh Nhi gật đầu.

"Hắn bị ta giết rồi."

An Hinh Nhi: "..."

"Ừm, đây là thi thể của hắn, chỉ là đã bị thiêu rụi rồi."

Diệp Thiên Dật chỉ vào một chỗ.

Nàng cảm thấy hình như chẳng có vấn đề gì to tát.

"Đa tạ."

An Hinh Nhi thản nhiên nói một câu.

"Sao phải cảm ơn ta?"

"Hắn tới giết ta, hơn nữa hắn cũng là đại họa tâm phúc, ngươi có thể giết được hắn tất nhiên ta phải cảm ơn ngươi rồi."

An Hinh Nhi nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!