Ngươi đúng thật là (2)
Diệp Thiên Dật nhún vai, hai người bọn họ cùng nhau đi ra ngoài.
Vì bọn họ nhận được sức mạnh cường đại, toàn bộ cơ thể được bảo vệ bởi một luồng sức mạnh Hỏa Diễm, luồng sức mạnh này hẳn là không duy trì được lâu, nhưng trước mắt nhiệt độ ở đây không thể làm bọn họ bị thương.
"Ngươi biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì không? Bọn họ hẳn là đang tìm ta, tốt nhất vẫn nên cảnh giác một chút."
An Hinh Nhi hỏi.
Thực ra, nàng cũng không quá cảnh giác với Diệp Thiên Dật, vì nếu hắn là người xấu thì lúc nàng đang tu luyện, hiển nhiên hắn có thể giết nàng vì nam nhân này tỉnh trước nàng, nhưng hắn lại không làm.
Cho nên, An Hinh Nhi cực kỳ tin tưởng Diệp Thiên Dật, chỉ là nàng không biết rốt cuộc hắn là ai, cụ thể hắn là ai thì nàng phải hỏi em gái của nàng.
Đương nhiên, điều kiện là bọn họ có thể ra ngoài được.
"Đang tìm, tuy nhiên, lại có một nhóm cường giả tiến vào, trong đó có một phần là người của An gia các ngươi, phỏng chừng tình cảnh của bọn họ cũng không tốt lắm, đám người đi cùng ngươi đều chết rồi sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Về cơ bản, bọn họ mưu tính từ trước rồi, trong hoàn cảnh như này, bọn họ đột nhiên xuất thủ, cho dù không chết thì cũng bị thương nặng, nếu đã bị bọn họ để mắt tới thì các ngươi cũng chẳng còn hy vọng chiến đấu nữa."
"Đúng thực là có chút nan giải, ta đoán nhân thủ của bọn họ cũng đang nằm vùng ở lối ra rồi."
An Hinh Nhi ngừng lại, cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
"Không được, cứ tùy tiện đi lại thế này, nhỡ chúng ta gặp phải một Thái Cổ Thần Vương cảnh thì chắc chắn chúng ta sẽ phải chết."
Đương nhiên Diệp Thiên Dật có cách, nhưng Diệp Thiên Dật không thể để lộ bản thân.
Nhưng hắn cũng không muốn tiếp tục ở đây, những thứ phải gặp thì cũng đã gặp rồi, bọn họ đã là Phượng Hoàng Tinh Phách rồi, nếu hắn có thể ra ngoài thì An gia này sẽ cảm tạ và cho hắn thứ gì đó.
Về phần sức mạnh khác thì khó.
Vẫn còn có một cách.
"Ta lại có một cách."
Diệp Thiên Dật nói.
"Hả?"
An Hinh Nhi hoài nghi nhìn Diệp Thiên Dật.
Bọn họ đã rơi vào cục diện này rồi, cảnh giới của hắn cũng không cao, hắn có thể làm gì được chứ?
"Ngươi có cách gì?"
Diệp Thiên Dật nói: "Ngươi cứ tiếp tục tìm đường đi, ta đi dụ một con Cửu Đầu Thương Viêm Long."
An Hinh Nhi: "..."
"Chẳng nhẽ là con Cửu Đầu Thương Viêm Long canh giữ Phượng Hoàng Thất Tinh Thảo sao?"
"Ngươi cũng biết thứ này sao?"
Diệp Thiên Dật kinh ngạc hỏi.
An Hinh Nhi nhịn không nổi, khóe miệng khẽ run lên.
"Ngươi đúng thật là."
Nàng nhịn không được lầu bầu một câu.
Diệp Thiên Dật sờ đầu múi.
"Sao lại ta đúng thật là?"
An Hinh Nhi nói: "Chúng ta sớm đã biết đến sự tồn tại của con Cửu Đầu Thương Viêm Long này, nó cũng biết đến sự tồn tại của chúng ta, nhưng chúng ta không quấy nhiễu lẫn nhau, nó cũng biết có không ít cường giả của chúng ta đang không ngừng tiến vào, chúng ta cũng không muốn bị phân tâm, nó chỉ là một con canh giữ gốc cây Phượng Hoàng Thất Tinh Thảo mà thôi, chúng ta còn nhờ vào sức mạnh cường đại của nó để tu luyện đó, vậy mà ngươi lại đi chọc nó hả... nếu ngươi làm như vậy, ngược lại, sau này sẽ khiến chúng ta rước lấy không ít phiền phức, tuy nhiên, ngươi định dụ nó như nào? Nói chung, dụ nó cũng chính là trộm đi Phượng Hoàng Thất Tinh Thảo của nó..."
Nói đến đây, An Hinh Nhi đột nhiên ý thức ra điều gì đó, đôi mắt đẹp của nàng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật gật đầu, ho khan một tiếng.
"Được thôi."
Nàng phục hắn rồi.
Hắn đúng là giỏi thật.
"Sau đó thì sao?"
An Hinh Nhi hỏi.
Diệp Thiên Dật nói: "Con Cửu Đầu Thương Viêm Long này sẽ không ngừng truy sát, nó cũng không biết là do ta trộm đi đâu, nó chỉ nhìn thấy người thì sẽ lập tức tấn công."
An Hinh Nhi hiểu được điều hắn nói.
Dẫu sao thứ đó cũng là vật trân quý của người ta, bị trộm mất rồi đương nhiên sẽ tức giận.
Hơn nữa, bọn họ cũng đạt tới một thỏa thuận vô hình, Diệp Thiên Dật sẽ là người phá vỡ thỏa thuận này.
Vậy thì nó sẽ càng tức giận.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Cho nên, nếu dẫn Cửu Đầu Thương Viêm Long tới lối ra, dựa vào sức mạnh cường đại của nó, ta đoán đám người kia sẽ chẳng còn tâm tư để ngăn cản chúng ta đâu, nếu có thể làm tốt điều này thì còn có thể mượn tay của Cửu Đầu Thương Viêm Long này để giết toàn bộ đám người kia."
"Không thực hiện được đâu."
An Hinh Nhi lắc đầu.
"Thứ nhất, chúng ta muốn đứng trước mặt con Cửu Đầu Thương Viêm Long kia để dẫn nó là có thể dẫn được sao, dựa vào đâu chứ? Nó tùy tiện một cái là có thể giết chết chúng ta rồi."
"Thứ hai, cho dù chúng ta làm được rồi, chỉ cần hơn một phút là có thể dẫn nó ra lối đi, điều này ta có thể hiểu được, nó tấn công những người khác cũng không sao, chúng ta ở đó dẫn nó rời đi, vậy tại sao nó lại không nhìn thấy chúng ta? Hơn nữa, đến lúc đó người khác sẽ tách nhau ra mà chạy, chung quy bọn họ vẫn có thể tách ra đến tấn công chúng ta."
An Hinh Nhi phản bác.
"Không thử sao biết là không được?"
"Ngươi nói có lý, nhưng ít nhất ngươi cần phải có cách để thử chứ? Ngươi cứ thế đứng trước mặt Cửu Đầu Thương Viêm Long để dụ nó sao? Nó chỉ cần áp chế ngươi một cái là có thể giết chết ngươi trong vài giây, hơn nữa ngươi có không gian không? Bỏ đi, cho dù có không gian cũng vô dụng, sự tồn tại của loại sức mạnh đẳng cấp đó, mà không gian của ngươi mới vừa được thiết lập, nó chỉ cần tùy tiện thở một cái cũng có thể bóp vỡ không gian của ngươi."