Ngược lại cũng có người kỳ lạ (2)
"Diệp Thiên Dật, Lâm Thiên Nhất... Trong đây có quan hệ gì sao?"
Tuyết An Trạch nói: "Bản thiếu cũng không rõ, hay là mấy người qua điều tra thử xem."
"Ừm, cảm ơn, bọn ta đi đây!"
Sau đó, họ từ từ đi tới thuyền của Phượng Hoàng đài.
Tuyết An Trạch cũng không nghi ngờ Lâm Thiên Nhất là Diệp Thiên Dật. Dù gì làm sao mà có chuyện trùng hợp như thế, hắn chẳng qua thấy người kia chướng mắt nên muốn gây chút phiền phức cho hắn mà thôi.
Trên thuyền của Phượng Hoàng đài.
"Vậy làm phiền rồi, bọn ta đi trước đây."
Hàn Thần lên tiếng.
"Hàn Thần tiền bối, Quảng Hàn tiên tử, mọi người đi thong thả."
An Hinh Nhi thở phào nhẹ nhõm.
Dịch dung của Diệp Thiên Dật thật lợi hại, vậy mà không bị phát hiện.
Cũng vì người trẻ tuổi giống Diệp Thiên Dật đến Phượng Hoàng đài tương đối nhiều.
Họ cũng không nghi ngờ gì cả.
"Đi thong thả."
Lúc này, mấy tên cường giả của Tuyết Hoàng Thành tới bên đây.
"Hàn Thần tiền bối, ta tìm hiểu trên thuyền của Phượng Hoàng đài có một người khả nghi không thuộc Phượng Hoàng đài, tuổi cũng tương đồng với Diệp Thiên Dật, tên Lâm Thiên Nhất. Ta cảm thấy cần phải đặc biệt chú ý, người nào tên Lâm Thiên Nhất?"
Rất đông người của Phượng Hoàng đài nhìn về phía của Diệp Thiên Dật.
An Hinh Nhi cau mày.
Sao đột nhiên lại thế này?
"Các hạ là..."
An Vân Thiên đi ra và nói: "Lâm tiểu huynh đệ là bạn của Phượng Hoàng đài bọn ta. Hơn nữa, Hàn Thần tiền bối đã đích thân kiểm tra rồi, không có gì bất thường. Ta nghĩ cũng biết, vị Lâm tiểu huynh đệ này chắc cũng không nổi tiếng gì, sao có thể chỉ đích danh họ tên mà nghi ngờ hắn?"
Tên cường giả kia nói: "Nay có thể chỉ đích danh họ tên, vậy dĩ nhiên là có người nghi ngờ hắn chính là Diệp Thiên Dật. Nếu không thì Hàn Thần tiền bối đã điều tra không có gì bất thường, vậy bản tôn cũng uổng công vô ích, không sao rồi."
An Hinh Nhi lại thở phào nhẹ nhõm.
Còn Diệp Thiên Dật...
Thật ra đối với hắn mà nói, hắn có bị tìm thấy hay không cũng như nhau.
Nếu họ tìm thấy hắn chính là Diệp Thiên Dật, ngược lại hắn thậm chí có cơ hội đạt được một số mục đích.
"Hàn Thần các hạ, vậy ta đi trước đây."
Mấy tên cường giả kia nói xong thì bỏ đi.
Hàn Thần vốn cũng chuẩn bị đi khỏi.
Nhưng nàng vẫn thấy gút mắc.
Nàng suy nghĩ, thủ đoạn của tên Diệp Thiên Dật này cừ khôi, có khi nào nàng không để ý thấy?
Nếu có người nghi ngờ lai lịch của cái tên Lâm Thiên Nhất, vậy có lẽ là một lý do thì sao? Ví dụ, trong lúc vô tình thấy được chiêu võ của Lâm Thiên Nhất chưa?
Cho nên Hàn Thần định tự mình xem lần nữa.
"Phượng Hoàng đài xem ra có quan hệ không tồi với cái người tiểu bối tên Lâm Thiên Nhất này ha?"
An Vân Thiên đứng ra lên tiếng: "Hắn là bạn của con gái ta."
Hàn Thần suy nghĩ.
Tên Diệp Thiên Dật này chắc cũng không đến mức có thể trực tiếp làm bạn của con gái tông chủ Phượng Hoàng đài? Dù gì thời gian cũng ngắn như vậy.
Nhưng cũng chưa chắc, cũng được vài ngày rồi.
"Ừm, khá tốt."
Hàn Thần gật đầu, nàng nhìn An Hinh Nhi một cái.
Dĩ nhiên cũng thấy Diệp Thiên Dật đứng bên cạnh An Hinh Nhi.
Lúc đầu nàng không đặc biệt chú ý đến Diệp Thiên Dật, nhưng bây giờ nàng cảm giác không đúng.
Ánh mắt của người này, hình như khác với những người cùng lứa khác.
Tuy hắn không có ánh mắt chột dạ né tránh, nhưng ánh mắt này hình như có chút giống với Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật cảm giác mình đã bị phát hiện.
Đôi mắt của Hàn Thần nghiêm nghị.
"Diệp Thiên Dật!"
Đột nhiên nàng lên tiếng.
"Cái gì?"
Đám người xung quanh đều đơ ra.
An Hinh Nhi cau mày.
Toang rồi!
"Hàn Thần tiền bối, đã lâu không gặp."
Diệp Thiên Dật cười toe toét với Hàn Thần.
"Cái gì?"
Ánh mắt của đám đông đều dồn về phía hắn.
An Vân Thiên kia cũng tỏ ra ngơ ngác.
Người bạn của con gái hắn, Lâm Thiên Nhất này lại là Diệp Thiên Dật?
Không đúng.
Con gái hắn chắc cũng không biết thân phận thật sự của hắn.
"Quả nhiên là ngươi! Ngươi làm cho lão thân dễ tìm quá ha."
Hàn Thần chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Thiên Dật.
"Ta nói chứ Hàn Thần tiền bối, tốt xấu gì ta cũng cứu mạng ngươi, không đến mức này chứ?"
Diệp Thiên Dật nói.
"Ngươi cũng biết, bọn ta tìm ngươi không phải là vì muốn giết ngươi, cũng không kết thù với ngươi, chỉ vì yêu nữ kia, ta biết quan hệ giữa ngươi và nàng rất tốt, nhưng ta hy vọng ngươi có thể hiểu rốt cuộc đại nghĩa là gì. Có vài chuyện, có một số người cần phải bỏ được."
Hàn Thần nói với Diệp Thiên Dật.
Người xung quanh cũng bàn tán xôn xao.
"Hoá ra hắn chính là Diệp Thiên Dật, ôi trời! Đây chính là Diệp Thiên Dật trong truyền thuyết đó sao? Ta nghe tin đồ nhưng không hợp thói thường chút nào, không ngờ hắn lại ở trên thuyền của chúng ta."
"Sao tiểu thư lại là bạn của Diệp Thiên Dật? Lẽ nào nàng cũng không biết thân phận thật sự của hắn?"
"Chắc là như thế, dù gì Diệp Thiên Dật này đang dịch dung, còn đổi tên họ, cũng không có yêu nữ kia bên cạnh, cộng thêm hắn không để lộ ra gì cả."
"..."
"Diệp Thiên Dật, đi theo lão thân đi. Ngươi rất thông minh, bị nhận ra ngay mà cũng không bỏ chạy, ngươi cũng biết mình không chạy thoát."
Hàn Thần nói.
"Nếu bị cường giả như Hàn Thần tiền bối bắt được, vậy sao ta phải bỏ chạy chứ?"
Diệp Thiên Dật mỉm cười.
"Đi thôi."
Sau đó, Hàn Thần dẫn Diệp Thiên Dật đi khỏi.
Sau khi rời đi, họ bàn luận ầm ĩ.
"Ôi trời, tên Diệp Thiên Dật này bị bắt đi thế này ư?"