Diệp Thiên Dật bị bắt rồi
"Không phải Diệp Thiên Dật trong lời đồn lợi hại lắm sao? Các thủ đoạn tầng tầng lớp lớp động trời, vả lại lúc đó hắn bỏ trốn mất dạng dưới sự đuổi bắt của các thế lực lớn, thậm chí đùa bỡn bọn hắn một phen, sao bây giờ lại để họ đưa đi như vậy? Điều này cũng không giống với Diệp Thiên Dật trong tin đồn."
"Nói thật thì dù sao cũng chỉ là võ giả Thần Hoàng cảnh, có thể lợi hại được đến mức nào chứ? Chắc trước đó hắn đã dùng hết những bản lĩnh mình có, lần này nhiều cường giả như vậy ở bên cạnh, hắn có chạy cũng không thoát được."
"..."
"Hinh Nhi, chuyện này là sao?"
An Vân Thiên vội đi tới chỗ An Hinh Nhi và hỏi.
"Ta cũng không biết."
An Hinh Nhi lắc đầu rồi nói.
"Cũng may không có gì nguy hiểm, nhưng... ngươi và Tinh Tinh đều nợ hắn một mạng, đối với Phượng Hoàng đài có ơn tình lớn như vậy, chúng ta lại đành trơ mắt nhìn hắn bị đưa đi, haiz."
An Vân Thiên thở dài.
"Không sao đâu."
An Hinh Nhi vừa nói chuyện với Diệp Thiên Dật xong, người này hình như có vẻ rất tự tin.
Hắn chắc chắn không lo gì cả.
"Hả? Diệp Thiên Dật bị bắt rồi ư? Ha ha ha, tốt lắm, tốt lắm!"
"Ta còn nghĩ tên Diệp Thiên Dật này khó bắt đến cỡ nào, chẳng phải bị bắt rồi đấy thôi. Hàn Thần vẫn là Hàn Thần, đúng là lợi hại. Diệp Thiên Dật núp ở chỗ nào cũng vô dụng."
"Ta còn nghĩ thử xem rốt cuộc tên Diệp Thiên Dật này là người như thế nào, hắn bị bắt đi đâu thế?"
"Chắc là lên thuyền của Quảng Hàn Cung."
"..."
"Cái gì? Diệp Thiên Dật bị bắt rồi?"
Tô Ngữ Ninh nghe tin này thì cau mày.
Không đúng nha.
Điều này khác với Diệp Thiên Dật trong tưởng tượng của nàng.
Không phải tên Diệp Thiên Dật này rất ngầu hay sao?
Theo lý mà nói, hắn quả thật nên bị bắt từ lâu, nhưng hắn đã tới đây thì chứng minh sự tự tin của hắn rất lớn. Cho nên, với hình tượng của Diệp Thiên Dật trong mắt Tô Ngữ Ninh, hắn chắc chắn sẽ không bị bắt.
Nhưng lại để bị bắt thế này?
"Dù gì nhiều cường giả như vậy, dẫu sao hắn cũng đâu phải đỉnh cấp cường giả. Chuyện này cũng hợp tình lý, không sao, ít ra hắn tạm thời không nguy hiểm tính mạng."
Tô Trì nói.
"Cha, ngươi cũng nói chỉ là tạm thời, đó là vì họ cần sự trợ giúp của Diệp Thiên Dật để tìm Tiểu Tử Nhi. Mà nếu hắn không nói, họ chắc chắn sẽ hành hạ Diệp Thiên Dật, thậm chí là giết hắn nữa. Dẫu sao lúc đó tại Quảng Hàn Cung, tên Diệp Thiên Dật này đã cứu tất cả mọi người, Hàn Thần lại bất chấp giết hắn cũng phải đuổi giết cho được Tiểu Tử Nhi, chứng minh đám người này lòng dạ độc ác."
Tô Trì thở dài: "Haiz, nói thì nói vậy. Tính khí của tên Diệp Thiên Dật này cũng được lắm. Nếu đổi lại là người khác, rõ ràng cứu nhiều người, ngược lại còn bị đám người này xém chút sát hại, thậm chí còn không ngừng đuổi giết, thì đã hoá ác từ lâu rồi?"
Tính khí của Diệp Thiên Dật tốt?
Tính khí của hắn không tốt.
Diệp Thiên Dật chỉ là tương đối lý trí mà thôi.
Hơn nữa, Tiểu Tử Nhi là người mà hắn rất quan tâm, hắn không hy vọng vì sự vui sướng trong lòng mà đi trả thù, từ đó dẫn tới hậu quả nghiêm trọng đối với Tiểu Tử Nhi.
Bên kia.
"Cái gì? Thập tứ trưởng lão bị bắt đi rồi?"
Đám người của Thẩm Thiên Luyện nghe tin này thì cũng tỏ ra ngạc nhiên.
"Tiêu rồi tiêu rồi. Tuy họ tạm thời không giết Thập tứ trưởng lão nhưng nếu hắn thà chết không chịu khuất phục, cuối cùng hắn nhất định sẽ bị giày vò, thậm chí là bị giết nữa!"
Thẩm Thiên Luyện nói.
Thạch Dần Thành lên tiếng: "Bây giờ thái độ của đám người kia hình như cũng ổn, chỉ vì không tiện trực tiếp vạch mặt, mà Diệp Thiên Dật từng cứu họ nhưng nếu tới lúc đó không ai biết thì Thập tứ trưởng lão nhất định sẽ bị giết chết."
Thẩm Hạ cười mỉa trong lòng.
Đáng đời.
Đôi mắt xinh đẹp của Ly Tiên Nhi hiện lên vẻ lo lắng.
Đối với Ly Tiên Nhi mà nói, Diệp Thiên Dật quả thật là một người bạn tốt hiếm có!
Nàng quả thật không có người bạn tốt như vậy.
Mà Diệp Thiên Dật rất dễ để nàng thổ lộ tâm tình, đồng thời Ly Tiên Nhi thật sự rất coi trọng Diệp Thiên Dật, cảm thấy hắn quả thật là một đối thủ vô cùng xứng đáng.
Nếu hắn vì chuyện này mà xảy ta chuyện, Ly Tiên Nhi thật sự cảm thấy không biết nên làm thế nào.
Nhưng...
Trực giác mách bảo với nàng, chuyện này chắc không đơn giản như vậy.
Năng lực của tên Diệp Thiên Dật này xuất chúng, chí ít hắn không thể mặc người chém giết.
Vẫn nên xem thử đã.
Sau đó xem tình huống tiếp theo như thế nào.
Trên thuyền của Quảng Hàn Cung, Diệp Thiên Dật bị đưa đến đó.
Ngoài mặt thì. không trói Diệp Thiên Dật, ít ra cũng là nể mặt hắn.
Ngươi nghĩ thử xem, Diệp Thiên Dật đã cứu họ, họ bắt hắn là vì Tiểu Tử Nhi. Tên Diệp Thiên Dật kia vốn không làm gì sai, cùng lắm chính là bao che Tiểu Tử Nhi. Nhưng vì Diệp Thiên Dật là ân nhân của họ, cho nên họ không đến mức phải trói hắn.
Dù sao cũng như nhau, Diệp Thiên Dật cũng không chạy thoát.
"Diệp Thiên Dật, mấy tháng nay ngươi chạy cũng nhanh thật nha. Vì ngươi, thậm chí Thiên Diễn Tôn giả không tiếc tốn nhiều tuổi thọ cũng phải thôi diễn ra ngươi, nhưng thật sự có ngươi ở đây, dưới sự truy đuổi của nhiều người bọn ta, vậy mà bây giờ ngươi mới bị bắt."
Dương Lân nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật rồi nói.
"Đúng vậy, ta cũng suy nghĩ, mình chỉ là một võ giả cảnh giới cấp thấp, sao mấy người lâu như thế mới bắt được ta?"
Diệp Thiên Dật ngồi đó và thản nhiên lên tiếng.