Ta muốn khiến đám người vốn nên chết thì đi chết
Ý trong lời nói này là mấy người có nhiều cường giả thế này mà cũng không bắt được một người có cảnh giới cấp thấp như hắn, vậy thì đúng là mất mặt thật.
"Ngươi thật sự là nhanh mồm nhanh miệng. Nói đi, yêu nữ kia đang ở đâu?"
Dương Lân nổi giận quát lên.
"Ta nói này tiền bối, có phải ngươi nhầm lẫn gì rồi không? Ta nợ ngươi hay gì thế, ngươi dựa vào gì mà dùng giọng điệu này nói chuyện với ta? Nếu ta nhớ không lầm, ta còn tính là từng cứu mạng ngươi đó."
Sau đó Diệp Thiên Dật liếc nhìn những người khác và nói: "Nếu ta không nhớ nhầm, rất nhiều người ở đây đều là do ta cứu thì phải. Chuyện nào ra chuyện đó. Đây là thái độ của các người đối với ân nhân cứu mạng của mình ư? Haiz, thật là, có lúc con người còn không bằng súc sinh nữa."
"Ngươi!"
Rất nhiều người nghe câu nói này của Diệp Thiên Dật thì đều mang vẻ tức giận, nhưng hình như cũng chẳng có cách nào phản bác.
Vì quả thật là hắn đã cứu mạng của họ.
"Haiz, thật muốn khiến cho người trên đời này biết, thái độ của các đỉnh cấp cường giả mấy người đối đãi với ân nhân cứu mạng của mình là như thế nào."
Hàn Nguyệt Ngưng đứng đó, sau đó tiến lên một bước, nhìn Diệp Thiên Dật và nói: "Ngươi nói rất đúng. Nhưng quả thật chuyện nào ra chuyện đó, bọn ta có thể nghĩ cách báo đáp ngươi, nhưng mặt khác ngươi cũng cần phải làm."
"Chà, mấy người còn chưa báo đáp ta, bây giờ lại ở đây nói những lời sáo rỗng, trong lòng ta sảng khoái mà được sao? Thử nghĩ xem, mấy người cứu mạng của một số người, ngay từ đầucũng không định báo đáp. Tuy nhiên, người được mấy người cứu, chẳng những không báo đáp mà còn muốn giết ngươi, các người nghĩ thế nào?"
Diệp Thiên Dật nói.
Lời này của Diệp Thiên Dật quả thật khiến nhiều người tỏ ra hổ thẹn không chịu nổi. .
"Diệp Thiên Dật, ngươi nói đúng. Lão thân nguyện lấy cái chết tạ tội. Nhưng trước khi chết cũng phải phát huy tối đa công hiệu của cái mạng này đã, ngươi cũng biết rõ nếu yêu nữ kia chạy trốn, hậu quả sẽ là gì, bọn ta và ngươi không thù, nhưng phải bảo vệ đại lục này, bảo vệ vô số dân chúng."
Hàn Thần lên tiếng.
"Vậy ta không chịu thì biết tính sao?"
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Ngươi muốn thế nào? Chỉ cần ngươi có thể nói bọn ta biết tung tích của yêu nữ kia, ngươi muốn sao cũng được."
Diệp Thiên Dật xoa cằm rồi nói: "Ừm, ta nghĩ... ta cảm thấy ta không nên cứu người, cho nên ta muốn khiến đám người vốn nên chết thì đi chết, được không?"
"Ngươi!"
Dương Lân chỉ vào Diệp Thiên Dật, vẻ mặt phẫn nộ.
"Nhất là tên này."
Diệp Thiên Dật chỉ vào Dương Lân.
"Diệp Thiên Dật, ngươi cũng vô lý quá rồi đấy."
"Vô lý? Người là do ta cứu, ta không cứu họ thì đa số đều chết cả. Bây giờ sống tiếp, ta còn bị đối xử thế này, ta cũng không cầu những bồi thường gì khác, ta hối hận khi đã cứu người, có vấn đề gì sao?"
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Xem ra ngươi không muốn nói ra tung tích của yêu nữ kia rồi?"
Diệp Thiên Dật cười nói: "Ta đã nói, ta sẽ nói, nhưng ít ra cũng phải làm ta hài lòng đã chứ? Mấy người ngay cả yêu cầu nhỏ nhoi của ta cũng không hoàn thành, ai cũng mắc nợ ta, bây giờ còn chỉ ta, kêu ta đi làm chuyện khác, dựa vào gì chứ? Hửm? Rốt cuộc là dựa vào cái gì đây?"
Thậm chí họ cũng chẳng có sức phản bác.
"Được rồi. Nếu ngươi không muốn nói, vậy thì trước tiên đưa ngươi đi đã, một số người dẫn hắn về rồi trông chừng cẩn thận, cũng không được bạc đãi hắn."
Lúc này Hàn Thần lên tiếng.
"Ây da da."
Diệp Thiên Dật nhún vai, nói: "Ta từ xa đến đây chính là vì muốn đến di chỉ Tà Thần, bây giờ cũng không ai cho đi di chỉ Tà Thần, được thôi."
"Ngươi tới di chỉ Tà Thần làm gì?"
Dương Lân hỏi.
"Vậy ngươi tới đó làm gì? Đúng là nực cười."
Răng rắc...
Dương Lân siết chặt nắm tay.
"Mọi người, ý kiến của mọi người thì sao?"
"Ý kiến của ta là, chúng ta và Diệp Thiên Dật vốn không phải kẻ địch. Nếu hắn muốn đi thì cho hắn đi."
"Không được. Đi rồi, lỡ như chết tại đó thì biết tính sao? Tuy Diệp Thiên Dật vốn không phải kẻ thù, nhưng ý nghĩa mà hắn đại diện vốn khác thường, rất có thể là hàng trăm triệu sinh linh tử vong. Lão phu không được hắn cứu, lão phu có thể nói như vậy. Cho dù hắn chết thì cũng phải là để chúng ta ép hỏi mà lấy cực hình giết chết, chứ không phải đi di chỉ Tà Thần!"
"Ta đồng ý. Hơn nữa, ai cũng không biết tình hình bên di chỉ Tà Thần như thế nào, vậy lỡ như tới đó thì hắn bỏ chạy, hoặc chúng ta cơ bản không có bất kỳ tâm tư và sức lực để trông chừng hắn thì biết làm thế nào?"
"Theo ta thấy, lãng phí thời gian như vậy làm gì, bây giờ trực tiếp ép hỏi hắn vị trí của yêu nữ kia đi, chúng ta vì đại nghĩ của đại lục, nếu hăn không nói thì hành hạ hắn tới khi hắn nói, đã nể mặt hắn rồi."
"Đúng vậy? Nể mặt hắn ư? Ở đây có nhiều cường giả nể mặt hắn như vậy, một võ giả cấp bậc như hắn mà cũng dám diễu võ giương oai trước mặt nhiều cường giả như vậy? Nói đi cũng phải nói lại, ban đầu cứu người, bây giờ hối hận, vậy có ai ép kêu hắn đi cứu không? Bản thân ngươi đi cứu người mà còn trách người khác à?"
"..."
Đám đông lao nhao...
"Được rồi, các vị..."
Hôm đó Thiên Diễn Tôn giả dẫn một đám cường giả của Thiên Cơ Các tới đây.
Thiên Diễn Tôn giả thấy Diệp Thiên Dật.
"Như vậy đi, dẫn hắn tới bên di chỉ Tà Thần, chỉ thêm một người mà thôi. Thêm cường giả trông coi một người vẫn không thành vấn đề. Nhưng để đề phòng lỡ như có chuyện, vẫn phải phong toả tu vi của hắn, không có tu vi và linh lực, cho dù có vô số chí bảo thì hắn cũng không tiện dùng đâu."