Chỉ có thể sống một người
Diệp Thiên Dật cũng không nhịn được mà kinh hãi.
Có thể suy nghĩ một chút thì không sao, dù sao cũng sẽ chết người, nhưng từ trước đến giờ Diệp Thiên Dật chưa từng đụng phải kiểu quy tắc tàn khốc như thế này.
Đến bây giờ, bọn họ không gặp nguy hiểm gì, nhưng lại chém giết lẫn nhau.
Ngươi nói xem, không phải như vậy là tàn khốc gấp mấy lần so với việc gặp phải nguy hiểm mà chết sao?
Nếu mà như vậy thì sau đó bọn họ sẽ biến thành như thế nào?
Mọi người thấy những chữ này thì ào ào tản ra!
Người thì giữ khoảng cách với người cùng số thứ tự với mình theo bản năng, người thì đang lo lắng tìm kiếm đối thủ có số thứ tự giống với mình.
Rất sợ đột nhiên bị đánh lén trực tiếp từ sau lưng.
"Ha ha ha, nếu vòng này đã rất rõ ràng như vậy rồi thì chúng ta cũng không cần phải lo lắng gì nhiều nữa, giết người có số thứ tự giống với mình là có thể sống sót, vậy thì mỗi người chúng ta đều có chuyện cần làm, lão phu đề nghị, bất kỳ ai cũng không thể giúp đỡ người khác chiến đấu, nếu không thì rất có thể trận chiến vốn 1V1 lại trở thành hỗn chiến giữa tất cả mọi người."
Một vị lão giả lạnh lùng nói.
Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, chỗ này rất nhiều người cũng là bạn, người thân, là một tông môn.
Ví dụ như Quảng Hàn cung, ví dụ như Tô gia bảo.
Vậy thì Tô gia bảo hoàn toàn có thể đặt mình vì tập thể, đi săn giết những người có số thứ tự giống với tất cả những người của Tô gia bảo.
Nếu như vậy thì tất cả mọi người của Tô gia bảo đều có thể sống sót.
Vậy thì một số thế lực khác cũng sẽ nghĩ như vậy, cuối cùng lại biến thành từng thế lực chém giết nhau không ngừng, thậm chí còn quên mất người mình cần giết là ai!
Bọn họ chỉ là đang bảo vệ người trong họ hoặc là người trong tông môn của mình, vì để người thân của mình sống sót mà hợp thành nhóm để chiến đấu.
"Ta đồng ý! Nếu không phải như vậy thì cục diện sẽ biến thành từng thế lực hợp lại chiến đấu, vậy thì thương vong của chúng ta sẽ lớn hơn! Hiện giờ óc hơn hai mươi ngàn người, theo như tình huống bình thường thì sẽ tổn thất một nửa, nhưng nếu hợp thành tập thể để chiến đấu thì rất có khả năng là cuối cùng không còn được ấy trăm người sống sót."
"Ta cũng đồng ý, kết quả tệ nhất là cuối cùng còn lại người của hai tông môn, nhưng giữa bọn họ đều có người giống số thứ tự với đối phương, thế nhưng hai bên lại muốn bảo vệ người trong tông môn của mình, vậy thì cuối cùng hai tông môn cũng phải tiếp tục chiến đấu, cuối cùng còn mấy người còn có thể sống sốt."
"Ta không đồng ý."
"Dựa vào cái gì? Cảnh giới của các ngươi cao thì các ngươi mới có thể có tư cách mà nói như vậy, nhưng cảnh giới của bọn ta không cao mà gặp phải những cường giả cảnh giới cao các ngươi, vậy không phải đơn giản là tìm chết rồi sao?"
Một số người cảnh giới thấp bày tỏ không đồng ý.
Khả năng duy nhất để bọn họ sống sót đó là hợp thành nhóm.
"Hừ! Lão phu nhìn một cái, chỗ này số thứ tự hoàn toàn là ngẫu nhiên, có thể có hai người có cảnh giới rất gần nhau cùng số thứ tự, có thể có hai người có cảnh giới chênh lệch rất lớn, thậm chí nói không chừng người có số thứ tự giống với lão phu còn mạnh hơn lão phu! Cho nên, tất cả đều là số mệnh! Vậy thì cam chịu số mệnh vậy!"
Mọi người hơi do dự.
Thật ra mà nói thì có người muốn như vậy hơn, đương nhiên là có người lại muốn hợp thành nhóm.
"Hàn Thần các hạ, xem ra có rất nhiều người không phục, cho nên ngài nói cho chúng ta biết nên làm thế nào cho phải đi."
Lão giả kia nhìn về phía Hàn Thần.
Hàn Thần hơi suy tính.
"Theo như ngươi nói, cũng rất khó mà thực hiện, bởi vì người thân và bạn bè đang ở bên cạnh, không thể nào mà trơ mắt nhìn bọn họ bị giết được, cho nên khó mà tiến lên."
Hàn Thần lãnh đạm nói.
"Nhưng ngược lại có mộ cách, đó chính là để tất cả mọi người dựa theo số thứ tự mà sắp xếp, do cường giả quản lý, nếu ai không tuân theo vậy thì trực tiếp xóa bỏ, nếu có người không phục thì trực tiếp xóa bỏ! Lão thân đích thân giám sát chuyện này, chậm một chút thì chậm một chút, đợi đến khi cường giả rảnh rỗi hơn thì có thể tiến hành rất nhiều trận đấu cùng nhau! Nếu có người muốn giúp thì cứ giết."
Hàn Thần lạnh lùng nói.
"Hàn Thần các hạ còn phải chiến đấu mà."
Hàn Thần vung tay lên, trong đám người, cổ của một cường giả có cùng số thứ tự với bà 'răng rắc' một tiếng, trực tiếp ngã xuống đất.
"Hiện giờ không cần nữa."
Mọi người không nhịn được mà nuốt nước miếng một cái.
"Bây giờ, bắt đầu xếp hàng từ số một."
Hàn Thần nói.
Lời của Hàn Thần, không có người nào dám không tuân theo, hơn nữa đây cũng thực sự là một cách.
"Ngữ Ninh, con cầm lấy những thứ này, đối thủ của con là người kia, cảnh giới của hắn cao hơn con không ít, nhưng chắc là con không có vấn đề gì quá lớn."
Tô Trì lén đưa cho Tô Ngữ Ninh mấy món linh khí.
"Cha yên tâm."
Tô Ngữ Ninh gật đầu một cái.
"Hàn Thần các hạ, vậy Diệp Thiên Dật thì sao?"
Có người đột nhiên nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Đúng vậy, chẳng phải là tên Diệp Thiên Dật này không thể chết sao? Nhưng bây giờ hắn không có chút tu vi nào, nếu không có chút tu vi nào thì hắn phải chết là chuyện chắc chắn."
Ánh mắt của Hàn Thần rơi trên người Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật nhún vai: "Đúng vậy, vậy phải làm sao đây? Nếu không thì Hàn Thần tiến bối gỡ bỏ phong ấn giúp ta? Nói không chừng ta vẫn còn có sức đánh một trận đó."