Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2415: CHƯƠNG 2414: CHỈ CÓ THỂ SỐNG MỘT NGƯỜI (2)

Chỉ có thể sống một người (2)

Sau đó Hàn Thần hỏi: "Ai cùng số thứ tự với Diệp Thiên Dật?"

Một vị lão giả trong Quảng Hàn cung bước ra.

"Là bản tôn."

Hàn Thần nhìn hắn một cái.

"Ha ha, lần này thì vui rồi, Diệp Thiên Dật không thể chết được, mà người cùng số thứ tự với Diệp Thiên Dật là lại người của Quảng Hàn cung, lão tổ Quảng Hàn cung khó xử lý rồi đây."

"Để xem Hàn Thần nên làm gì mới phải đi."

"..."

"Có lúc con người cần vì đại nghĩa mà hy sinh, nếu người cùng số thứ tự là ta thì ta cũng sẽ hy sinh."

Hàn Thần nói với hắn một câu.

Hả?

Cường giả kia sừng sờ.

Răng rắc—

Đầu của hắn bị Hàn Thần trực tiếp bẻ gãy.

Mọi người: ???

Bọn họ không nhin được mà nuốt nước miếng.

Hàn Thần này đúng là tàn nhẫn, ngay cả người của tông môn mình mà cũng trực tiếp giết ngay trước mặt tất cả mọi người.

Được rồi, may mà người này không phải là thân tín của Quảng Hàn cung, hắn chỉ là một cường giả gia nhập Quảng Hàn cung mà thôi, không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào với người nhà họ Hàn của Quảng Hàn cung.

Có thể hạ thủ được giống như cũng không phải là không hợp thói thường.

Sau đó Hàn Thần nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói: "Ngươi có thể nghỉ ngơi rồi, ta nghĩ các vị chắc cũng có thể hiểu cho cách làm của lão thân nhỉ?"

Có thể hiểu được! Đương nhiên là có thể hiểu được, cho dù không thể hiểu được thì mọi người cũng chỉ có thể buộc phải hiểu mà thôi.

"Cảm tình tốt quá."

Diệp Thiên Dật duỗi người rồi đi sang bên cạnh ngồi xuống.

"Nhàm chán quá đi, đến được di chỉ Tà Đế, chuyện gì cũng không làm được mà chỉ xem cuộc vui đến mức buồn ngủ luôn rồi."

Diệp Thiên Dật ngáp một cái rồi nói.

Khóe miệng mọi người giật giật.

Đậu má ngươi!

"Bây giờ, tất cả mọi người dựa theo số thứ tự mà đứng thành hàng, trong thời gian một khắc phải đứng xong, nếu không thì lão thân sẽ trực tiếp giết luôn."

Hàn Thần lạnh lùng nói.

Mọi người không dám ngỗ ngược.

Nhưng nghĩ xem, cũng may là có một người như thế này có thể làm chủ, nếu không thì thực sự sẽ cực kỳ hỗn loạn.

Diệp Thiên Dật thoải mái, hắn chẳng phải làm chuyện gì cả, còn khiến Hàn Thần tự tay giết chết cường giả của Quảng Hàn cung.

Thỏa mãn rồi thỏa mãn rồi.

Trước mắt coi như là thỏa mãn.

Sau đó, dưới sự quan sát của Hàn Thần, người của từng đôi từng đôi bắt đầu chém giết lẫn nhau.

Đây đúng là vận may, có người hai bên đều có cảnh giới rất gần nhau nhưng có người lại chênh lệch cực kỳ lớn, cũng có cường giả gặp cường giả mạnh hơn.

Thời gian từ từ trôi đi.

Người chết càng lúc càng nhiều, người đánh xong rảnh rỗi càng lúc càng nhiều.

Cho nên có thể tiến hàng rất nhiều trận chiến cùng lúc.

Diệp Thiên Dật nhìn về phía Tô Ngữ Ninh.

Đối thủ của nàng là một cường giả có cảnh giới cao hơn nàng.

Nhưng cường giả kia lại không được vui cho lắm.

Bởi vì hắn biết Tô Ngữ Ninh dựa vào Tô gia bảo, cho dù cảnh giới của Tô Ngữ Ninh thấp hơn hắn nhiều nhưng nàng có thể lấy ra nhiều bảo vật và linh khí hơn để đối phó với hắn!

Mà hắn cũng không được gọi là cường giả đỉnh cấp, một người lẻ loi, hắn lấy cái gì mà đánh với Tô Ngữ Ninh?

Nhưng hắn cũng có ưu thế của mình, đó chính là cảnh giới nghiền ép!

Hay là hắn có thể tìm cơ hội, thậm chí khiến Tô Ngữ Ninh chẳng thể dùng được linh khí hùng mạnh rồi giết nàng.

Tốc chiến tốc thắng.

Nhưng...

Thực tế thì tàn khốc, bản thân Tô Ngữ Ninh cũng biết đối thủ mạnh hơn nàng, sao nàng lại có thể cất đồ không dùng chứ?

Cho nên hắn không nắm chắc được cơ hội này, vì thế mà thua trong tay Tô Ngữ Ninh.

Thời gian dần trôi.

Trận chiến ngược lại vẫn được coi là yên ổn, không có người nào dám phản kháng gì cả, Hàn Thần và một đám cường giả đứng ở đằng kia quan sát.

Hầu hết là có người lén động thủ giúp đỡ, thậm chí có một số người bị thấy được nhưng những người đó thực ra cũng không vạch trần, ai chết ai sống không quan trọng, điều quan trọng là trật tự chút là được rồi.

Một ngày vẫn chưa tới, tất cả những người còn sống sót cũng đã xác định.

Tổng cộng có hơn ba mươi ngàn người đi vào mà bây giờ chỉ còn sót lại hơn mười ngàn người.

Tàn khốc không?

Đương nhiên là tán khốc rồi.

Hơn nữa còn cực kỳ hành hạ lòng người.

Thật sự mà nói thì có một số người không muốn đi tiếp nữa, nhất là những võ giả có rất nhiều bạn bè, người thân và người trong họ ở đây thì lại càng không muốn đi tiếp.

Trơ mắt nhìn người trong họ của mình chết, sau đó lại từ đầu tới cuối đều là bọn họ chém giết lẫn nhau.

Hành hạ lòng người mà.

"Nghỉ ngơi một chút rồi tiến vào địa điểm tiếp theo, ta cảm thấy sắp đến lúc chúng ta gặp được nơi cất giữ báu vật đầu tiên rồi, đúng không?"

"Đúng vậy, đã chết nhiều người như vậy, nếu còn không gặp được thì Tà Đế kia đúng là tàn nhẫn quá rồi."

"Còn lại hơn mười ngàn người mà đã muốn gặp được báu vật? Cũng quá ngây thơ rồi, cho dù có gặp được thì cái giá muốn có được tất nhiên là nhiều người chết hơn mới được."

"..."

Một lát sau bọn họ dồn dập tiến vào cột ánh sáng mới xuất hiện phía trước.

Ánh sáng chợt lóe, bọn họ xuất hiện ở một địa điểm mới.

"Đây là?"

Bọn họ nhìn khối ngọc thạch màu trắng cao mấy chục mét, dài hơn trăm mét trước mắt.

"Đây là bia Kiếm Ý! Đây là một cái bia Kiếm Ý cực kỳ lớn."

Có cường giả trực tiếp nhận ra được.

"Cái gì? Này là muốn chúng ta làm gì? Thử thách cảm ngộ của chúng ta đối với kiếm ý?"

"Chuyện này không công bằng đúng không? Có người không dùng kiếm, chứ nói gì đến là cảm ngộ kiếm ý?"

"Đúng vậy, những người không dùng kiếm thì làm thế nào?"

"Ở đây có chữ."

Bọn họ nhao nhao đi tới nhìn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!