Thuỷ Thần Châu
Rất nhiều người đều nghĩ như vậy, họ chẳng những không đặt đồ trở lại, ngược lại còn không ngừng nhét vào nhẫn không gian.
Họ sợ lỡ như không có nguy hiểm, nếu lấy ít thì há chẳng phải khó chịu chết hay sao?
"Lấy cái này đi."
Diệp Thiên Dật lấy ra một viên cửu giai đan dược.
Thành thật mà nói, những người khác có thể rất mạnh, nhưng Diệp Thiên Dật quả thật không coi ra gì.
Đây cũng là viên cửu giai đan dược bị bỏ qua.
"Ngươi cũng cần đan dược ư?"
Tô Ngữ Ninh đi tới và thản nhiên hỏi.
"Ta cũng chẳng muốn."
Diệp Thiên Dật nói.
"Đúng là tùy hứng."
"Đâu có tuỳ hứng. Nếu nơi này... dù gì đồ trong này cũng không hẳn là ngươi vừa mắt hết phải không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Vậy thì chưa chắc, những đan phương này, ta rất vừa ý số cửu giai đan dược này và bát giai đan dược này, không lấy à?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Lấy một viên là đủ rồi, nói không chừng, lấy nhiều thì thật sự sẽ có chuyện."
"Ừm."
Tô Ngữ Ninh gật đầu.
"Tô cô nương, bây giờ Diệp Thiên Dật bị chúng ta coi chừng, mong cô đừng nói chuyện với hắn."
Một vị lão giả đi tới và nói thẳng.
"Xin lỗi."
Tô Ngữ Ninh hơi cúi người, sau đó đi khỏi.
"Ta nói này, ta cua gái mà các ngươi cũng lo hả?"
"Thời kỳ đặc biệt, mà Tô hội trưởng cũng không phải người bình thường, lỡ như mấy người có âm mưu bí mật gì thì không hay xong rồi."
Diệp Thiên Dật nhún vai và chẳng nói thêm gì cả.
Ầm ầm...
Chính lúc này, đột nhiên cổng lớn của đại điện phát ra một tiếng vang lớn, cổng chính bị đóng lại.
"Chuyện này là sao? Sao cổng chính lại đóng vậy?"
Trong lòng mọi người đều cả kinh, bỗng cảm giác không ổn.
Rất nhiều người lập tức chạy tới cổng chính đại diện nhìn xem, liệu có thể mở nó ra hay không.
Quả nhiên, họ vốn không mở ra được.
Ầm...
Có cường giả trực tiếp phóng thích sức mạnh cường đại, đánh vào cánh cổng lớn, cũng không có hiệu quả gì.
Vậy chỉ còn Hàn Thần ra tay thôi.
"Hàn Thần các hạ, ngươi tới thử xem."
Hàn Thần thản nhiên lên tiếng: "Không cần thử, cho dù có thể thì cũng không cần mở cánh cửa này."
Đám người này rất hoảng, nhưng Hàn Thần lại chẳng hoảng loạn đến thế.
Mở cánh cổng này ra thì có ý nghĩa gì đây?
Họ đi vào từ cánh cổng này, cổng đóng lại có nghĩa là có nguy hiểm hoặc có chuyện xảy ra. Tóm lại, họ chắc chắn không phải rời khỏi từ cánh cổng này.
Vậy thì chi bằng xem thử một lát sẽ có chuyện gì xảy ra hay không.
"Tại sao?"
"Di chỉ này là do người khác tạo ra, chúng ta muốn đi tới cuối cùng, có được thứ mình muốn, vậy đành phải thuận theo hướng này mà đi, miễn cưỡng mở ra một con đường, hoặc là không thông, hoặc đó là một con đường chết.
Hàn Thần thản nhiên lên tiếng.
Chính ngay lúc này...
"Hàn Sơn tôn giả, ngươi lén lút giấu đồ vật có phải là hơi không ổn không đấy?"
Một giọng nói lạnh lùng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Đám đông từ từ nhìn qua.
Nét mặt của Hàn Sơn tôn giả xụ xuống.
"Bắc Hải tôn giả, ngươi nói vậy là có ý gì? Lão phu giấu cái gì?"
"Ha ha ha!"
Sau đó, Bắc Hải tôn giả nhìn sang đám đông, nói: "Mọi người, lúc nãy Hàn Sơn tôn giả không biết phát hiện ra báu vật gì trong đầu rồng, nhân lúc sự chú ý của chúng ta đều dồn lên cánh cổng, hắn đã bỏ báu vật mà mình lấy đi vào trong nhẫn không gian. Mọi chuyện đều bị lão phu nhìn thấy!"
"Cái gì?"
Nghe câu này, bỗng chốc đám đông tỏ ra hứng thú, sự chú ý cũng lập tức di chuyển.
Ánh mắt của Diệp Thiên Dật nhìn sang pho tượng cự long giữa đại điện.
Pho tượng cự long này quả thật rất thu hút, cũng có rất nhiều người từng thấy nhưng phát hiện đây chỉ là một pho tượng bình thường mà thôi!
Còn bây giờ, có người nói Hàn Sơn tôn giả lấy được báu vật gì đó từ trong miệng của pho tượng cự long này rồi giấu đi, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người.
Đồ của họ, toàn là lấy trên mặt đất, trên ngăn tủ, mấy thứ thường thấy trong đại điện này, tất cả báu vật đều ở trên mặt.
Còn báu vật giấu trong miệng của một con rồng lại rõ ràng như thế ư?
Nó hoàn toàn khác với những bảo vật khác, rất có thể là báu vật quý giá nhất trong toàn bộ đại điện.
Vì nơi đặt nó lại không giống với những thứ khác.
"Mỗi người chúng ta lấy báu vật, ai cũng không có quyền can thiệp. Lão phu lấy cái gì thì có liên can gì tới Bắc Hải tôn giả ngươi chứ?"
Hàn Sơn tôn giả lạnh lùng nói.
"Ha ha ha, không có liên quan quá lớn nhưng dẫu sao lão phu nhìn thấy thì phải nói ra, cũng để mọi người biết một chút. Được rồi, lão phu chỉ muốn nói mấy lời này thôi."
Bắc Hải tôn giả nói xong thì lùi về sau vài bước.
"Giao đồ ra đây đi."
Vài cường giả bước tới gần Hàn Sơn tôn giả.
Hàn Sơn tôn giả này cũng là Thái Cổ Thần Vương cảnh, không phải cường giả bình thường, dĩ nhiên hắn cũng không yếu.
"Đúng là tức cười, các người coi lão phu là đám hậu bối dễ ức hiếp kia sao?"
Hàn Sơn tôn giả lạnh lùng lên tiếng.
"Vậy chí ít cũng phải để bọn ta thấy rốt cuộc đó là bảo vật gì chứ?"
Đây chính là tính người.
Họ đều cho rằng đây là báu vật tốt nhất trong đại này, vậy thì họ đều muốn có được, còn về xảy ra chuyện gì, họ cũng chẳng quan tâm. Ít ra họ không thể biết được người nào đó đã có được, họ lại để mặc cho tên đó giữ lấy.
Trừ phi là người của Quảng Hàn Cung.
"Được. Nếu ngươi muốn xem thì lão phu cho ngươi xem."
Sau đó, Hàn Sơn tôn giả lấy ra một miếng ngọc đá.
"Chính là ngọc đá này. Xem ra cũng chẳng có gì kỳ lạ, nhưng sở dĩ lão phu muốn giấu đi, chỉ nghĩ lỡ như ngọc đá này có liên quan gì đó tới báu vật nào đó hoặc kho báu nơi này, ngược lại lão phu có thể lén mở nó ra, chính là như vậy."
Có vài người cũng tin điều này.
Vì những gì hắn nói đều không có sai sót.
"Ha ha ha!"
Bắc Hải tôn giả lại cười phá lên.
"Hàn Sơn tôn giả, ngươi nghĩ là lão phu không thấy ngươi cầm thứ gì hay sao? Thứ ngươi cần rõ ràng là một hạt châu màu lam, bây giờ sao lại biến thành ngọc đá màu trắng này rồi!"
Nghe xong, đám đông lại dồn sự chú ý lên người của Hàn Sơn tôn giả.
"Hàn Sơn tôn giả, lấy ra đi, đừng ép bọn ta ra tay chứ."
Đôi mắt của Hàn Sơn tôn giả nghiêm nghị.
"Khẩu khí lớn thật, lão phu muốn xem thử mấy người ra tay thế nào."
"Lên."
Vèo...
Sau đó, vài người trực tiếp vây quanh Hàn Sơn tôn giả.
Dù gì Hàn Sơn tôn giả kia cũng là Thái Cổ Thần Vương cảnh, làm thế nào thì hắn cũng không thể sợ sệt.
Sau đó, trong đại điện khổng lồ, họ đánh nhau.
Những người khác từ từ tản ra khắp nơi.
Trong đại điện lớn này, họ cũng có thể giơ nắm đấm được.
Tuy sức mạnh cường đại của họ có thể làm tổn hại bàn và băng ghế trong đại điện, nhưng toàn bộ tường trong đại điện lại chẳng hề bị hư hại chút nào.
Chưa bao lâu, Hàn Sơn tôn giả kia nôn ra máu và quỳ tại đó.
"Giao ra đi!"
Nhiều người vây bên cạnh hắn ta.
"Ta giao... ta giao."
Hàn Sơn tôn giả không cam lòng lấy một viên hạt châu màu lam ra.
"Sức mạnh Thuỷ Nguyên Tố cường đại."
Đám đông nhao nhao lộ ra nét mặt ngạc nhiên.
Ánh mắt của Diệp Thiên Dật cũng nhìn sang đây.
"Đây chẳng phải là... Thuỷ Thần Châu... một trong ngũ đại Thần Châu đó sao?"