Tranh giành
Nghe câu này, đám đông trực tiếp bùng nổ.
"Cái gì? Thuỷ Thần Châu? Loại báu vật này lại ở đây sao?"
"E là thật sự là Thuỷ Thần Châu, cảm giác thuộc tính thuỷ này chỉ có thể là Thuỷ Thần Châu thôi."
"Nhưng báu vật như Thủy Thần Châu như vậy, theo lý mà nói không nên thay đổi sinh thái hay sao? Chí ít không nên nhìn đơn giản như thế được, trừ nguyên tố nước mạnh mẽ này, những thứ khác trông có vẻ giống như không có gì đặc biệt."
"Ước tính là bị chủ nhân của di chỉ dùng cách gì kiểm soát sức mạnh đúng không? Nếu không thì để Thủy Thần Châu ở đây, hoàn cảnh chắc cũng không phải như thế này."
"Chắc là như vậy, dù gì nơi này cũng là phó điện, những thứ khác đều có thể là tô điểm. Thủy Thần Châu này mới là mấu chốt của phó điện, tuỳ xem có người để ý tới hay không? Nói thật, nếu không phải Hàn Sơn tôn giả chú ý thì có thể vẫn chưa có ai phát hiện."
"Thật ra, lúc nãy ta thấy trong miệng rồng kia, nhưng chẳng thấy gì cả, nên không để ý đến. Xem ra nên vươn tay vào trong mới có thể tìm thấy viên Thủy Thần Châu này à."
"..."
Diệp Thiên Dật kích động.
Thủy Thần Châu!
Một trong những sức mạnh cốt lõi của Vĩnh Hằng Chi Tâm.
Hắn đã có Hỏa Thần Châu, nếu có thể đạt được Thủy Thần Châu này...
Nói thật, hắn cũng không biết rốt cuộc Đồ Đằng chi địa có Pháp Tắc hay không? Có vài người, họ để y chuyện có Thủy Thần Châu hay không, đối với vài người, dù sao Chúng Thần Chi Vực chắc chắn sẽ có.
Về sau không tới nơi này, vậy thì nếu Diệp Thiên Dật không thể đạt được sức mạnh cốt lõi mà mình biết tại đây, sau này hắn cơ bản rất khó có cơ hội, trừ phi tu vi của hắn vô cùng cao, đủ để phá vỡ cấm chế của nơi này.
Nhưng khả năng không lớn, có cao đi nữa cũng là Thần Chí Cao, nơi này nhiều có nhiều Thần Chí Cao cũng không cách nào rời khỏi đây, càng xác minh suy nghĩ của Diệp Thiên Dật, người tạo ra nơi này không phải là Thần Chí Cao mà là sự tồn tại cao cấp khác.
Rất có thể chính là người của hệ thống của Diệp Thiên Dật.
Thủy Thần Châu, Diệp Thiên Dật nhất định sẽ có cách đạt được, cho dù nơi này nhất định là mục tiêu quan trọng của Diệp Thiên Dật.
Còn Đồ Đằng, đây cũng là một trong những nguyên nhân Diệp Thiên Dật tới Đồ Đằng Chi Địa. Trước mắt còn chưa gặp sức mạnh của Đồ Đằng vô cùng lợi hại, bình tĩnh quan sát sự thay đổi trước đã.
"Nếu là Thủy Thần Châu, vậy thì cạnh tranh công bằng đi."
Khi thấy Thủy Thần Châu, tất cả mọi người đều trố mắt nhìn.
Báo vật kiểu này, ngươi nói với họ đây có thể là báu vật quan trọng nhất của di chỉ, rốt cuộc trong chính điện còn có những thứ gì khác ư?
Đây đều là những lời phía sau, ai trong số họ có thể đạt được Thủy Thần Châu, chắc chắn là bá chủ một phương.
"Sao lại là cạnh tranh công bằng?"
Đám đông trông có vẻ nóng lòng muốn thử.
Nếu không phải lo lắng có quá nhiều người, cạnh tranh sẽ rất khốc liệt thì họ đã ra tay từ lâu.
"Còn có thể có cách nào cạnh tranh hay sao? Đánh đi, cuối cùng rơi vào tay ai thì là của người đó."
Sau đó, một vị cường giả có tu vi không yếu nhìn Hàn Thần rồi nói: "Hàn Thần các hạ, chắc ngươi không giành với bọn ta đấy chứ?"
Hàn Thần thản nhiên lên tiếng: "Cho dù lão thân thần vật đẳng cấp này là vì Quảng Hàn Cung mà giành được, không quá đáng chứ?"
Trong lòng đám đông nguội lạnh.
Quảng Hàn Cung quả nhiên vẫn ra tay sao?
Nếu Hàn Thần kia giành với họ, ai trong số họ có thể giành lại được đây?
Xì!
Không phục!
Họ không phục, không cam tâm!
"Hàn Thần các hạ, nếu ngươi cố chấp muốn tranh giành với bọn ta, vậy chúng ta cũng đành thống nhất trận tuyến."
Một cường giả nói.
"Cường giả chúng ta cũng không ít, cũng có hai Thần Chí Cao, Thần Tôn và Vạn Cổ Chí Tôn cũng có vài người. Nơi này lớn như vậy, nếu chúng ta thật sự muốn đánh, sợ là ưu thế của ngươi cũng sẽ không rõ ràng như thế!"
Cường giả kia tiếp tục nói.
Cường giả này là một người can đảm, đứng mũi chịu sào đều tỏ thái độ, làm sao cường giả khác không hiểu ý của hắn ta?
Bây giờ, Hàn Thần muốn giành, vậy họ không cách nào tranh đoạt, cách duy nhất chính là họ bắt tay nhau chống lại Quảng Hàn Cung, bao gồm Hàn Thần. Chỉ có như vậy, Hàn Thần mới có thể buông tay!
Tuy rất nhiều người trong họ không quen biết nhau, nhưng đều có người lên tiếng thế này, họ không thể đứng về phía Hàn Thần. Chẳng phải có lỗi với bản thân hay sao?
Thuỷ Thần Châu không phải vật tầm thường, đáng để họ như vậy.
"Không sai! Nếu Hàn Thần muốn ra tay, vậy chúng ta chỉ có thể bắt tay với nhau. Hàn Thần các hạ hãy thông cảm."
"Lão phu cũng tham gia."
"Còn có bổn tôn."
"Không thể từ bỏ Thuỷ Thần Châu, chỉ cần có một chút cơ hội cũng phải giành được nó, vậy lão phu chắc chắn cũng phải thử một phen."
"..."
Đám đông nhao nhao tỏ thái độ.
Hàn Thần nghe câu nói này, thật ra nàng cũng khá là áp lực.
Tuy phạm vi nơi này lớn, nhưng đối với cường giả cảnh giới này mà nói, nơi này chính là một chỗ nhỏ. Tuy nàng mạnh mẽ nhưng nếu toàn bộ đám người này bắt tay đối phó nàng và Quảng Hàn Cung, làm không xong thì hai bên cùng thiệt hại. Quảng Hàn Cung tuyệt đối không có được lợi ích gì.
Cho dù không suy nghĩ cho bản thân, cũng phải cân nhắc cho người trong Quảng Hàn Cung.
"Nếu thái độ của mọi người kiên quyết như thế, vậy lão thân cũng không giành với mấy người làm gì."
Hàn Thần thản nhiên nói.
Nghe câu này, đám đông lộ vẻ vui mừng.
Diệp Thiên Dật cau mày.
"Cổng đại điện này đã đóng, bây giờ không có lối ra, sẽ không vì muốn để bọn hắn ở đây đánh nhau."
Quá độc ác.
Dùng Thủy Thần Châu làm mồi nhử, bọn họ nhất định sẽ đánh nhau.
Ở nơi nhỏ thế này, ngươi bị thương thì cơ bản không có chỗ dưỡng thương. Hơn nữa, tuy nơi này lớn, nhưng đối với cường giả đẳng cấp này đại chiến mà nói, cảnh giới hơi cao một chút cũng không cách nào may mắn thoát khỏi tai nạn.
Đám cường giả này tuỳ tiện dùng một vài sức mạnh, không để võ giả cảnh giới thấp trong này chết và bị thương trăm lần? Hơn nữa họ nghĩ tới nơi trốn thì cũng không cách nào đi được.
Một khi đánh nhau thì đều phải chết.
"Không được, mấy người không thể đánh. Nơi này nhỏ như vậy, đám cường giả mấy người một khi đánh nhau thì bọn ta biết làm sao? Không phải tự dưng mà chúng ta bị sức mạnh của mấy người giết mất sao?"
Có vài hậu bối trẻ tuổi nghĩ như vậy, trong lòng cũng sắp suy sụp.
"Nếu ngươi có ý kiến, vậy lão phu tiễn ngươi đi trước."
Bỗng dưng có một lão giả khí thế hùng hồn, trực tiếp đem võ giả kia nghiền ép tới chết.
Lần này những người khác không dám nói chuyện.
Bắc Hải tôn giả nắm chặt Thuỷ Thần Châu, hắn đang nghĩ gì đó.
Tuy nhiên...
Ầm...
Phía sau hắn ta, bỗng chốc có một cường giả ra tay, đấm một chưởng vào lưng hắn ta.
Phụt...
Bắc Hải tôn giả nôn ra một ngụm máu tươi, Thuỷ Thần Châu trong tay cũng bay ra ngoài, bị cường giả kia trực tiếp giành lấy.
"Thuỷ Thần Châu này là của lão phu!"
Cường giả kia cũng chẳng thèm suy nghĩ, trực tiếp nuốt Thuỷ Thần Châu xuống.
Hắn ta ảo tưởng sau khi nuốt Thuỷ Thần Châu xuống, sức mạnh có thể tăng vọt, thậm chí trực tiếp có thể thúc đẩy sức mạnh của Thuỷ Thần Châu. Nếu là như vậy, hắn có thể trở thành kẻ không thể bị đánh bại.
Nếu không phải như vậy, hắn cũng không dám ra tay. Thuỷ Thần Châu trong tay ai thì người đó gặp hoạ.