Vợ
Cửa ải này rõ ràng là muốn làm giảm số lượng người còn sống.
"Đúng là kỳ lạ..."
Diệp Thiên Dật nhíu mày.
"Trần Nhất huynh, cái gì kỳ lạ vậy? Chúng ta phải nhanh chóng suy nghĩ xem nên làm gì mới phải."
Khương Vĩ hô to một tiếng.
Bọn họ được coi như là may mắn, vị trí này của bọn họ giống như không có xúc tu nào vậy, cũng có thể là hàng loạt xúc tu vẫn chưa đến chỗ bọn họ.
"Điều ta thấy khó hiểu là một cái cửa ải như vậy lại không hữu hảo với võ giả có cảnh giới thấp cho lắm, mà với tư cách là chủ nhân của di chỉ thì rõ ràng là hắn muốn truyền thừa cho người trẻ tuổi, nếu mà như vậy thì e rằng những người trẻ tuổi đều phải chết, cho nên chắc chắn có cách gì đó có thể sống sót."
Diệp Thiên Dật cân nhắc nói.
"Chuyện này không phải rất đơn giản sao? Chỉ cần không bị xúc tu trói lại, không bị vùi vào lòng đất không ra được là nhất định không chết được."
"Vậy cũng không đúng."
"Cho dù ta dùng thuộc tính thổ mà dừng cột đá, cách xa mặt đất thì vẫn còn cột nước trên trời."
Diệp Thiên Dật nhìn về phía các võ giả, bọn họ dùng sức mạnh để ngưng tụ thành cột đá và đã ở giữa không trung, nhưng nếu như vậy thì khi cột nước không ngừng trở nên lớn hơn, thật sự có khả năng nện chết người sống.
"Để lão phu nhìn thử, trong lòng đất chứa những ma quỷ gì!"
Một số cường giả sử dụng sức mạnh đáng sợ của mình để nổ tung mặt đất thành từng hố lớn hàng trăm hàng nghìn mét!
Nhưng mà hố lớn cũng chỉ là hố lớn, sau khi bị nổ tung thì cũng chỉ thấy xúc tu chìa ra không ngừng, bởi vì nước chảy nên đất cát nhanh chóng lấp đầy hố sâu.
"A—"
Một tiếng hét thảm, Vương Bình trực tiếp bị xúc tu trói lại.
"Vương Bình!"
Khương Vĩ hét lớn một tiếng rồi xách thanh đao lớn bổ thẳng về phía xúc tu kia!
Vù—
Thậm chí còn truyền đến âm thanh hơi giống như là va chạm với kim loại vậy.
Sau đó, vì không chú ý nên Khương Vỹ cũng bị xúc tu trói lại rồi kéo vào lòng đất.
Diệp Thiên Dật nhíu mày rồi nhanh chóng xông tới, lấy kinh khí ra công kích vào xúc tu này, nhưng lại phát hiện không thể nào mà cắt đứt được.
"Vô hiệu hóa linh lực."
Diệp Thiên Dật đã quá quen thuộc với kiểu cảm giác như thế này, thế này không phải là vô hiệu hóa linh lực sao?
Mỗi xúc tu đều có tác dụng vô hiệu hóa linh lực, thảo nào sức mạnh của bọn họ chẳng thể nào mà tổn thương nổi xúc tu!
Hắn lại nhìn những cường giả kia, thậm chí là những cường giả có cảnh giới rất cao cũng không thể gây ra sát thương thực chất lên xúc tu cả, chỉ có cảnh giới đạt tới Thần Tôn, cũng chính là Thái Cổ Thần Vương cảnh cửu giai mới có hiệu quả!
Mà người có thể thả ra vô hiệu hóa linh lực, chắc là bản thân Tà Đế!
Cho nên, sức mạnh này là thứ mà Tà Đế đã thả chỗ này, đây cũng là lần đầu tiên hiểu biết sức mạnh của vị Tà Đế này một cách chính thức kể từ khi tới đây.
Hơn nữa, vể cơ bản, Diệp Thiên Dật kết luận rằng, hắn chính là vị Tà Đế của thời đại Thượng Cổ Chúng Thần kia.
Nếu như mấy trăm năm trước thì hẳn là không có vị Tà Đế nào có thể đạt tới tu vi này được!
Cần phải biết rằng, Yêu Hậu là võ giả đầu tiên có thể đạt tới Thái Cổ Thần Vương cảnh trong vòng trăm năm, thật ra thì nếu muốn đạt tới một cảnh giới nào đó thì không hề dễ dàng như vậy.
Diệp Thiên Dật cũng hết cách nên chỉ có thể nhìn bọn họ bị lôi kéo xuống mà thôi.
"Ồ?"
Bởi vì có Thương Sinh Chi Đồng, hơn nữa Diệp Thiên Dật cũng cực kỳ chú ý hai người nên hắn phát hiện được một chỗ nào đó không được thích hợp cho lắm.
Lúc trước Diệp Thiên Dật đã thấy được linh lực không ngừng tràn vào bên trong lòng đất từ xa, mà bây giờ hắn lại trông thấy bọn họ bị lôi xuống hai nơi giống nhau, đó chính là nơi mà linh lực tràn vào.
Vù—
Diệp Thiên Dật xông qua đó rồi nhìn cái chỗ đã bị đất cát che đậy.
"Phép hủy diệt!"
Diệp Thiên Dật thả Phép hủy diệt ra, toàn bộ đất cát của thông đạo đã kéo hai người bọn họ xuống bị Diệp Thiên Dật phá hủy trong thời gian ngắn ngủi, chỗ này là một thông đạo! Thông đạo nho nhỏ! Hơn nữa còn là chân không! Rất sâu rất sâu!
Diệp Thiên Dật đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Có khi nào... vốn dĩ những xúc tu này bắt được người thì không muốn để bọn họ chết hay không? Mà là mang bọn họ tới một nơi nào đó?
Hoặc là có một số xúc tu cũng không phải để giết bọn họ?
Diệp Thiên Dật nghĩ tới đây thì cảm thấy thực sự có khả năng này.
Nếu không thì ở trong hoàn cảnh như vậy thì những vỏ giả trẻ tuổi không thể nào sống sót được, chi dù hắn là Diệp Thiên Dật cũng không làm được!
Hắn nghĩ không ra cách gì cả!
Trừ phi tình hình ở chỗ nào có thể kết thúc trong thời gian ngắn!
Nhưng mà, Diệp Thiên Dật muốn đánh cược một lần.
"Tới đi."
Diệp Thiên Dật nhìn chiếc xúc tu đang xông thằng về phía hắn.
Hắn đứng tại chỗ không động đậy.
Sau đó Diệp Thiên Dật bị trói lại rồi lôi vào lòng đất.
Và rồi...
"Vô hiệu hóa linh lực!"
Diệp Thiên Dật bắt được cái xúc tu kia trong hỗn loạn.
Hai luồng vô hiệu hóa linh lực triệu tiêu lẫn nhau, tạo ra va chạm.
Mà Diệp Thiên Dật cũng không bị vô hiệu hóa linh lực thành công.
Xoẹt—
Hắn thả linh lực ra, hắn có linh thực hộ thân nên bị xúc tu kéo vào lòng đất một cách điên cuồng.
Mười giây, hai mươi giây rồi ba mươi giây, tốc độ rất nhanh, dưới tình huống như vậy, hắn bị lôi mấy phút.
Diệp Thiên Dật đột nhiên thấy hắn rơi vào một không gian lòng đất khổng lồ.
Bịch—
Diệp Thiên Dật rơi xuống đất, phủi đất cát trên người.
Trên đất toàn là những người bị lôi tới.
Nhưng có vẻ như là bọn họ đều đang hôn mê.
Diệp Thiên Dật quan sát xung quanh.
Cũng không thấy xúc tu, chỉ có thể nhìn được từng người bất tỉnh bị xúc tu kéo xuống không ngừng.
"Tất cả đều là người trẻ tuổi."
Diệp Thiên Dật nhìn thấy những người này.
Không hề có võ giả có cảnh giới cao, thậm chí là tất cả mọi người dường như đều chỉ dưới ba mươi tuổi mà thôi.
Cho nên, điều này càng xác minh ý nghĩ của Diệp Thiên Dật.
Tất cả những người trẻ tuổi lúc trước có thể trải qua, có thể sống sót đến bây giờ đều bị Tà Đế cho rằng là người có vận may, tiếp theo đó, những người trẻ tuổi này có thể phải trải qua điều gì đó một mình.
Mà những cường giả kia có thể phải trải qua những chuyện khác.
Nhưng e rằng chính điện không liên quan đến bọn họ.
Diệp Thiên Dật quan sát môi trường xung quanh.
Môi trường tối thui, nhưng dùng năng lực võ giả thì có thể nhìn rõ tất cả.
Trước mắt có vẻ như là không có chỗ nào đặc biệt, chỉ là một không gian mênh mông khổng lồ không biết nên đi về đâu.
Lúc này, Diệp Thiên Dật lại thấy được một bóng người.
Bóng người này lại không bị hôn mê giống như hắn, đang quan sát xung quanh.
Nàng ta cũng nhìn thấy Diệp Thiên Dật.
Sau đó Ly Tiên Nhi đi tới.
"Diệp Thiên Dật?"
Nàng ta trông thấy Diệp Thiên Dật thì hỏi một câu.
Chắc là hắn.
Mặc dù đã dịch dung nhưng nàng cảm thấy trong số những người trẻ tuổi mà có thể duy trì năng lực tỉnh táo như vậy có khả năng nhất là Diệp Thiên Dật.
"Vợ."
Diệp Thiên Dật cười toe toét.
Khóe miệng Ly Tiên Nhi giật một cái.
"Sờ tay một cái."
Sau đó Diệp Thiên Dật đưa tay ra muốn kéo lấy đôi tay thon dài trắng nõn của nàng ta, đương nhiên là bị Ly Tiên Nhi tránh ra.
Ly Tiên Nhi này đúng không không đơn giản mà, nàng lại có thể giữ tỉnh táo được.
Diệp Thiên Dật vẫn đánh giá thấp cô gái này rồi.