Tập hợp thế hệ trẻ
Chủ yếu là nhiều người như vậy, mà lần nào nàng cũng có thể, nên đã chứng minh nàng không đơn giản như vậy.
Nhưng Diệp Thiên Dật cũng không nói gì nhiều.
"Không có những cường giả kia, còn đường tiếp theo càng công bằng hơn rồi."
Ly Tiên Nhi lạnh nhạt nói một câu.
"Đúng vậy."
Diệp Thiên Dật gật đầu một cái, ánh mắt rơi trên người một người đàn ông rơi cách đó không xa.
Ấy, đây không phải là Trần Mạch kia sao?
Sao lại bất tỉnh mất rồi vậy.
Sau đó Diệp Thiên dật lấy một thanh kiếm ra.
"Ngươi muốn làm gì?"
Ly Tiên Nhi kinh ngạc hỏi.
"Tên nhóc này không an phận, ta cắt 'họa mi' của hắn."
Diệp Thiên Dật cười một tiếng xấu xa.
Ly Tiên Nhi: "..."
Diệp Thiên Dật đi tới, sau đó cắm thẳng một kiếm vào chỗ đó của hắn ta.
"A—"
Trần Mạch đang mê man hét thảm một tiếng.
Mà Diệp Thiên Dật giả bộ bất tỉnh nằm sấp ở chỗ đó ngay lập tức.
Ly Tiên Nhi: "..."
Nàng ta phục thật rồi!
Để khỏi khó xử nên nàng cũng nằm sấp cách đó không xa.
"A—"
Trần Mạch rút kiếm ra, vừa điên cuồng che chỗ đó vừa kêu thảm thiết.
Máu, toàn là máu.
Trần Mạch run rẩy giơ tay lên nhìn máu tươi.
"Ai! Ai làm!"
Hắn ta nhìn xung quanh, nhưng thấy tất cả mọi người đều đang nằm đó hôn mê bất tỉnh.
"Ồ?"
Trong lúc nhất thời, Trần Mạch rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ...
Hắn ngẩng đầu lên nhìn, lại có một số người bị lôi xuống, bất tỉnh trên đất.
Chẳng lẽ là kiếm của ai đó đã vô tình rơi xuống rồi trùng hợp cắm vào chỗ kia của hắn sao?
"ĐM!"
Trong chốc lát, Trần Mạch thật sự khó mà nghĩ đến những khả năng khác, hắn cắn răng nghiến lợi mà ngồi đó, sau đó hồi phục vết thương.
Là một võ giả cấp cao, loại thương tích như thế này vẫn có thể khôi phục.
Còn chỗ đố, hắn có thể làm cho thương tích bình phục được nhưng đồ đã rơi xuống thì hắn cũng hết cách.
Chí ít thì bây giờ hắn không thể làm gì cả, nhưng vẫn có cách để làm cho nó tốt.
"Yên Nhiên!"
Sau đó Trần Mạch bắt đầu tìm Tử Yên Nhiên cũng bị kéo xuống cùng với hắn ta.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã nhìn thấy được Tử Yên Nhiên đang nằm ở đó.
"Hừ! Mặc dù sớm muộn gì nàng cũng là của ta, nhưng bây giờ thì cuối cùng ta cũng có thể tùy ý chạm vào người nàng rồi."
Trần Mạch cười lạnh một tiếng rồi nhìn Tử Yên Nhiên đang hôn mê, sau đó định đưa tay ra.
"A..."
Đúng lúc này, âm thanh vươn người truyền đến, Trần Mạch vội vàng thụt tay lại, đưa mắt nhìn sang.
Và rồi ahwns ta thấy được một bóng người ngồi đậy, cũng thấy được hắn.
Không quen.
"Ấy, Trần thiếu, ngươi đang làm gì vậy?"
Diệp Thiên Dật cong khóe miệng mà hỏi.
"Diệp Thiên Dật?"
Nghe được tiếng động và giọng nói này, cho dù Diệp Thiên Dật có dịch dung đi nữa thì hắn cũng có thể nhận ra ngay lập tức.
"Ấy, không phải là Trần thiếu định nhân lúc Tử Nặc Thánh Nữ bất tỉnh mà động tay động chân với nàng đó chứ?"
Diệp Thiên Dật bước tới rồi nói một cách thờ ơ.
"Nói vớ vẩn! Bổn thiếu chỉ đang kiểm tra xem Yến Nhiên có sao không mà thôi! Ngươi đừng nói bậy!"
Trần Mạch lạnh lùng nói.
"Ngược lại là ngươi!"
Trần Mạch nhìn Diệp Thiên Dật.
"Ngươi không chết đúng là quá đáng tiếc rồi, lúc ấy thấy người của Quảng Hàn cung không mang theo ngươi nữa, ta còn tưởng rằng ngươi chết rồi chứ."
Gần đó không có người khác nên Trần Mạch cũng chẳng muốn giả bộ gì đó với Diệp Thiên Dật.
"Muốn ta chết vậy cũng khó lắm đấy."
"Nhưng không phải ngươi cũng phải cố gắng che dấu không dám lộ mặt sao?"
Trần Mạch chế giễu nói.
Ly Tiên Nhi cũng không muốn nằm nằm nên cũng đứng lên.
Trần Mạch nhìn qua.
Đây là...
Ly Tiên Nhi lúc này còn mang mạng che mặt, quần áo trên người cũng là một chiếc váy đơn giản, nhưng khó mà che giấu được khí chất xuất trần trên người nàng.
"Vị này chắc là Thập ngũ trưởng lão của Vạn Độc tông nhỉ?"
Trần Mạch hỏi một câu.
Chắc là cũng tới từ đại lục Cửu Châu, nhưng cụ thể là ai thì không biết.
ĐM!
Tên Diệp Thiên Dật này là thứ gì vậy, phụ nữ có khí chất như vậy cũng bằng lòng ở bên hắn?
"Ừm."
Ly Tiên Nhi không nói gì rồi đi ra ngoài.
"Ơ!"
Diệp Thiên Dật đột nhiên 'phát hiện' vết máu phía dưới Trần Mạch.
"Trần thiếu, phía dưới của ngươi, sao thế này?"
Diệp Thiên Dật chỉ chỗ đó.
"Hừ! Không liên quan đến ngươi."
"Ôi trời! Không phải là ngươi phế rồi chứ? Trần thiếu, thế không được đâu, ta là thầy thuốc, hay là ta giúp ngươi điều trị nhé? Người đàn ông này, nếu xảy ra chuyện ở đây là không được đâu đó."
"Không cần ngươi quan tâm!"
Trần Mạch lạnh lùng quát một tiếng.
"Không được, nhân tâm của thầy thuốc, ta thấy như vậy thì nhất định phải làm chút gì đó, ấy? Quần của ngươi sao lại có vết xước của kiếm thế kia? ĐM! Trần thiếu, không phải là ngươi tự mình động thủ cắt mất đó chứ?"
Két két két—
Trần mạch siết chặt nắm đấm!
"Ngươi tìm chết!"
"Này, ta hảo tâm hảo ý hỏi thăm ngươi, còn muốn giúp ngươi chữa trị mà ngươi giận ta cái gì chứ? Ngươi có bản lĩnh tự thiến, ta kính trọng ngươi là đàn ông, không, kính trọng ngươi lúc trước là đàn ông, nhưng ngươi cũng không thể tức giận với ta được, cũng không phải là ta cắt đồ vật của ngươi."
"Khụ khụ—"
Ly Tiên Nhi cách đó không xa muốn nhịn một chút, cũng nhịn được nhưng lại làm tan ý cười của mình bằng một tiếng ho khan.
Tên Diệp Thiên Dật này đúng là xấu xa.
"Ngươi im miệng!"
Trần Mạch tức giận trách một tiếng.
Đậu xanh!
Sao lại càng nghĩ càng cảm thấy là do tên Diệp Thiên Dật này làm chứ?
Lúc bấy giờ, càng lúc càng nhiều người dần tỉnh lại.
"Ta... ta chưa chết?"
"Ha ha ha ha—ta vậy mà chưa chết! Họa phúc tương y, chẳng lẽ ta sắp gặp được cơ duyên thiên đại sao?"
Nhiều người sau khi tỉnh lại không nhịn được mà vui vẻ cười như điên.
Chuyện này quá sáng khoái đúng không?
Hơn nữa.
Bọn họ liếc nhìn xung quanh.
Mặc dù không ít người nhưng toàn là võ giả trẻ tuổi chứ không có đám cường giả kia uy hiếp, cho nên bây giờ chí ít là bọn họ cũng tương đối an toàn!
Hơn nữa bọn họ hoàn toàn không cần lo lắng đám cường giả kia uy hiếp, gặp được báu vậy thì ít nhất bọn họ cũng có khả năng để cạnh tranh.
Tử Yên Nhiên cũng dần mở mắt ra.
"Yên Nhiên, nàng tỉnh rồi!"
Trần Mạch vội vàng mỉm cười rồi tiến lại gần.
"Này này này, Trần thiếu, rốt cuộc là phía dưới của ngươi có sao không vậy? Để ta xem giúp ngươi."
Đúng lúc này Diệp Thiên Dật nói một câu.
Tử Yên Nhiên nghi ngờ nhìn hai người một cái.
Đương nhiên là nàng cũng nhận ra được lời nói này là của Diệp Thiên Dật.
Sau đó nàng nhìn vào chỗ ấy của Trần Mạch.
"Ặc—"
"Ta nói lại lần nữa, ta không cần, ngươi im miệng!"
Trần Mạch tức giận nói.
"Được rồi được rồi."
Diệp Thiên Dật nhún vai, sau đó trao đổi ánh mắt với Tử Yên Nhiên một chút.
Tử Yên Nhiên muốn mượn thế lực của Trần Mạch để đi cứu sư phó của nàng ta, đương nhiên là Diệp Thiên Dật cũng không làm gì nhiều.
Chờ sau khi trở về rồi nói sau.
"Chúng ta đang ở đâu vậy?"
Tử Yên Nhiên liếc nhìn xung quanh rồi hỏi.
"Chắc là bị xúc tu kéo xuống lòng đất rồi, nhưng chỉ có võ giả trẻ tuổi chúng ta mà thôi."
Rất nhiều người cũng đứng dậy mà quan sát xung quanh.
"Xem ra chúng ta cần phải đi về phía trước."
Tô Ngữ Ninh bước tới rồi nhàn nhạt nói.