Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2433: CHƯƠNG 2432: CÙNG NHAU

Cùng nhau

Diệp Thiên Dật nhìn Tô Ngữ Ninh một cái, đương nhiên là Tô Ngữ Ninh cũng nhận ra Diệp Thiên Dật, chỉ là không nhiều lời mà thôi.

Có lẽ bọn họ chỉ nhìn lướt qua.

Có khoảng năm ngàn người tiến vào đây.

Trong số bốn năm triệu người sống sót thì chỉ có gần năm ngàn võ giả trẻ tuổi, thực ra thì số lượng này đúng là quá ít.

Kiểu võ giả trẻ tuổi này nên thuộc về số đông!

Năm triệu người, một nửa trong số đó chắc hẳn là võ giả trẻ tuổi, hiện giờ chỉ còn sống khoảng năm ngàn võ giả trẻ tuổi mà thôi.

Vì vậy, hoàn toàn không quá đáng khi cho rằng bọn họ là người may mắn.

"Bây giờ chúng ta nên đi hướng nào?"

Diệp Thiên Dật cũng trực tiếp khôi phục dáng vẻ của mình!

Ở đây không cần phải ẩn nấp.

"Không phải bên kia đã có người đi qua rồi sao?"

Ánh mắt bọn họ nhìn về phía xa, Ly Tiên Nhi đã đi về phía trước một mình rồi.

Mọi người nhao nhao đi theo.

"Đậu xanh."

Sau khi rẽ vào chỗ ngoặt, bọn họ bị cảnh tượng trước mắt làm kinh sợ ngây người.

Trên hư không ở bên cạnh đang lóe lên những hình vẽ của đủ loại báu vật, chắc là hình vẽ, nhưng cũng có khả năng là báu vật thực sự!

Đủ loại tinh thạch, linh khí, đan dược, võ kỹ...

Thậm chí còn có một số báu vật đỉnh cấp mà bọn họ đều biết, nhưng đã không thể nào tiếp xúc được chúng!

Mà bên phía còn lại không có gì cả, chỉ có ánh sáng mà thôi.

Bên phía báu vật đầy tràn viết Cửu tử nhất sinh.

Mà bên phía không có gì lại viết Sinh.

Rất rõ ràng, bây giờ cho bọn họ hai con đường để lựa chọn!

Con đường thứ nhất, nếu bây giờ ngươi đi vào thì có thể sống sót rời khỏi đây, nhưng cũng có nghĩa rằng lộ trình của ngươi cũng đã đến điểm cuối.

Con đường còn lại, có báu vật hấp dẫn biết bao người, nhưng muốn lấy được những báu vật này thì phải trải qua nguy hiểm cửu tử nhất sinh, cuối cùng chỉ có một nhóm nhỏ người có thể sống sót mà thôi.

Chọn thế nào đây?

Thực ra thì cũng không có bao nhiêu xoắn xuýt vào lúc này!

Nếu chỉ là đơn giản cho bọn họ lựa chọn thì có lẽ có rất nhiều người sẽ lựa chọn rời đi, nhưng bây giờ, nếu đi tiếp thì bọn họ có thể thấy được những báu vật kia, dưới sự cám dỗ lớn như vậy thì có được mấy người dễ dàng thỏa mãn và bằng lòng rời đi chứ?

Tới thì cũng đã tới rồi, đi tới chỗ này vẫn chưa chết thì tại sao lại không kiên trì một chút chứ?

Trong khoảng năm ngàn người chỉ có mười mấy người đã hài lòng với hiện trạng hoặc là không dám đi tiếp về phía trước, bọn họ tiến vào cửa 'Sinh'.

Mà toàn bộ những người khác đều ở lại.

"Các vị, cũng đừng do dự gì cả, chúng ta vào thôi."

Theo người đầu tiên tiến vào, những người khác cũng dồn dập tiến vào.

"Yên Nhiên, sau khi đi vào, cho dù như thế nào đi nữa thì nàng và ta thế nào cũng phải đứng cùng một bên, những báu vật này chẳng là gì đối với nàng và ta cả, chúng ta chủ yếu là vì báu vật của thời đại Chúng Thần, đến lúc đó, tình huống có thể là cực kỳ xấu, khắp nơi đều là chém giết lẫn nhau hay gì đó, nhưng cho dù như thế nào đi nữa thì nàng và ta nhất định phải đứng cùng một bên, đồng tâm hiệp lực, như vậy mới an toàn hơn."

Trần Mạch cũng kiên nhẫn thuyết phục Tử Yên Nhiên.

"Ừ, đã biết."

Tử Yên Nhiên lạnh nhạt trả lời.

Sau đó mọi người đều tiến vào cột ánh sáng kia.

Ánh sáng chợt lóe, mỗi người bọn họ lại đến một nơi bồng lai tiên cảnh cực kỳ tươi đẹp, ở đây có núi có nước có thác nước, chỉ là phía trước lại xuất hiện hàng ngàn cột ánh sáng.

"Đây là ý gì? Này là yêu cầu mỗi người chúng ta tiến vào trong một cột ánh sáng sao?"

"Xem ra chắc là như vậy."

Bọn họ nhíu mày, nhưng không ai dám đi vào trước tiên.

Lúc này, trên hư không cho thấy một dòng chữ.

"Tiến vào trong bình phong tiến hành đáp đề, mười người một nhóm nhỏ, mỗi một nhóm chỉ có hai người có thể sống sót."

Đọc đến đây, đồng tử của mọi người đều co rút lại!

ĐM!

Đáp đề?

Chuyện này thì không sao, nhưng tỉ lệ tử vong...

Mười người một nhóm, mỗi nhóm sống hai người.

Nếu bọn họ có năm ngàn người, như vậy có nghĩa là chỉ có một ngàn người có thể sống sót mà thôi.

Trực tiếp phải chết bốn phần năm sao?

An Hinh Nhi nhìn Diệp Thiên Dật một cái nhưng cũng không bước tới.

"An cô nương."

Tuyết An Trạch của Tuyết Hoàng Thành đi tới bên cạnh An Hinh Nhi, nói: "An cô nương, sau khi thông qua vòng này thì toàn bộ hành trình chúng ta đều hợp tác đi, cũng coi như là cho bản thân thêm một chút hy vọng sống, ngươi cảm thấy thế nào?"

"Đa tạ ý tốt của Tuyết công tử, nhưng ta cảm thấy tạm thời không cần, một mình không có nhiều ràng buộc sẽ khá thuận tiện hơn."

An Hinh Nhi từ chối một cách uyển chuyển.

"Diệp Thiên Dật!"

Một người đi tới.

"Ồ, hóa ra là Mặc thiếu chủ của Tiên Vương tông à."

Diệp Thiên Dật thấy người này thì không nhịn được mà nở nụ cười.

Trước đó cũng không chú ý, hóa ra hắn cũng ở đây.

Không sai, người này chính là Mặc Thiên Vũ kia.

"Cho dù ngươi không chết, nhưng hiện giờ ngươi lại bại lộ thân phận ở đây một cách kiêu ngạo như vậy, ngươi cảm thấy sau khi đi ra ngoài, đám cường giả kia không bắt được ngươi?"

Mặc Thiên Vũ cười lạnh một tiếng.

Muốn giết Diệp Thiên Dật, nhưng hắn cảm thấy không cần thiết, có lẽ nhìn Diệp Thiên Dật bị bắt, sau đó bị thẩm vấn và nghiêm trị sẽ hả giận hơn.

Giết hắn, dù sau vẫn có cách.

"Trước hết Mặc thiếu chủ nên nghĩ xem mình có thể sống sót hay không đi."

Diệp Thiên Dật mỉm cười hờ hừng nói.

"Ha ha ha! Chuyện này cũng không làm phiền Diệp huynh quan tâm, dù sao thì vẫn có thể sống lâu hơn ngươi, bổn thiếu tới đây là vì chính điện này."

"Ha ha ha! Mặc huynh tự tin như vậy sao?"

Tuyết An Trạch mỉm cười lên tiếng hỏi.

"Chẳng lẽ Tuyết huynh không phải tới vì chính điện sao?"

Tuyết An Trạch nói: "Chính điện chỉ có một người mà thôi, cùng lắm là một vài người có cơ hội gặp được, muốn trở thành một vài người hay thậm chí là người duy nhất trong số nhiều thiên tài như vậy thì thật đúng khó mà nói được, thậm chí còn có khả năng là chẳng ai có thể tìm được chính điện."

"Cũng đúng, bây giờ sắp đi vào rồi, mười người một nhóm, lại vừa khéo cứ mười cột ánh sáng thì cách nhau một đoạn, là tự chọn đối thủ sao?"

Bọn họ hơi do dự.

Vậy thì rất rõ ràng rằng không có ai hy vọng cùng một nhóm với một số thiên tài đỉnh cấp mà bọn họ quen biết.

Một nhóm chỉ có hai người sống sót, những thiên tài trứ danh kia đều biết rõ và tiếp xúc chắc chắn là cũng nhiều thứ hơn, bọn họ không có sức mạnh này.

Diệp Thiên Dật tùy ý bước vào một cái trong đó.

"Mặc thiếu, cùng nhau đi."

Diệp Thiên Dật mỉm cười vẫy tay với Mặc Thiên Vũ.

"Hừ!"

Mặc Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng rồi bước thẳng ra.

Mặc dù hắn rất khó chịu đối với Diệp Thiên Dật, nhưng phải thừa nhận rằng Diệp Thiên Dật rất lợi hại, nhất là đối với những cửa ải đáp đề như vậy thì hắn có thể giỏi hơn, bởi vì hắn đã nhận được sự truyền thừa lớn mạnh, thậm chí là truyền thừa những ký ức kia.

Cho nên, ở vòng này, Diệp Thiên Dật có ưu thế được trời ưu ái.

Hắn ta cũng không dám cạnh tranh với Diệp Thiên Dật, vốn dĩ là mười người sống hai người, nếu vào cùng nhóm, hẳn là Diệp Thiên Dật sẽ có thể chắc chắn sống sót, vậy thì hắn sẽ phải cạnh tranh với tám người còn lại để giành vị trí sống sót cuối cùng, vậy lỡ như tính sai thì có thể sẽ chết.

"Trần thiếu, cùng nhau đi."

Diệp Thiên Dật vẫy tay với Trần Mạch đang đi ngang qua.

"Diệp huynh tự đi đi, bổn thiếu sẽ không đi cùng."

Trần Mạch lạnh nhạt nói.

Lo lắng của hắn cũng giống như vậy, không cần dùng mạng để chiến đấu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!