Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2435: CHƯƠNG 2434: RẤT NHIỀU BÁU VẬT

Rất nhiều báu vật

Người có thể trả lời đúng câu hỏi này không nhiều.

Nhưng không trả lời được câu hỏi này cũng không có nghĩa là sẽ chết!

Chỉ có thể nói rằng, câu hỏi này quyết định số điểm có thể dãn ra hay không, nếu không có câu hỏi này thì sẽ có nhiều người có điểm số bằng nhau.

Cuối cùng, Diệp Thiên Dật đạt được thành tích tối đa rồi bước ra.

"Đúng là khiến người ta đau đầu, câu này mà tên nhóc này cũng trả lời đươc, đúng là có duyên phận với lão phu."

Ông ta cảm thán một câu.

"Đáng tiếc là điểm kia."

Điều này khiến hắn thật sự hơi khó chịu.

Theo lý mà nói, ngươi không phải là người muốn trở nên mạnh nhất sao?

Diệp Thiên Dật muốn trở nên mạnh nhất, nhưng đây cũng không phải là chấp niệm của hắn.

Càng lúc càng có nhiều người đi ra.

Những người có đủ điểm số thì cột ánh sáng kia sẽ tự động biến mất.

Mà những người có số điểm không đủ hoặc không đạt được yêu cầu bao gồm hai vị trí đầu thì cột ánh sáng của bọn họ vẫn còn ở đó.

Những người đó lộ ra vẻ mặt cực kỳ tuyệt vọng.

"Không, ta không muốn chết, ta không muốn chết! Ta không muốn chết đâu!"

"Ta không cam tâm! Nếu như chết vì chiến đấu thì ta còn cam tâm, còn chết một cách như vậy, ta không cam tâm."

"..."

Bọn họ điên cuồng phóng sức mạnh ra oanh kích bên trong cột ánh sáng, nhưng bọn họ sao có thể chạy ra được chứ?

Cuối cùng, trong tầm mắt của tất cả mọi người, bên trong bùng cháy hỏa hoạn hừng hực, dưới tình huống bọn họ không thể nghe được tiếng gào thảm thiết, toàn bộ bọn họ đều bị thiêu sống.

Mọi người thầm kinh hãi.

Nhất là những người cảm thấy bản thân khá là may mắn mới có thể sống sót, lúc này thực sự cảm thấy sinh mạng rất đáng quý, vận may rất đáng quý.

Có một số thiên tài đỉnh cấp trong số bọn họ thật ra cũng suýt chút nữa đã chết ở đây, nếu không phải bởi vì bọn họ may mắn thì thật sự đã chết rồi!

Lúc này thực sự cảm thấy bọn họ chẳng khác gì những võ giả bình thường kia!

Nhưng bây giờ còn sống là chuyện tốt.

Đó không phải là câu hỏi khó, thực ra thì những người có năng lực càng xuất chúng sẽ dễ dàng sống sót dưới tình huống như vậy.

Chẳng qua là ở câu hỏi thứ hai thì bọn họ rất dễ thất bại.

Nhưng sang đến câu hỏi thứ ba, về cơ bản thì có thể xoay chuyển tình thế.

Nếu câu hỏi thứ ba mà vẫn chưa thể xoay chuyển thì chắc chắn là phải chết.

"Yên Nhiên, nàng không sao là tốt rồi."

Trần Mạch bước tới bên cạnh Tử Yên Nhiên.

Hai người bọn họ chắc chắn cũng không thể chung một nhóm.

"Chỗ này."

Diệp Thiên Dật cười rồi cất tiếng gọi Ly Tiên Nhi.

Tử Yên Nhiên nhìn một cái, cũng không nhiều lời.

Diệp Thiên Dật chính là Diệp Thiên Dật, rất dễ dàng gặp được mỹ nữ xinh đẹp.

Chẳng qua là hiện giờ Diệp Thiên Dật biết được suy nghĩ của Tử Yên Nhiên, nên tạm thời hắn sẽ không làm gì cả mà chỉ nhắc nhở Tử Yên Nhiên về cách làm lúc trước của Trần Mạch, còn nhắc nhở lúc nào, chỉ cần truyền âm là được.

Đương nhiên là trong lòng Tử Yên Nhiên rất rõ, nàng bày tỏ sẽ chú ý, sau đó bảo Diệp Thiên Dật hãy thân mật với các chị gái xinh đẹp hơn, khiến Diệp Thiên Dật cũng rất lúng túng.

Ly Tiên Nhi nhìn Diệp Thiên Dật một cái, ở chỗ này, nàng chỉ biết mỗi Diệp Thiên Dật, hơn nữa Diệp Thiên Dật còn là một thiên tài khiến nàng vô cùng kính trọng, sau đó Ly Tiên Nhi bước tới.

"Sao vậy?"

"Hợp tác không?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

Mặc dù Diệp Thiên Dật có Thương Sinh Chi Đồng, hắn cảm thấy vấn đề của bản thân không lớn, nhưng Ly Tiên Nhi khiến Diệp Thiên Dật có cảm giác cực kỳ lợi hại, Diệp Thiên Dật cảm thấy hợp tác với nàng chắc chắn sẽ làm ít công to.

Ly Tiên Nhi cũng có suy nghĩ như vậy, nếu Diệp Thiên Dật đã ném cành ô liu tới thì đương nhiên là nàng sẽ nhận lấy.

Điều quan trọng là mặc dù bọn họ quen biết không lâu, cũng không hiểu rõ nhau, nhưng giữa bọn họ lại có loại cảm giác cực kỳ tin tưởng đối phương.

Bọn họ đều cảm thấy đối phương là một người rất có chính khí.

Một người như vậy đúng là khiến cho người ta thoải mái.

"Được."

Ly Tiên Nhi gật đầu một cái.

Còn Tô Ngữ Ninh và An Hinh Nhi, Diệp Thiên Dật cũng tin tưởng năng lực của bọn họ.

Diệp Thiên Dật đến đây chủ yếu là vì chính điện, còn việc hai người hợp tác có đi được đến đó hay không thì không chắc.

"Đi thôi."

Đám người sống sót bọn họ tấp nập đi đến nơi tiếp theo.

Năm ngàn người mà chỉ còn không đầy một ngàn người sống sót.

Nếu số người như vậy, cảm thấy sắp gặp được thứ to lớn.

Đúng như dự đoán, đi chưa được bao lâu thì có một đại điện khổng lồ lộ ra trước mắt bọn họ.

"Lại là phó điện sao?"

"Hình như đây cũng là phó điện thực sự, chỉ còn lại không tới một ngàn người, từ đầu đến giờ, thật ra thì cũng không lấy được thứ gì cực kỳ lợi hại cả, cảm thấy trong phó điện này chắc là có nhiều báu vật."

"Đi, đi qua đó nhìn thử."

Mặc dù đám thiên tài bọn họ không bằng đám cường giả kia nhưng cũng không phải là loại bình thường.

Đi đến trước đại điện, Mặc Thiên Vũ dùng sức đẩy cửa.

Lần này không giống với lần trước, cửa bị đẩy ra.

Két két két—

Cánh cửa bị đẩy ra, bên trong cũng sáng lên.

Linh lực thiên địa cường đại từ bên trong tuôn ra ngoài.

Mọi người cảm nhận được luồng linh lực thiên địa này thì lộ vẻ mặt vui mừng.

Mà luồng linh lực thiên địa này không giống với lúc trước!

"Cái gì kia? Hình như là Băng Sương Chi Tâm?"

Mặc Thiên Vũ đứng đầu tiên còn chưa đi vào đã thấy một món linh khí màu xanh trắng đang bị sức mạnh nào đó bao bọc lại ở giữa không trung trong đại điện!!

"Có lẽ là Băng Sương Chi Tâm thật sự, giống như ta đã thấy trong sách cổ vậy."

"Mặc dù Băng Sương Chi Tâm không phải là Huyền Thiên Thánh Khí nhưng dường như cũng đạt tới cấp bậc của Huyền Thiên Thánh Khí, nó đã biến mất trong truyền thuyết từ lâu, hóa ra lại ở chỗ này sao? Chẳng trách, chẳng trách."

Rõ ràng rằng đây là linh khí mà người của đại lục này rất hiểu rõ.

Trong nháy mắt, mọi người lộ ra ánh mắt nóng bỏng.

Bọn họ âm thầm nhìn vẻ mặt của đối phương.

Vù—

Dường như không hẹn mà cùng, có mấy người trực tiếp xông vào, nhắm thẳng mục tiêu là Băng Sương Chi Tâm.

Bọn họ cảm thấy phó điện này dường như là một nơi khá an toàn.

Suy cho cùng thì trước đó bọn họ đã trải qua nhiều nguy hiểm như vậy, mà trước đó còn thấy được rất nhiều hình vẽ về những báu vật mà có thể lấy được ở đây, bọn họ cảm rằng đã đến lúc nên cho bọn họ cơ hội lấy được báu vật một cách thoải mái và không có nguy hiểm.

Hơn nữa, bọn họ vừa mới chết nhiều nhiều như vậy.

Trên thực tế đúng là như vậy.

Chỗ này không có nguy hiểm gì cả.

Thương Sinh Chi Đồng của Diệp Thiên Dật nhìn lướt qua, dù sau thì hắn cũng không nhìn thấy cơ quan gì cả.

Nhưng có một số người cũng không sốt ruột như vậy mà chậm rãi đi vài, cảnh giác nhìn xung quanh!

Nhưng khi bọn họ thấy được những báu vật ở đâu thì nhịn không được mà ngạc nhiên.

"Đan dược cấp mười! Tất cả đều là đan dược cửu giai cấp mười, đây là đơn thuốc của đan dược cửu giai, đơn thuốc của đan dược cấp mười, còn đây là... Không Hoan Thạch!"

"Cái gì? Không Hoan Thạch!"

Mọi người thi nhau kinh hãi!

Ngay cả Diệp Thiên Dật cũng động tâm với rất nhiều thứ bên trong.

"Không Hoan Thạch sao?"

Thực sự Ly Tiên Nhi cũng có chút động tâm với Không Hoan Thạch.

"Ha ha ha ha! Lại là Cửu Long Đỉnh."

"Bách Độc Châu."

Bọn họ nhìn những báu vật này mà mừng rỡ không thôi.

Nhưng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!