Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2436: CHƯƠNG 2435: KHÔNG CHÚT KIÊNG NỂ

Không chút kiêng nể

Một hàng chữ lơ lửng trên không trung thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

"Những báu vật ở đây đều là thật, không có chút nguy hiểm nào, có điều mỗi người chỉ có thể mang theo một trong số đó, các ngươi có năm canh giờ để lựa chọn, năm canh giờ sau có thể rời khỏi đại điện."

Là một đoạn lời như vậy.

Hiển nhiên là có kinh nghiệm từ lần trước nên không ai dám làm trái với lời này nữa.

Nói chỉ được lấy một thứ thì chỉ lấy một chứ, không ai dám lấy thêm, bởi vì bọn họ biết nếu làm như thế thì chắc chắn sẽ đi đời.

Thế nhưng, bây giờ mới thật sự có vấn đề.

Ở đây có nhiều báu vật tốt như vậy, bọn họ muốn rất nhiều thứ, thật là khó chọn quá đi.

Thế nhưng, quả thật là có một số báu vật tốt hơn cả.

Thậm chí còn gần đạt đến cấp bậc Thanh Diệt Chi Khí, điều quan trọng nhất là hiệu quả của nó đều rất bá đạo.

Song, còn có cả Không Hoan Thạch...

Ngoài Không Hoan Thạch ra thì còn có đan phương của Thập giai đan dược và Cửu giai đan dược.

Những thứ này, cái nào cũng đều rất hấp dẫn người ta.

Có lẽ đan phương của Cửu giai đan dược và Thập giai đan dược không trực quan như Không Hoan Thạch và linh khí cường đại, nhưng nếu như mang ra ngoài mà chỉ có bọn họ biết luyện chế thì có lẽ hiệu quả của nó sẽ càng kinh khủng.

Diệp Thiên Dật cân nhắc một chút.

Chọn một thứ thì đương nhiên không cần đến năm canh giờ, đó là mười tiếng lận đó.

Vậy nên cho bọn họ nhiều thời gian như thế, chỉ e là...

Là muốn cho bọn họ thời gian để đánh nhau!

"Băng Thương Chi Tâm là của ta, ngươi có ý gì hả??"

Vạn Thiên Vũ đứng bên cạnh Băng Thương Chi Tâm, ánh mắt hắn ngưng tụ, cầm linh khí của mình trong tay đồng thời trừng mắt nhìn nam tử trước mặt mình.

"Ha ha ha, Vạn thiếu, một người chỉ có thể mang một báu vật đi, ta cũng muốn Băng Thương Chi Tâm thì phải làm sao đây?"

Nam tử cười nói.

"Vậy chúng ta chỉ có thể dùng vũ lực để quyết định rốt cuộc Băng Thương Chi Tâm thuộc về ai."

"Được đó, bắt đầu đi."

Vạn Thiên Vũ trừng mắt.

Đại điện đủ lớn, cũng có đủ chỗ để đánh nhau.

Mà những thứ khác cũng không khác là bao, đều đang có những người giương cung bạt kiếm để tranh đoạt.

Mà lại có nhiều người chọn đi dạo để xem xem có thể tìm thấy thứ khiến bọn họ vừa ý hơn hay không hơn.

Mà bên kia...

"Tổng cộng có năm viên Không Hoan Thạch, các vị không cần phải đối chọi gay gắt với nhau đâu nhỉ? Mỗi người một viên không phải là được rồi sao?"

Mỗi một viên Không Hoan Thạch đều không lớn, ước chừng cũng chỉ nhỏ bằng móng tay của ngón út mà thôi.

Tổng cộng có năm viên.

Nhưng mà...

"Năm viên, vậy ngươi nhìn xem bây giờ có bao nhiêu người đang tranh Không Hoan Thạch, ở đây cũng có tới gần ba mươi người đang tranh Không Hoan Thạch đúng không? Thế thì chia cho ai đây?"

"Vậy chẳng phải chỉ cần trao Không Hoan Thạch cho năm người mạnh nhất là được rồi sao?"

Một gã nam tử thản nhiên nói.

"Dựa vào cái gì chứ? Mọi người đều là cùng nhau vào đây, dựa vào cái gì mà mạnh hơn là có thể lấy được Không Hoan Thạch?"

Có vài người đã bắt đầu không vui.

"Thực lực mạnh hơn còn chưa đủ sao?"

Hắn trừng mắt.

"Được! Một mình ta không đánh lại được ngươi, nhưng ta không chỉ có một người."

Dứt lời thì lại có thêm vài người nữa đến bên cạnh hắn.

"Được! Vậy chúng ta xem xem cuối cùng thì khối Không Hoan Thạch này rơi vào tay ai."

Sau đó đám người bọn họ lại bắt đầu đánh nhau. ...

Mà lúc này này Diệp Thiên Dật đang đi đi lại lại trong đại điện khổng lồ.

Trong đại điện này cũng có một bức tượng rồng.

Bởi vì nguyên nhân trước đây dẫn tới có một vài người cũng đi loanh quanh miệng của bức tượng cự long này.

Vèo—

Một người nhảy lên, vươn tay vào trong cổ họng cự long.

"Không có sao?"

Sau đó hắn thất vọng rơi xuống đất.

"Hải huynh, huynh đang làm gì thế??"

Có người tới đó hỏi một câu.

"Là thế này, trước đây bọn ta tìm thấy một viên Thủy Thần Châu từ trong miệng của cự long giống như thế này ở điện phụ rồi bị tiền bối của Quảng Hàn Cung lấy đi mất, nên ta xem xem trong cổ họng của cự long ở đây có gì không, có điều ta xem rồi, hình như thật sự không có."

"Thì ra là thế."

Diệp Thiên Dật cũng tìm kiếm đồ mình muốn.

Nếu như là đan dược thì hắn không cần suy nghĩ nữa, nếu như là đan phương thì lại càng không.

Nếu như là võ kỹ...

Hắn đi qua đi lại quan sát tổng thể một lượt.

Không có chút liên quan nào với võ kỹ của Tà Đế cả.

Đúng thật là có đồ tốt, thế như trong mắt của Diệp Thiên Dật thì thật sự không có thứ gì khiến hắn muốn tu luyện hay muốn có được.

Không Hoan Thạch cũng được đấy, có điều.

Nếu như nói về linh khí thì Băng Thương Chi Tâm này là đồ tốt.

Cuối cùng, lực chú ý của Diệp Thiên Dật đặt trên Băng Thương Chi Tâm.

Thế là Diệp Thiên Dật tới đó, trực tiếp nhảy lên lấy đi Băng Thương Chi Tâm.

Băng Thương Chi Tâm này là thứ giống như một viên ngọc bội màu xanh trắng, nếu như đeo nó trên người thì có thể đem lại năng lực phòng ngự cực kỳ mạnh, một khi mở ra sức mạnh của Băng Tuyết Chi Tâm, thì chỉ cần kẻ địch tiến lại gần khu vực xung quanh thì hành động của hắn và tất cả mọi động tác đều trở nên chậm chạp.

Vậy nên, đây là một linh khí phòng ngự cực đỉnh.

Rất có ích.

Mấu chốt là nó thuộc cấp gần bằng Huyền Thiên Thánh Khí.

Cụ thể nó có thể phòng ngự được loại công kích như nào thì hắn không biết, nhưng tuyệt đối không yếu.

"Đệt! Ngươi có ý gì?"

Vạn Thiên Vũ đang đánh nhau với người khác thì nhìn thấy Băng Thương Chi Tâm bị Diệp Thiên Dật lấy đi mất, thế là bọn họ lộ ra vẻ mặt đầy phẫn nộ, sau đó bao vây lấy Diệp Thiên Dật ngay lập tức.

Bên kia, Tuyết An Trạch cũng nhìn thấy cảnh tượng này, không biết vì sao mà hắn lại muốn đối phó với Diệp Thiên Dật.

Sau đó Tuyết An Trạch cũng tới tham gia.

"Có ý gì? Đương nhiên là lấy báu vật mà ta muốn rồi."

Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.

"Được! Nếu ngươi muốn thì xem xem ai có bản lĩnh, Lưu huynh, chúng ta hợp tác với nhau đoạt Băng Thương Chi Tâm về từ tay hắn trước đã, sau đó chúng ta tranh tiếp, huynh thấy thế nào?"

Nam tử gật đầu: "Được."

"Thêm cả ta nữa."

Tuyết An Trạch thản nhiên nói.

"Ta cũng muốn Băng Thương Chi Tâm."

"Được!"

Sau đó ba người bọn họ liên thủ với nhau.

Mà Diệp Thiên Dật lại không hoảng hốt một chút nào.

"Ồ? Các ngươi quyết định cùng nhau đối phó với ta?"

Diệp Thiên Dật ngắm nghía khối Băng Thương Chi Tâm đang được một vòng sức mạnh bảo vệ trong tay mình, sau đó nhướng mày nhìn bọn họ.

"Có gì không thể? Trừ khi bây giờ ngươi đặt Băng Thương Chi Tâm xuống."

Diệp Thiên Dật xoa xoa cằm, thản nhiên nói: "Thái Cổ Thần Vương cũng phải chết trong tay ta, các ngươi cảm thấy các ngươi dựa vào đâu mà có thể tranh với ta?"

Nghe thấy Diệp Thiên Dật nói vậy thì đúng thật là bọn họ rơi vào trong do dự.

Đúng vậy.

Tuy rằng cảnh giới của tên Diệp Thiên Dật này chẳng ra đâu vào đâu, nhưng hắn quả thật có bản lĩnh.

Nếu thật sự đánh nhau với Diệp Thiên Dật, bọn họ mà không làm tốt thì thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn.

"Hừ! Nếu như thật sự có bản lĩnh thì ngươi còn đứng đây nói nhảm với bọn ta sao? Hiển nhiên là ngươi đã không còn đường lui rồi."

Diệp Thiên Dật cười cười, sau đó hắn lấy Huyền Thiên Độc Khí Chỉ Xích Thiên Nhai ra.

Vừa nhìn thấy Chỉ Xích Thiên Nhai thì đồng tử của mấy người bọn họ mãnh liệt co rút lại ngay.

"Ai muốn thử nào?"

Diệp Thiên Dật hờ hững hỏi.

Bây giờ bọn họ không ra khỏi đại điện được mà phải năm canh giờ sau mới có thể ra ngoài, mà Chỉ Xích Thiên Nhai lại là thứ không ngừng công kích, nếu như đây là Chỉ Xích Thiên Nhai có thể đối phó được với Thái Cổ Thần Vương, vậy thì trong hoàn cảnh này, một khi nó đã đuổi theo bất kỳ ai trong số họ thì người đó chết chắc.

Không một ai dám thử.

"Nếu đã không dám thì đừng đứng đây cản trở ta nữa, cút sang một bên, nếu như ta nhìn thấy có thứ tốt hơn thì có lẽ ta sẽ không cần thứ đồ chơi này nữa."

Nói rồi, Diệp Thiên Dật rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!