Biến mất
Ở chỗ cách đó không xa, Ly Tiên Nhi xem xong cảnh tượng vừa rồi cũng không nghĩ gì thêm mà tiếp tục quan sát đại điện này.
Mà Diệp Thiên Dật lại giống như một vị đại gia, một bàn tay cầm Băng Thương Chi Tâm, tay còn lại nắm Chỉ Xích Thiên Nhai nhàn hạ đi dạo trong đại điện.
Những người khác nhìn thấy Diệp Thiên Dật, thấy Băng Thương Chi Tâm trong lòng bàn tay hắn thì đều vô thức sững sờ một chút, trong lòng họ thầm nghĩ người này dựa vào đâu mà có thể trắng trợn cầm Băng Thương Chi Tâm đi khắp nơi như vậy, sau đó khi nhìn thấy Chỉ Xích Thiên Nhai trong tay hắn thì ai nấy cũng đều hiểu ra.
Đệt!
Thế này thì con đậu xanh ai dám chọc vào đây?
"Này, hai người các ngươi."
Diệp Thiên Dật đi tới một vị trí rồi hô lên.
Có hai người đang đánh nhau nghe thấy vậy thì đáp xuống mặt đất.
"Có chuyện gì?"
Diệp Thiên Dật chỉ vào khối Tinh thạch trong tay của một trong hai rồi nói: "Cho ta xem vật kia một chút."
"Dựa vào cái gì?"
Diệp Thiên Dật ngắm nghía Chỉ Xích Thiên Nhai trong tay mình, khóe miệng khẽ cong lên.
Người nọ nuốt nước miếng một cái.
"Vậy ngươi xem xong phải trả lại cho ta đó." Người nọ nói.
"Nếu như ta không cần thì sẽ trả lại cho ngươi, nếu như ta cần thì sẽ đưa thứ này cho ngươi."
Diệp Thiên Dật cầm Băng Thương Chi Tâm trong tay, nói.
"Được."
Hắn ta cũng không dám chọc vào Diệp Thiên Dật, ai bảo thứ trong tay hắn là Chỉ Xích Thiên Nhai, sau đó hắn đưa đồ cho Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật liếc nhìn một cái rồi lại trả về cho hắn ta, rồi lại đi tiếp.
"Này, nói ngươi đó, đưa đồ cho ta xem một chút."
Diệp Thiên Dật lại hô lên một tiếng.
"Mẹ kiếp, ngươi đang nói chuyện với ai ở đây thế hả?"
Nam tử kia giận dữ nhìn Diệp Thiên Dật, nhưng sau khi nhìn thấy Chỉ Xích Thiên Nhai trong tay hắn thì mềm nhũn xuống ngay lập tức.
Cứ như vậy, Diệp Thiên Dật giống hệt như một tên ác bá, điên cuồng làm chuyện ác ở đây, còn những người kia thì dám giận nhưng lại không dám nói ra.
"Haiz, ở đây chẳng có thứ gì khiến ta đặc biệt thích cả."
Không Hoan Thạch đúng thật là khá tốt, thế nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói thì linh khí này có tác dụng nhiều hơn, hơn nữa sau khi ra khỏi dây thì bản thân Diệp Thiên Dật cũng có Không Hoan Thạch, tuy rằng không còn nhiều nhưng ở đây cũng chỉ có một chút như thế này, thật sự Diệp Thiên Dật không để vào mắt.
Có lẽ đối với người khác mà nói, thứ chỉ to bằng hạt gạo như thế này cũng đều đáng để tranh giành.
Dần dần, Diệp Thiên Dật đi tới một chỗ khá sâu trong đại điện này.
Đại điện này rất lớn, sau khi Diệp Thiên Dật tiến vào chỉ nhìn thấy một mặt, bên trong có gì thì hắn không biết, có một vài người cưỡng lại được sự quyến rũ trên vẻ bề ngoài của những báu vật đó cũng đã tới chỗ sâu này.
Có điều người tới được đây cũng không nhiều như vậy.
Có vài người đang đứng trước một bức tường khổng lồ.
Đây là một thông đạo rộng lớn, có điều một vài bức tranh trên bức tường đó lại thu hút sự chú ý của Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật vừa nhìn nó vừa chậm rãi đi vào bên trong.
Rất nhanh sau đó, Diệp Thiên Dật đụng phải Ly Tiên Nhi.
Ly Tiên Nhi cũng đang nhìn những bức tranh này.
"Đây chắc là bức tường tranh ghi chép lại thời đại Chúng Thần nhỉ."
Diệp Thiên Dật cất tiếng.
"Ừm, có lẽ vậy, còn có rất nhiều dị tộc, nhân tộc Lùn, tộc Thiên Sứ, Yêu tộc, ... , khi đó bọn họ cùng nhau thành lập nên thời đại Chúng Thần."
Ly Tiên Nhi nói.
Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn thấy một bức tranh khác, đó là cảnh tượng đổ nát kinh khủng sau thời kỳ thịnh vượng của thời đại Chúng Thần.
Trận đại chiến này, Diệp Thiên Dật biết được sơ sơ.
Kẻ gây ra trận chiến này thật ra lại là một người tên Tu La.
Tu La nổi điên, tàn sát đại lục với sức mạnh đáng sợ, vô số kẻ mạnh đã cùng nhau tấn công, song đều không phải là đối thủ của Tu La, cuối cùng các tộc đồng tâm hiệp lực với nhau rốt cuộc mới có thể đánh bại Tu La.
Thế nhưng, bởi vì trận đại chiến đó mà thời đại Chúng Thần bước vào giai đoạn suy tàn, bởi vì quá nhiều kẻ mạnh hàng đầu đều đã hy sinh!
Thậm chí có lẽ còn có cả một tộc chết hết, từ đó dẫn tới biến mất trên đại lục này.
Sau đó, có lẽ lại có một người tới đây, đồng thời dẫn theo một số lượng lớn người tới thế giới này.
Cũng có thể là từ trước đó, điều này cũng không dễ chứng thực.
Thật ra ngẫm nghĩ lại thì Tu La còn có Tiểu Tử Nhi của thế giới này, có vẻ như bọn họ là sự tồn tại giống nhau.
"Tu La, là sự tồn tại siêu việt vị diện này, thế giới này vẫn còn tồn tại một nền văn minh cao hơn."
Ly Tiên Nhi tự lẩm bẩm.
"Ngươi nghĩ cũng vậy sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Nghe thấy thế, Ly Tiên Nhi nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
Thật ra đây là một loại suy đoán, thậm chí có rất nhiều kẻ mạnh hàng đầu đều không dám xác nhận loại suy đoán này.
"Đúng vậy."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Đối với Diệp Thiên Dật mà nói, thật ra có lẽ hắn là người có tư cách nói ra lời này nhất.
"Ngươi nghĩ mà xem, lẽ nào người sáng lập ra cái thế giới này không nên là một sự tồn tại của một nền văn minh cao hơn sao? Trước đây ta chưa gặp vị cửu đẳng Thần Chí Cao nhưng hiện tại ta đã gặp rồi, rất cường đại, nhưng nói thật thì vẫn còn hơi kém một chút so với trong tưởng tượng của ta."
Diệp Thiên Dật nói.
"Bởi vì còn có cả thập đẳng Thần Chí Cao."
Ly Tiên Nhi nói.
"Ồ? Vậy sao?"
"Ngươi không biết à?"
Ly Tiên Nhi nhìn Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật lúng túng sờ chóp mũi.
Sau đó Ly Tiên Nhi nói: "Hàn Thần ở nơi này, hay là Dương Thần cũng thế, thật ra thực lực của bọn họ còn kém hơn một chút so với một số người mạnh nhất của đại lục Cửu Châu chúng ta, ta đã điều tra rồi, bọn họ là là sự tồn tại mạnh nhất của thế giới này, ta cho rằng có lẽ đây là nguyên nhân của quy tắc, cửu đẳng Thần Chí Cao còn thua kém thập đẳng Thần Chí Cao không dưới mười lần."
Diệp Thiên Dật: "..."
"Là kiến thức ta hạn hẹp rồi."
"Cảm giác ngươi nên biết điều này mới phải."
Ly Tiên Nhi nhìn Diệp Thiên Dật.
Trong hiểu biết của nàng ta, Diệp Thiên Dật hẳn là một người rất lợi hại. Có thể tiếp xúc với sự tồn trên tầng cao nhất của thế giới này, thì hắn biết những điều này cũng là lẽ đương nhiên.
"Ta chưa tìm hiểu kỹ."
"Ừm."
Ly Tiên Nhi cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ là hơi tò mò trong lòng mà thôi.
Sau đó hai người cứ thế nói chuyện rồi đi vào nơi sâu hơn.
"Ngươi cầm gì vậy?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Vẫn chưa tìm được thứ vừa ý."
Ly Tiên Nhi trả lời.
Sau đó nàng thoáng nhìn linh khí trong tay Diệp Thiên Dật.
Quả thực cũng là đồ tốt, về cơ bản là thứ tốt nhất ở đây, còn về những thứ khác như đan dược, đan phương, ... thì hẳn là hắn cũng không cần.
Rất nhanh sau đó bọn họ đã đi tới cuối đường.
"Có cơ quan sao?"
Ánh mắt của hai người bọn họ rơi vào đằng trước, đó là một cánh cửa, bên trên cánh cửa này có hai dấu tay.
Có vẻ hai dấu tay này cũng tương tự như dấu tay đã mở ra cánh cửa di chỉ ở vực sâu Tử Vong khi đó.
"Thử xem?"
Diệp Thiên Dật tùy ý hỏi.
Ở đằng sau cánh cửa là gì thì Thương Sinh Chi Đồng của Diệp Thiên Dật cũng không nhìn ra được.
Có điều điều này cũng không quá bất ngờ, dù sao thì cảnh giới của Diệp Thiên Dật không cao, hắn không nhìn ra cũng không phải là vấn đề quá lớn.
"Ừm."
Sau đó bọn họ cũng tùy ý thử một lần.
"Hừ."
Cách đó không xa, Trần Mạch thấy cảnh tượng này thì cười lạnh một cái.
Lúc nãy khi hắn cùng Tử Yên Nhiên tới đây đã phát hiện ra hai dấu tay này, hai người bọn họ cũng thử đặt tay vào đó, có điều không có hiệu quả gì.
Diệp Thiên Dật này cũng suy nghĩ đơn giản quá, đây căn bản không phải là thứ bọn họ có thể mở ra được, hoặc là nói, có lẽ chỉ có hai người được chỉ định đặc biệt nào đó mới có thể mở cánh cửa này ra.
Két—
Thế nhưng, hai người vừa đặt lòng bàn tay lên trên đó thì đột nhiên một luồng sáng bật ra, hai người bọn họ trực tiếp biến mất ngay tại chỗ, những thứ khác vẫn không hề thay đổi.