Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2438: CHƯƠNG 2437: BỌN HỌ RẤT CÓ THỂ ĐÃ ĐẾN CHÍNH ĐIỆN

Bọn họ rất có thể đã đến chính điện

Trần Mạch đứng sững sờ tại chỗ.

Tử Yên Nhiên cũng ngây người ra.

Vù ——

Sau đó Trần Mạch vội vàng lao đến.

Hắn ta không ngừng đánh vào bức tường nhưng đều không có bất kỳ ảnh hưởng nào.

"Khốn kiếp! Dựa vào cái gì mà hai người họ có thể chứ?"

Trần Mạch sững sờ.

Tử Yên Nhiên bước tới.

"Có lẽ mọi thứ đều đã được an bài, cưỡng cầu cũng vô dụng thôi."

Ánh mắt Trần Mạch xẹt qua tia tức tối.

"Chẳng lẽ bọn họ lén lút lấy được cái gì đó nhưng vẫn bí mật không nói gì?"

Nghĩ đến khả năng này, hắn cảm thấy chắc chắn là như vậy rồi!

Nếu không thì, mọi người đều là thiên tài, vậy hà cớ gì chỉ có hai người họ mới có thể vào được chứ!?

Mà bên trong đó rốt cuộc là có thứ gì?

Có hai khả năng.

Có thể là thứ cần được che giấu, hoặc là bảo vật thực sự của phó điện được cất giấu bên trong, hoặc cũng có thể... bên trong là chính điện!

Bất kể là khả năng nào đi chăng nữa, hắn cũng đều không có cách nào chấp nhận được!

"Các vị! Ở trong này có huyền cơ! Có ai trong số các vị đây có cách mở nơi này không?"

Trần Mạch kêu lên một tiếng, sau đó đã kêu đến không ít người.

"Huyền cơ gì thế?"

"Vừa nãy Diệp Thiên Dật và Thập Ngũ trưởng lão của Vạn Độc Tông đó đã đặt lòng bàn tay lên phía trên thì biến mất."

Trần Mạch nói.

Tử Yên Nhiên khẽ cau mày.

"Cái gì cơ?"

Nghe vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt.

"Bên trong chắc hẳn có bảo vật cực kỳ kinh người! Phía trước chúng ta đều đã gặp qua Thủy Thần Châu, bên trong này tuyệt đối rất cường đại đấy!"

Trần Mạch nói.

"Trần Mạch huynh, huynh tận mắt nhìn thấy sao?"

"Đương nhiên là tận mắt thấy rồi! Do đó ta nghi ngờ rằng hai người họ có thể đã nhận được cái gì đó nên mới có thể vào được. Các ngươi có ai nhận được đồ gì đặc biệt không? Hay là các ngươi qua đây thử thử đi!"

Bọn họ liếc nhìn nhau, sau đó rất nhiều người đến đấy thử.

"Một nam một nữ, bọn họ chính là một nam một nữ bước vào."

Tuy nhiên, bọn họ đã thử rất nhiều lần nhưng đều vô ích.

"Tại sao hai người họ có thể chứ? Trong này không phải là chính điện đấy chứ?"

"Không nhất thiết phải là chính điện đâu. Nguy hiểm mà chúng ta gặp phải tính tới bây giờ thực ra chỉ có một thôi. Đáng lý ra chúng ta phải đi xuống mới có thể gặp chính điện. Đây có thể là nơi quý giá thực sự của phó điện này. Chúng ta cứ đợi ở đây đi!"

Mà lúc này ở bên kia.

Diệp Thiên Dật đứng trong một khoảng không.

Ly Tiên Nhi đã không còn ở bên cạnh hắn.

Đây là một nơi xung quanh toàn là màu trắng tinh, giống như là một không gian độc lập.

Ở một không gian độc lập khác, ông già đó cũng lộ vẻ kinh ngạc.

"Ồ, đúng là duyên phận, tất cả đều là duyên phận, cho nên lão phu mới có cơ hội chạm mặt như vậy!"

Hắn ta không khỏi thở dài một tiếng.

"Thần Đế và Tà Đế vậy mà lại chạm mặt nhau. Hơn nữa, bọn họ còn là tình cờ quen biết, cùng nhau mở ra nơi này."

Hắn ta lộ ra nụ cười.

Không sai!

Vốn dĩ, theo kế hoạch của hắn ta, muốn mở được di chỉ của Tà Đế này, thì cần phải có sức mạnh của Thần Đế và Tà đế. Đây là lý do tại sao cửa chính của di chỉ dưới vực sâu có hai dấu bàn tay.

Tuy nhiên, bởi vì thời gian quá lâu, Tà Đế cũng không ngờ những người này sẽ tới nhiều cường giả hàng đầu như vậy. Nếu tất cả bọn họ hợp sức lại, thì chỉ cần một cú đánh cũng đã đủ phá tan cái cửa chính này rồi.

Nhưng điều đó cũng không quan trọng. Cho dù bọn họ có thể phá cửa xông vào, thì bên trong tuyệt đối không thể để bọn họ phách lối được. Cho dù là Thần Chí Cao cửu đẳng cũng phải ngoan ngoãn mà hành động, làm không tốt có khi còn phải chết trong đó ấy chứ.

Mà cánh cửa này cũng tuyệt đối không phải dùng vũ lực là có thể phá vỡ được đâu!

Chỉ có một cách duy nhất, đó chính là Tà Đế và Thần Đế phải cùng nhau mở. Nếu thiếu một trong hai đều không được!

Tại sao phải như vậy chứ?

Giữa hắn và Thần Đế có một mối quan hệ rất là vi diệu. Nhưng theo lý mà nói, tại sao di chỉ của Tà Đế lại phải cần đến sức mạnh của Thần Đế cơ chứ?

Bởi vì đây là lời hứa của hắn với Thần Đế nhiều năm trước!

Không chỉ có hắn ta, mà ngay cả di chỉ của vị Thần Đế đó cũng như vậy, cũng cần sức mạnh của Tà Đế mới có thể mở ra.

Hơn nữa, tin tức này sẽ mãi mãi bị chôn vùi. Nói một cách khác, thì trên thế giới này chỉ có mỗi hắn với Thần Đế biết. Mà bọn họ đều đã không còn nữa, cho nên không còn ai biết nữa cả.

Hắn ta cảm thấy căn bản là không có khả năng đó, nhưng số phận vẫn trêu ngươi, điều đó đã thực sự đến.

"Tiểu tử, cho dù lão phu này có cực kỳ bất mãn với hắn đi chăng nữa, thì cũng chỉ có thể là hắn thôi. Huống hồ gì ..."

Hắn ta lộ ý cười.

Ngoại trừ câu trả lời trước đó ra, thì hắn đều rất hài lòng với Diệp Thiên Dật.

"Vậy tiếp theo đây, hãy để ta xem hai người các ngươi có bản lĩnh tới đâu."

Tà Đế ngồi xuống và nhìn hai màn hình trước mặt. Chỉ khác biệt là, một bên là hình ảnh về Diệp Thiên Dật, bên còn lại là Ly Tiên Nhi.

Đúng lúc này, trước mặt hai người bọn họ đồng thời xuất hiện một bóng người.

Không thể nhìn thấy rõ bóng người ấy là ai. Bởi vì cái bóng trước mặt họ toàn bộ đều mặc áo choàng đen và đeo mặt nạ.

"Đánh bại hắn không?"

Diệp Thiên Dật xoay cổ, trong tay hắn xuất hiện một thanh kiếm.

Vĩnh Hằng Chi Tâm.

"Tiểu tử thối này, thế là còn lấy được cả thanh kiếm này sao?"

Khi nhìn thấy cảnh này, Tà Đế bị một phen kinh ngạc.

"Nhìn sức mạnh cốt lõi này ... Ai ya, là lấy được hai Pháp Tắc rồi sao?"

Tà Đế không khỏi kinh ngạc.

"Tiểu tử, ngươi thực sự có bản lĩnh đấy."

Sau đó ánh mắt của hắn lại nhìn sang chỗ khác.

"Nha đầu, thanh kiếm này ..."

Hắn ta nhìn thanh kiếm trong tay Ly Tiên Nhi cũng bị một phen chấn động.

Đó là một thanh kiếm được uốn quanh bởi ánh sáng đen và trắng chói lọi. Nó mỏng hơn nhiều so với thanh kiếm của Diệp Thiên Dật. Thanh kiếm của nàng nên thuộc về thanh kiếm tiêu chuẩn thuần khiết.

"Tính ra hai đứa tiểu gia hoả các ngươi cũng ghê gớm đấy chứ. Hai thanh kiếm mạnh nhất trong truyền thuyết đều bị hai người các ngươi thu phục hết rồi."

Sau đó hắn nhìn vào sức mạnh cốt lõi bên này của Ly Tiên Nhi.

"Một cái thì dùng ngũ đại Thần Châu và mười hai Pháp Tắc làm cốt lõi của sức mạnh. Còn cái kia thì dùng Thất Thiến và Thất Ố làm cốt lõi của sức mạnh. Ái chà chà, thật khủng khiếp. Làm sao mà hai loại vũ khí này lại rơi vào tay bọn họ được chứ? Theo lý mà nói thì, chúng hoàn toàn không thuộc về thế giới này mà."

Tà Đế thở dài một tiếng.

"Nhưng có điều, các ngươi cũng đừng có mà xem thường lão phu này."

Lúc này, Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đang đối mặt với hai tên mặc áo choàng đen. Bọn họ vừa giơ một tay ra, hai thanh kiếm giống hệt đã xuất hiện trên tay của bọn họ.

Hai người đồng thời sửng sốt.

"Thì ra là như vậy sao?"

Diệp Thiên Dật thấy qua cảnh này, chính mình đánh với phân thân của chính mình, đúng chứ?

"Nhưng dù sao phân thân cũng chỉ là phân thân, ngươi có thể đánh bại người thật được sao?"

Vù –––

Cả hai cùng lúc lao tới.

Nhưng Tà Đế lại nở một nụ cười đầy vẻ trầm tư.

"Các ngươi còn trẻ, tu vi không cao. Sức mạnh của hai thanh kiếm còn chưa được thức tỉnh hết. Dù cho lão phu có sao chép lại như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm suy yếu hai người các ngươi được. Ngươi có Pháp Tắc thì cũng vô dụng. Ngươi không có cách nào sử dụng toàn bộ sức mạnh của Pháp Tắc. Cho nên, bất kể ngươi mạnh đến đâu thì đối thủ của ngươi cũng có thể đạt tới sức mạnh tương tự."

Ầm ầm ầm –––

Hai bên, tổng cộng có bốn người. Bọn họ dùng chiêu thức và sức mạnh như nhau, liên tục tấn công không ngừng nghỉ.

Thời gian cứ thế dần dần trôi qua, bọn họ đã giao đấu được một tiếng đồng hồ rồi.

Trong tay Diệp Thiên Dật cầm ra Chỉ Xích Thiên Nhai.

"Tiểu tử, ta khuyên ngươi không nên sử dụng nó."

Tà Đế thở dài một tiếng dường như đang xem kịch.

Quả nhiên, khi Diệp Thiên Dật nhìn thấy người đối diện cũng lấy ra Chỉ Xích Thiên Nhai ra, thì Diệp Thiên Dật đã âm thầm cất đồ đi rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!