Tà Đế
Đối thủ chỉ là một tồn tại được tạo ra bởi một sức mạnh tiềm tàng vô hình. Đối với loại tồn tại này, thì thật khó để biết liệu dùng Chỉ Xích Thiên Nhai có hữu ích hay không.
Bản thân lấy nó ra, ít nhất Diệp Thiên Dật biết cái đồ vật đó có ảnh hưởng khủng khiếp như thế nào đối với hắn, làm không tốt có khi hắn còn phải bỏ mạng ấy chứ.
Vì vậy, thực sự không nên dùng.
"Thật là khó xử, làm sao có thể hạ gục hắn được đây?"
Trước đây Diệp Thiên Dật đã từng gặp phải tình huống như vậy, đối phương có thể bắt chước mọi hành động, thậm chí là sức mạnh của hắn. Đối với đòn tấn công của Diệp Thiên Dật, đối thủ này có thể đáp trả một cách xuất sắc. Diệp Thiên Dật làm gì, hắn cũng đều có thể đáp trả y chang theo một cách nhanh nhất.
Bởi vì sức mạnh đều có thể phóng thích, cho nên hắn hoàn toàn không có cách nào đánh bại hắn được cả.
Nếu hai người chỉ có sức mạnh như nhau thì họ còn có thể phân định thắng thua. Nhưng đằng này mọi nước đi, mọi lối đánh đều giống nhau. Ngay cả việc phóng thích sức mạnh cũng hoàn toàn giống nhau, vậy thì làm sao có thể phân định thắng thua được đây.
Diệp Thiên Dật ngay lập tức dùng sức mạnh của hệ thống để phân định thắng thua.
Nhưng bây giờ, Diệp Thiên Dật cảm thấy cách này không hề dễ chút nào.
Đây nhất định là thử thách của Tà đế. Có lẽ, hắn có một thần thức nhìn chằm chằm trong này.
"Trừ khi, ta có thể dự đoán được mấy bước tiếp theo, nếu không thì ..."
Vù——
Diệp Thiên Dật vội vàng xông đến.
Tà Đế đứng đó nhìn hình ảnh hai bên.
"Lão phu thật muốn xem thử hai đứa nhãi ranh các ngươi có thể đánh được tới đâu."
Hắn ta không vội, cái hắn có chính là thời gian. hắn muốn xem thử thực lực của hai người họ đến đâu.
Trước mắt xem ra, bọn họ đều rất lợi hại.
Còn về các loại tuyệt chiêu, ví dụ như sức mạnh của Tà Đế, hay là các loại sức mạnh của Ly Tiên Nhi, bọn họ đều không tung ra.
Cho dù bọn họ có tung ra thì cũng vô ích. Bởi vì bất kể dùng trong tình huống nào hay xuất chiêu ở thời cơ nào, thì đối thủ cũng đều có thể sử dụng các chiêu thức tương tự và cũng có thể tung chiêu ở thời điểm tương tự. Cho nên, bọn họ căn bản không thể đánh bại.
Do đó, dù có dùng tuyệt chiêu đi chăng nữa thì cũng như vậy. Thôi thì bọn họ trước tiên cứ dùng các chiêu thức thông thường để trì hoãn xem sao.
Tuy nhiên, đối thủ lại không hề cho bọn họ thời gian để trì hoãn.
Nếu bọn họ không dùng tuyệt chiêu, thì đối thủ sẽ dùng tuyệt chiêu để khiến cho bọn họ không thể chống đỡ nổi.
Diệp Thiên Dật nhìn thấy một màn này, ánh mắt của hắn bỗng sáng lên.
"Chưa gì mà ngươi đã nóng vội rồi."
Sau đó Diệp Thiên Dật xông đến, thanh kiếm trong tay hắn không ngừng va chạm với thanh kiếm của đối thủ trước mặt, hắn vẫn không dùng tuyệt chiêu.
Lúc này, đối thủ của hắn nhanh chóng lùi ra sau.
"Cấm: Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên!"
Chín con phượng hoàng mạnh mẽ và đáng sợ từ trên bầu trời bay vọt đến chỗ Diệp Thiên Dật.
"Khi ngươi bắt đầu chiếm thế thượng phong, thì cũng chính là lúc ta ở thế thượng phong."
Diệp Thiên Dật cũng tung ra chiêu Cấm: Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên. Chỉ là chiêu thức này, Diệp Thiên Dật đã phóng thích sức mạnh Pháp Tắc, gia tăng sức mạnh của mình lên rất nhiều!
Hai sức mạnh đụng độ nhau, Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên của Diệp Thiên Dật đã đánh bại Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên của đối thủ với tư thế áp đảo. Bởi vì hắn ra chiêu trước, cho nên hắn không có cơ hội dùng sức mạnh Pháp Tắc để gia tăng thêm sức mạnh cho Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên!
Khi các chiêu thức của bọn họ không còn giống nhau, thì đó chính là cách để phá vỡ chi pháp.
Quả nhiên đúng như dự đoán, đối thủ căn bản vẫn chưa có thời gian tích lũy Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên. Do đó mà, phản ứng đầu tiên của hắn chính là dùng không gian để chạy trốn.
Tuy nhiên ...
Diệp Thiên Dật cũng có không gian.
"Từ lúc mà ngươi lựa chọn thế chủ động, thì ngươi đã thua bọn ta rồi."
Diệp Thiên Dật chặn đứng không gian của hắn ta. Với sức mạnh tương đương, hắn không thể ngay lập tức đánh bại không gian của Diệp Thiên Dật được!
Diệp Thiên Dật kết hợp với Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên toàn lực giáng một đòn mạnh xuống.
Dù cho hắn có sử dụng sức mạnh Pháp Tắc hay dùng sức mạnh ngang ngửa với Diệp Thiên Dật, nhưng nếu thiếu đi chiêu này của Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên, hắn hoàn toàn không thể địch lại Diệp Thiên Dật.
Ầm——
Tà Đế chứng kiến cảnh này, khóe miệng của hắn không khỏi giật giật.
"Đúng là thất sách rồi."
Vốn dĩ hắn dự tính, nếu đối phương không tung ra tuyệt chiêu và không để lộ thêm năng lực, vậy thì hắn sẽ điều khiển đối thủ của bọn họ chủ động xuất chiêu, dùng sức mạnh của hắn để ép bọn họ phải xuất chiêu.
Tuy nhiên, cơ hội này đều đã bị hắn chớp lấy mất.
"Tiểu tử đúng là thông minh đấy."
Tà Đế lộ vẻ cười, ánh mắt nhìn sang một bên.
Ly Tiên Nhi cũng giải quyết đối thủ theo cách tương tự. Nhưng chỉ có điều, Diệp Thiên Dật vẫn còn đang không ngừng chém đối thủ, bởi vì đối thủ của hắn là bất tử.
"Hai đứa tiểu gia hoả các ngươi quả thực đều rất thông minh."
Tà Đế gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
"Khá lắm. Các ngươi mau tới đây đi!"
Sau đó, hắn vung tay.
Trước mặt Diệp Thiên Dật và Ly Tiên Nhi đồng thời xuất hiện một tia hào quang.
Hai người thu hồi vũ khí, rồi lần lượt bước vào bên trong.
Rầm rầm ——
Sau đó, bọn họ xuất hiện ngay trước mặt Tà đế.
Nhưng có điều, hai người lại không ở cùng nhau.
Mặc dù bọn họ ở trong cùng một không gian, đều ở ngay trước mặt Tà đế, nhưng họ lại không ở cùng nhau.
Đó là phân thân của hai vị Tà Đế đang gặp mặt hai người họ.
Diệp Thiên Dật nhìn sang vị Tà Đế trước mặt.
"Tiền bối hẳn là Tà đế thế hệ đầu tiên, đúng không?"
Diệp Thiên Dật chắp tay, cúi đầu hành lễ.
Tà Đế cười cười, hỏi: "Ngươi tên gì?"
"Diệp Thiên Dật."
"Quái lạ, tại sao nhiều người đi cùng ngươi lại muốn nhắm vào ngươi thế?"
Sau đó Diệp Thiên Dật đã kể hết toàn bộ sự việc bên này cho hắn nghe.
"Thì ra hiện tại bên ngoài là tình hình như thế. Nếu như cánh cửa thông đạo giữa hai thế giới này không được mở ra, thì e rằng lão phu đã không có cơ hội gặp mặt ngươi rồi."
Tà Đế chợt tỉnh ngộ.
"Người bạn đó của vãn bối đâu rồi ạ?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Tiểu nha đầu đó đang ở bên kia kìa. Cô nhóc ấy cũng vượt qua bài kiểm tra giống như ngươi vậy."
Điều này không khiến Diệp Thiên Dật ngạc nhiên.
"Ngồi đi."
Tà Đế ngồi xuống, Diệp Thiên Dật cũng ngồi xuống trước mặt hắn ta.
"Ngươi là Tà Đế đương thời sao?"
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Uh, hơn nữa cũng là Chí Tôn Chi Cốt, khá lắm!"
Hắn gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
"Tiền bối, vãn bối có điều muốn hỏi."
"Ngươi cứ hỏi đi. Ta gặp ngươi chính là để giải đáp những thắc mắc của ngươi đấy."
Diệp Thiên Dật gật đầu, sau đó hỏi: "Ồ, ra là vậy. Vậy cho vãn bối hỏi: Ai là người tạo ra thế giới này vậy? Tiền bối đã ở thế giới này lâu như thế, ắt hẳn lúc đó đã bị dẫn đến nơi này, đúng chứ?"
"Tâm cảnh cũng đặc biệt quá ha."
Tà Đế mỉm cười.
Còn trẻ, quan tâm đến những thứ này, tâm cảnh quá thật rất lớn
Sau đó, Tà Đế nhìn Diệp Thiên Dật mà nhàn nhạt nói: "Ngươi đoán quả không sai, người tạo ra thế giới này không thuộc về thế giới này, mà thuộc về một đại lục của nền văn minh thượng đẳng nhất, thuộc về đại lục của các vị thần."
"Quả nhiên là vậy."
Diệp Thiên Dật hơi trầm tư.
"Đó là nơi mà sau khi ngươi vượt qua Thần Chí Cao mới có thể phá vỡ không gian vị diện. Cái hiện tại được gọi là Thần Chí Cao thực chất vẫn chính là con người, còn chưa thực sự tách ra khỏi phạm trù con người. Nhưng một khi đã vượt qua Thần Chí Cao, thì nó thực sự vượt qua khỏi phạm trù con người. Đại lục Cửu Châu của ngươi, những người ở đó chỉ cần giơ tay là có thể hủy diệt."
Diệp Thiên Dật thầm kinh ngạc.
"Vì vậy, thật may mắn khi họ không làm loại chuyện này."
Tà Đế nói: "Có pháp tắc hạn chế, bọn họ có muốn cũng không làm được."
"Vậy thì tại sao... nhiều vạn năm trước, lại có một vị Thần đến nơi đây và tạo ra thế giới này vậy?"
Diệp Thiên Dật nghi hoặc hỏi.