Bọn họ là kẻ thù
"Nghe nói rồi, xem ra trước mắt chắc là người chúng ta cần tìm, thành Trường Thiên, đó là giáp giới địa của đế quốc Hoàng Tuyết và Yêu tộc, cũng là thành xa nhất mà Nhân tộc sinh sống, nếu vì trốn tránh mà bọn họ chạy tới đó thì thực sự cũng hợp lý."
"Nhưng có một chỗ rất kỳ lạ." Thẩm Xuân Thu nói: "Bọn họ mà cũng dám tung tin này ra sao? Bọn họ không lo rằng chúng ta nhìn thấy tin tức thì sẽ tìm đến bọn họ sao?"
Thẩm Hạ nói: "Ta thấy chuyện này rất bình thường, những năm qua bọn họ vẫn luôn lẩn trốn, nhưng hiện tại, ngươi thử tính thời gian xem, đoán chừng tình trạng của tên nhóc trúng độc kia đã cực kỳ không rõ rồi, đoán chừng là người chị kia cũng đã thực sự hết cách rồi, thay vì ngồi đợi em trai của mình trúng độc mà chết, chi bằng thử một chút còn hơn, ngươi thấy sao?"
"Ừm, ngươi nói có lý, thực sự đã hết cách rồi, bọn họ chỉ có thể là như vậy mà thôi."
"Thành Trường Thiên, vậy thì cũng ta đi cùng đi."
"Được! Bây giờ xuất phát."...
Thẩm Hạ và Thẩm Xuân Thu rời khỏi Vạn Độc tông, đi thẳng tới thành Trường Thiên.
Mà sau khi Ly Tiên Nhi biết được Thẩm Hạ rời khỏi Vạn Độc tông thì nàng cũng dùng Thiên Lý truyền âm phù, báo cho Diệp Thiên Dật biết tin tức này.
"Quà gặp mặt cho bọn họ đã chuẩn bị xong rồi, hiện giờ chỉ chờ bọn họ tới nữa là được."
Trong sân của nhà gỗ nhỏ trong rừng trúc, mất người bọn họ vừa uống rượu vừa nói chuyện.
"Ừm, vậy thì đểan toàn, Tiểu Thiên còn có nha đầu Hân Nhi, mấy ngày nay các ngươi ở lại đây, chờ bọn họ tới."
Phong Tiêu nói với hai người.
"Được."
Hai ngày sau.
Thẩm Hạ và Thẩm Xuân Thu đã tới ngoài rừng trúc.
"Ha, hóa ra là trốn ở đây, chẳng trách nhiều năm như vậy lại không tìm được bọn chúng."
Thẩm Xuân Thu cười lạnh một tiếng.
"Vậy thì để ngừa vạn nhất, trực tiếp phong tỏa rừng trúc đi."
Thẩm Hạ nói xong, trong tay đưa ra một món linh khí, sức mạnh cường đại bao lấy rừng trúc trong nháy mắt.
Vì báu vật, bọn họ sẵn lòng trả giá những thứ này.
Mà vào giờ phút này, đám người Diệp Thiên Dật ngẩng đầu nhìn tấm kết giới kia.
"Xem ra bọn họ đến rồi."
Khóe miệng của Diệp Thiên Dật hơi cong lên.
Dương Thiên siết chặt nắm đấm!
Không ngờ sẽ có một ngày lại có thể gặp được kẻ thù đã giết hại người thân của mình!
Hắn nhất định phải tự tay giết kẻ thù.
Thẩm Hạ và Thẩm Xuân Thu vừa phóng thần thức ra, vừa cảm nhận mà bước tới.
"Sao lại có bốn người?"
Thẩm Xuân Thu nhíu mày hỏi.
"Chuyện này không quan trọng, đã nhiều năm như vậy, bọn làm quen bạn bè, thậm chí cô gái kia đã kết hôn sinh con rồi không chừng, cũng có khả năng là thầy thuốc, tóm lại là cứ cảm nhận một chút, dường như là không có khí tức nào vô cùng mạnh mẽ cả, chắc là bọn họ không nghi ngờ gì."
Thẩm Hạ đang nói thì trước mắt xuất hiện một căn nhà tranh.
Bọn họ thấy nhà tranh thì càng có lý do tin chỗ này chính là nơi bọn họ ẩn cư.
Bởi vì sợ bị tìm thấy nên không dám ở trong thành.
Lúc này, bọn họ nhìn thấy một nam một nữ.
"Chính là bọn họ!"
Thẩm Xuân Thu chỉ hai người Dương Hân Nhi và Dương Thiên phía trước.
Vù—
Hai người cùng xông tới.
Nhưng...
Đột nhiên, một luồng sức mạnh xung quanh người họ dâng lên.
"Không ổn! Có mai phục!"
Đồng tử của Thẩm Hạ co rút một cách kịch liệt.
"Là trận pháp!"
Hai người bọn họ lưng tựa lưng, nhìn sức mạnh đáng sợ đang bộc phát xung quang, lâm vào ngưng trọng.
"Trận pháp rất mạnh!"
Bọn họ cảm nhận khí tức là biết ngay, trận pháp này rất có thể là muốn mạng của bọn họ! cường độ của nó quá cao rồi.
Vào giờ khắc này, bọn họ cảm thấy rốt cuộc bản thân đã ngu xuẩn nhường nào.
Sao lại cứ như vậy mà cắn câu chứ?
Nhưng...
Ai giúp bọn họ?
Dương Hân Nhi và Dương Thiên nhìn hai người này, bọn họ siết chặt nắm đấm!
Kẻ thù!
Kẻ thù!
Chính là bọn họ!!
"Hai vị Nhị trưởng lão, hy vọng vẫn khỏe nha."
Một giọng nói đột nhiên truyền tới, sau đó Diệp Thiên Dật bước ra.
"Diệp Thiên Dật!?"
Bọn họ lộ ra ánh mắt không dám tin.
Diệp Thiên Dật đứng ở đó vừa hút thuốc lá vừa nhìn hai người.
Thẩm Hạ và Thẩm Xuân Thu cũng không dám tin.
Tại sao lại gặp Diệp Thiên Dật ở đây?
Sao Diệp Thiên Dật lại liên quan tới chuyện này?
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
"Diệp Thiên Dật, ngươi đúng là to gan lắm, bị truy nã khắp đại lục mà giờ lại còn dám xuất hiện ư?
Thẩm Xuân Thu chỉ Diệp Thiên Dật mà tức giận nói.
"Diệp Thiên Dật!"
Thẩm Hạ nhìn Diệp Thiên Dật mà nói: "Ngươi có gì gì? Chúng ta là đồng môn, chúng ta cũng chưa hề có thù hận gì, mà ngươi lại nhốt bọn ta trong trận pháp này là có ý gì?"
Mặc dù trong lòng hắn đã đại khái biết rằng đoán chừng Diệp Thiên Dật có quan hệ với người mà bọn họ muốn tìm, tin tức này có thể cũng là do Diệp Thiên Dật âm thầm tung ra.
Nhưng lỡ như có nội tình gì thì sao?
Suy cho cùng, tên Diệp Thiên Dật này là người tới từ đại lục Cửu Châu, hắn dựa vào cái gì mà có quan hệ với chị em Dương gia chứ?
"Chúng ta không có ân oán sao? Ừm, thực ra ân oán giữa ta và Nhị trưởng lão cũng không tính là quá lớn."
Diệp Thiên Dật lạnh nhạt nói.