Xin tha thứ
"Đúng chứ! Mặc dù ở Vạn Độc tông có lúc lão phu sẽ làm trái với Thập Tứ trưởng lão ngươi nhưng thực ra thì chủ ý vẫn là hy vọng Thập Tứ trưởng lão có áp lực mới có động lực, cho nên Thập Tứ trưởng lão ngươi có thể thả lão phu ra rồi chứ?"
Thẩm Hạ nhìn Diệp Thiên Dật nói.
Nhưng Diệp Thiên Dật lại lắc đầu: "Nhưng ta và Thẩm Xuân Thu lại có thù hận, ngươi này đã hại ta."
Sau đó Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Cho nên, chỉ có thể nói rằng mạng ngươi không tốt, bị hắn liên lụy hại chết."
Đồng tử của bọn họ cứng lại.
"Xem ra là ngươi đã không tính thu tay?"
Diệp Thiên Dật cười.
"ĐM! Nhị trưởng lão, người thông minh quá đó, người đã nhìn ra hết rồi?"
Két két két—
Bọn họ siết chặt nắm tay!
"Ngươi tưởng trận pháp này của ngươi có thể nhốt được hai người bọn ta sao? Có hơi khinh thường bọn ta rồi đó nhỉ?"
Hắn biết trận pháp này, mặc dù không mạnh nhưng tuyệt đối không mạnh đến mức khiến hai người bọn họ chết trong này được."
Nếu bọn họ cam lòng thì hoàn toàn có thể phá bỏ trận pháp này.
"Vậy sao? Nhưng ta cũng chưa từng nói rằng dưới chân các người chỉ có một trận pháp mà."
Diệp Thiên Dật mỉm cười nói.
"Cái gì?"
Đồng tử của bọn họ co rút kịch liệt.
Mà vào ngay lúc này, hai tiếng rồng gầm đột nhiên truyền tới, trong không gian không hề lớn này, hai con rồng xông ra.
Nhưng đối với trận pháp này của bọn họ mà nói thì đó chính là một bên là thế giới nhỏ, hai con rồng này là sự tồn tại cực mạnh.
"Băng Hỏa Song Long trận!"
Bọn họ thấy cảnh này thì đồng tử cứng lại!
"Ha ha ha."
Sau đó Thẩm Hạ cười lạnh một tiếng.
"Mặc dù không yếu nhưng ngươi có hơi xem thường bọn ra rồi đó! Chỉ muốn dựa vào hai trận pháp này mà đòi nhốt bọn ta, quá trẻ con rồi."
Vù—
Đột nhiên, một âm thanh dưới chân bọn họ vang lên, sau đó khói độc bắt đầu tràn ngập.
Đồng tử của bọn họ co rút.
Diệp Thiên Dật cười mỉm nói: "Lại khiến các ngươi thất vọng rồi, trận pháp này còn có độc đó, hai vị trưởng lão, cứ từ từ hưởng thụ quà gặp mặt ta tặng cho các ngươi đi."
Dương Thiên và Dương Hân Nhi siết chặt nắm tay đứng ở đó, nhìn hai người đang bị khói độc tràn ngập bên trong, nhìn bọn họ chiến đấu với hai con rồng.
"Diệp đại ca, ta muốn tự tay giết bọn họ."
Dương Thiên siết chặt nắm đấm mà nói.
"Yên tâm."
Diệp Thiên Dật vỗ vai hắn một cái rồi nói: "Không bao lâu nữa thì bọn họ sẽ mất đi năng lực hành động, đến khi đó ngươi xuất thủ cũng không muộn, hiện giờ dù sao bọn họ cũng là Thái Cổ Thần Vương cảnh, vẫn rất mạnh."
"Vâng!"
Dương Thiên dùng sức gật đầu một cái.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Mà trạng thái của hai người bên trong đã thảm đến mức không thể nào hình dung.
Thân trúng kịch độc còn người thì bị thương nặng.
"Diệp Thiên Dật... Diệp Thiên Dật, thả bọn ta ra... cầu xin ngươi thả bọn ta ra."
Thẩm Hạ bắt đầu cầu xin.
"Hả? Nhị trưởng lão, thái độ vừa rồi của ngươi không phải là như vậy."
Diệp Thiên Dật nhướng mày mỉm cười nói.
"Thật xin lỗi, là lão phu đã sai! Ngươi... ngươi đại nhân đại lượng thả bọn ta ra đi, Thập Tứ trưởng lão, cầu xin ngươi thả lão phu ra đi, lão phu sẽ đưa toàn bộ... toàn bộ vật quý giá cất giấu cả đời này cho ngươi, ta chỉ cầu có thể sống sót."
Diệp Thiên Dật nhàn nhạt nói: "Muốn sống sót không phải không có khả năng, nếu là Thẩm Xuân Thu thì ta nhất định muốn hắn chết, nhưng nếu là Nhị trưởng lão ngươi, giữa chúng ta đúng là không có thù hận quá lớn."
Thẩm Hạ nghe được lời của Diệp Thiên Dật thì mắt sáng lên.
Lời này giống như cọng rơm cứu mạng vậy.
Hiện giờ hắn đã không còn quan tâm đến thứ khác nữa, hắn chỉ cần mạng mà thôi.
"Ngươi muốn ta làm gì cũng được! Ta đều có thể."
Thầm Hạ nói lia lịa.
"Thẩm Hạ, ngươi không thể như vậy!"
Thẩm Xuân Thu đang đánh nhau với hai con rồng, hắn liều mạng gào thét.
Thẩm Hạ đâu còn có thể quan tâm những thứ này nữa chứ, hiện giờ hắn chỉ muốn mạng sống của mình mà thôi.
"Ta không cần làm gì cả, ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, nếu ngươi nói thật thì ta sẽ tha cho ngươi một mạng."
"Được... ngươi hỏi."
Diệp Thiên Dật hỏi: "Mấy năm trước ngươi sát hại cả Dương gia, hạ Man Đà Vũ độc cho Dương Thiên, mục đích là gì?"
Diệp Thiên Dật biết chuyện này, cho nên hắn phân rõ được hắn có nói thật hay không, cứ xem câu trả lời của hắn như thế nào.
"Là... bởi vì một bộ công pháp, còn có đồ đằng hùng mạnh."
"Còn gì nữa không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Thẩm Hạ nhíu mày.
Chẳng lẽ hắn biết rồi?
Đúng vậy!
Chắc chắn là hắn biêt rồi!
Dẫu sao thì ngươi đang đứng bên cạnh hắn chính là chị em Dương gia.
Chắc chắn là bọn họ đã nói rồi.
Vì thế Thẩm Hạ không dám giấu diếm.
"Còn có một cái Huyền Thiên Thánh Khí."
"Xem như ngươi thành thật, đã nói thật."
Diệp Thiên Dật nói.
"Đương nhiên! Thập Tứ trưởng lão, bây giờ có thể thả ta ra được không?"
"Còn một câu hỏi nữa."
"Ngươi hỏi."
"Sao ngươi biết được trong tay bọn họ có Huyền Thiên Thánh Khí?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Chuyện này... thật ra là một lần trải qua trong lúc vô tình."
"Nói."
Diệp Thiên Dật nói.