Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2459: CHƯƠNG 2458: BÁO THÙ THÀNH CÔNG (2)

Báo thù thành công (2)

Tự bạo, là thủ đoạn cuối cùng của võ giả! Trong cảnh ngộ nhất định phải chết, rất nhiều võ giả đều lựa chọn tự bạo để tạo thành tổn tương cực lớn cho đối thủ, thậm chí là đồng quy vu tận.

Mà hiện tại, đối với Thẩm Xuân Thu mà nói thì chính là cảnh ngộ nhất định phải chết.

Mà đương nhiên hắn sẽ không để cho Thẩm Hạ tốt hơn được.

Nếu ta đã phải chết thì Thẩm Hạ ngươi cũng đừng hóng sống sót.

"Thập Tứ trưởng lão, cứu ta, cứu ta."

Thẩm Hạ liều mạng gọi Diệp Thiên Dật.

Sức mạnh tự bạo của Thẩm Xuân Thu tuyệt đối có thể giết được hắn, mặc dù cảnh giới của hai người ngang nhau, nhưng một bên tự bạo thì sức mạnh sẽ cực kỳ cực kỳ lớn, thậm chí là tu vi của Thẩm Hạ cao hơn Thẩm Xuân Thu, hắn toàn lực ngăn cản cũng có thể chết.

Cho dù không chết thì hắn ra cũng phế.

Mà sao Diệp Thiên Dật có thể ra tay chứ?

"Chuyện này không trách ta được nha, giết ngươi không phải ta, là hắn, ta không quản nổi đâu."

Diệp Thiên Dật cười lạnh nói.

"Lùi về sau."

Sau đó hắn mang hai người lùi về phía sau.

Ầm—

Một tiếng nổ thật lớn vang lên.

Sức mạnh đáng sợ trực tiếp nổ tung trận pháp của Diệp Thiên Dật.

Nhưng cũng chỉ là nổ tung mà thôi, sức mạnh cường đại cũng chưa phá hủy hết thảy.

Sức mạnh dần tản đi, Diệp Thiên Dật mang hai người quay lại.

Trên mặt đất, Thẩm Hạ trọng thương sắp chết đang nằm ở đó không hề nhúc nhích.

Mà Thẩm Xuân Thu thì thân xác đã nổ tung, chỉ còn lại linh hồn của hắn đang phất phơ muốn chạy ở đó.

"Muốn chạy?"

Diệp Thiên Dật duỗi tay một cái, linh hồn của hắn trực tiếp bị Diệp Thiên Dật bắt được.

"Tiểu Thiên, tên kia sắp chết rồi, cho hắn nuốt viên đan dược này vào, sau đó giết hắn theo cách mà ngươi muốn."

Diệp Thiên Dật nói với Dương Thiên rồi ném cho hắn một viên đan dược cửu giai.

"Cám ơn Diệp đại ca."

Sau khi Dương Thiên nhận được thì đi sang bên kia.

Diệp Thiên Dật nhìn linh hồn của Thẩm Xuân Thu, sau đó đi đến cạnh "thi thể" của hắn rồi nhặt cái không gian giới chỉ kia lên.

"Diệp Thiên Dật... tha cho ta, ta đã chết rồi, cầu xin ngươi giữ lại linh hồn của ta, cầu xin ngươi."

Linh hồn của Thẩm Xuân Thu phát ra âm thanh van xin.

"Ngươi nói xem, sao ta có thể tha cho ngươi chứ?"

Diệp Thiên Dật nói xong thì khẽ thả Linh Hồn Pháp Tắc ra.

"A—"

Linh hồn của hắn kêu thảm một tiếng, sau đó chỉ có Diệp Thiên Dật có thể thấy được sức mạnh tràn vào đường vân trên cổ tay của Diệp Thiên Dật.

"A—"

Bên kia, Dương Thiên đâm thẳng dao găm vào bả vai của Thẩm Hạ, Thẩm Hạ truyền ra một tiếng hét thảm.

"Giết cha mẹ ta, ta nhất định phải thiên đao vạn quả ngươi."

Đôi mắt Dương Thiên ửng đỏ, hiện lên vô số tia máu.

Xoét—

Sau đó hắn trực tiếp róc một miếng thịt trên người Thẩm Hạ xuống.

Dương Hân Nhi nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác rồi khẽ lau nước mắt của mình.

Phía sau nữa, Phong Tiêu đi tới thì thấy cảnh tượng này.

Hắn khẽ thở dài một cái.

"A—"

"A—"

Thẩm Hạ kêu thảm thiết bên tai không dứt.

Qua một hồi lâu, Thẩm Hạ sống sờ sờ bị Dương Thiên thiên đao vạn quả giết chết.

Mà linh hồn cũng bị Dương Thiên giết đi.

Tất nhiên là linh hồn của một cường giả còn có một số sức mạnh, nhưng lúc người mới chết thì linh hồn hầu như là không thể nào hành động.

Bời vì Dương Thiên giết Thẩm Hạ nên tu vi của hắn đang không ngừng tăng vọt.

Diệp Thiên Dật bước tới trước mặt Dương Hân Nhi rồi khẽ vỗ bả vai của nàng một cái, hắn nói: "Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi không cần lo lắng sẽ còn có người nhìn các ngươi chằm chằm nữa."

"Cám ơn Diệp công tử."

Dương Hân Nhi vừa lau nước mắt vừa cúi người với Diệp Thiên Dật.

"Không sao."

Diệp Thiên Dật vỗ bả vai của nàng một cái rồi nhìn về phía Dương Thiên ở bên kia.

"Lần này cảnh giới của Tiểu Thiên cũng đã thăng cấp không ít, xem như là đã thu được lợi, tiếc là tên kia đã tự bạo, nếu không thì tu vi của hắn còn có thể thăng cấp rất nhiều." Diệp Thiên Dật nói.

Phong Tiêu bước tới cạnh Diệp Thiên Dật rồi nói: "Ngươi đã giúp chị em bọn họ rất nhiều."

Diệp Thiên Dật khẽ gật đầu.

Vừa lúc đó, trên người Dương Thiên, một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm đột nhiên bạo phát ra.

"Đây là?"

Bọn họ đồng loạt nhìn sang.

"Đó không phải là sợi dây chuyền mà Tiểu Thiên vẫn luôn đeo trên người sao?"

Dương Hân Nhi nhìn sợi dây chuyền đang lơ lửng trên không trung.

Mà sau khi sợi dây chuyền kia bộc phát ra sức mạnh cường đại thì hóa thành một thanh kiếm.

"Luồng sức mạnh này chắc là Thí Tinh Ma Kiếm đứng thứ tám trong Huyền Thiên Thánh Khí."

Phong Tiêu nhìn cảnh tượng này mà nói.

"Cho nên, thực ra Huyền Thiên Thánh Khí vẫn luôn ở trên người của hắn, chẳng qua là ngay cả bản thân bọn họ cũng không biết mà thôi, hoặc là khi tu vì của Tiểu Thiên đạt tới độ cao nhất định thì sức mạnh mới có thể kích thích thanh kiếm này xuất hiện, đây chắc là thứ cuối cùng mà cha Dương và mẹ Dương để lại cho bọn họ."

Diệp Thiên Dật thở dài một tiếng.

Dương Hân Nhi nước mắt lưng tròng.

"Như vậy, ta đoán rằng võ kỹ, còn có đồ đằng, e rằng cũng nằm trên người của bọn họ, quả nhiên."

Diệp Thiên Dật nhìn thấy phù triện thiên địa cường đại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!