Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2460: CHƯƠNG 2459: TẬP HỢP

Tập hợp

Nếu bình thường thì Diệp Thiên Dật không thể nào phân biệt được đây rốt cuộc là cái gì, nhưng nghĩ tới võ kỹ thì hắn hiểu rõ, đây chắc chắn là phù triện thiên địa của võ kỹ rồi, có lẽ cũng ở trong sợi dây chuyền kia.

Vào giờ phút này, những phù triện thiên địa kia tràn vào ấn đường của Dương Thiên.

"Cho dù cha Dương và mẹ Dương không còn là cường giả đỉnh cấp như cấp bậc của lão tổ tông nhà bọn họ, nhưng cũng tuyệt đối không phải là loại bình thường, có thể có loại thủ đoạn này thì không thể đơn giản."

Diệp Thiên Dật nói.

"Nhưng bọn họ cũng biết rõ bản thân có lẽ rất khó có cơ hội đạt được cao độ cao nhất, vì vậy, bọn họ cũng không dám sử dụng những sức mạnh như Huyền Thiên Thánh Khí và đồ đằng, vậy nên niêm phong nó lại."

Phong Tiêu nói.

"Đúng vậy."

Diệp Thiên Dật thở dài.

Sức mạnh dần biến mất, Dương Thiên rơi trên mặt đất.

Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó chạy tới.

"Tỷ tỷ, sư phụ, Diệp đại ca!"

Hắn lộ ra vẻ mặt vui mừng.

"Tiểu Thiên, thanh kiếm này có thể không dùng thì cố sức đừng dùng, nó là át chủ bào lớn nhất của ngươi, trừ phi là lúc bị đe dọa đến tính mạng, nếu không thì tuyệt đối đừng lấy ra dùng, nếu không thì chắc chắn sẽ dẫn tới họa sát thân, đợi đến một ngày ngươi đủ lông đủ cánh thì có thể lấy ra sử dụng."

Phong Tiêu nhắc nhở Dương Thiên.

"Đồ nhi đã rõ!"

Dương Thiên hành lễ một cái.

Diệp Thiên Dật lấy một viên đan dược ra đưa cho hắn ta.

"Uống thuốc giải đi, uống xong thì không sao nữa rồi."

Dương Thiên khẽ run tay nhận lấy thuốc giải, hắn nhìn chằm chằm hồi lâu.

Bịch!

Sau đó hắn trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Thiên Dật.

"Diệp đại ca, nhận một lạy của ta."

Diệp Thiên Dật vội vàng đỡ hắn dậy.

"Không, Diệp đại ca, ta biết nam nhi dưới gối có hoàng kim, nhưng... sự giúp đỡ của Diệp đại ca đối với tỷ tỷ thật sự quá lớn, xin Diệp đại ca nhận một lạy của ta."

Diệp Thiên Dật cũng không ngăn cản hắn ta.

Dương Thiên dập đầu liên tiếp ba cái với Diệp Thiên Dật.

"Sau này đi theo Phong Tiêu tiền bối tu luyện thật tốt, bảo vệ tỷ tỷ của ngươi cho tốt, mai sau trở thành cường giả của đại lục, cho dù ra sao cũng phải nhớ rằng, đừng làm kẻ ác, nhưng nếu có người chủ động ức hiếp ngươi thì cũng tuyệt đối đừng nén giận, cứ thế mà đáp trả lại trong khả năng của bản thân."

Diệp Thiên Dật nói.

"Diệp đại ca, ta nhớ rồi!"

Dương Thiên dùng lực gật đầu.

"Ừm, ngươi giữ những thứ này."

Diệp Thiên Dật đưa ra một cái không gian giới chỉ.

"Diệp đại ca!"

Dương Thiên vội vàng cản lại.

"Đây không phải là của ta, là đồ của hai lão đầu kia, báu vật bên trong cũng không tệ, có Phong tiền bối ở đây, sử dụng một số thứ cũng không thành vấn đề, tu luyệt cho tốt mới là tất cả."

Dương Thiên nhận lấy không gian giới chỉ.

Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn Dương Hân Nhi rồi nói: "Ngươi cũng phải tu luyện cho tốt, hiện giờ cuộc sống của các ngươi cũng không tệ, ngươi tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn hết."

"Ừm! Ta biết rồi Diệp công tử."

Diệp Thiên Dật khẽ gật đầu.

"Được! Vậy chúng ta từ biệt ở đây đi."

Diệp Thiên Dật võ đầu Dương Thiên một cái rồi nói.

"Diệp đại ca, ngươi phải đi sao?"

Dương Thiên vội vàng hỏi.

"Ừm, ra cũng phải đi tu luyện, hơn nữa bản thân ta cũng không phải là người của đại lục Đồ Đằng, ta tới từ đại lục Cửu Châu, trước sau gì ta cũng phải trở về."

"Há chẳng phải là... cả đời này chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa sao?"

Dương Thiên nói.

Dương Hân Nhi bên cạnh khẽ cắn môi một cái.

Diệp Thiên Dật cười một tiếng rồi nói: "Có một số chuyện cũng không nhất định, cũng có thể có cơ hội gặp nhau, xem số phận đi."

Bọn họ cúi đầu không nói gì, rõ ràng là không nỡ để Diệp Thiên Dật rời đi.

Thậm chí bọn họ còn chưa báo đáp Diệp Thiên Dật.

"Diệp công tử, chúng ta nên báo đáp ngươi thế nào đây?"

Diệp Thiên Dật cười nói: "Nhận người nhờ cậy, không cần báo đáp."

Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn Phong Tiêu, hắn ôm quyền rồi nói: "Phong tiền bối, vãn bối cáo từ."

"Chờ chút đã."

Phong Tiêu gọi Diệp Thiên Dật lại.

"Ngươi cầm cái này đi."

Hắn đưa một viên trân châu màu xanh trắng cho Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật nhíu mày.

"Phong Thần Châu?"

Hắn lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.

"Ta vốn muốn để lại cho Tiểu Thiên, nhưng ta cảm thấy hiện giờ thứ này ở trong tay ngươi chắc là có thể phát huy được công hiệu lớn hơn, hơn nữa tên nhóc ngươi là người không tệ, cầm lấy đi, sẽ rất hữu dụng đó."

Diệp Thiên Dật do dự một chút rồi vẫn nhận lấy.

"Đa tạ Phông tiền bối!"

Diệp Thiên Dật ôm quyền nói.

Phong Tiêu cười một tiếng rồi nói: "Đi đi, hy vọng có một ngày hai đại lục có thể nối liền với nhau, có thể nhìn thấy dáng vẻ rong ruổi đại lục của ngươi."

"Sẽ."

Diệp Thiên Dật nói.

"Ừm, đi đi."

Diệp Thiên Dật nhìn Dương Hân Nhi và Dương Thiên rồi nói: "Tu luyện thật tốt, sau này gặp lại."

Sau đó Diệp Thiên Dật biến mất ngay tại chỗ. ...

"Không ngờ lại có thể dùng cách này để lấy được Phong Thần Châu."

Diệp Thiên Dật cảm khái một câu.

Thực ra hắn ở đây còn có một nguyên nhân khác chính là vì Ngũ Đại Thần Châu.

Nghe nói năm đó Ngũ Đại Thần Châu đề bị mang tới đại lục này, như vậy có thể thấy rằng chắc là sự thật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!