Ta không phải đối thủ của ngươi
Thiên sư đứng dậy nhìn lướt qua mọi người rồi nói.
Không ai trả lời.
"Đợi thêm lúc nữa, nếu như vẫn không ai lên tiếng, vậy thì tiểu huynh đệ Lâm Nghị này sẽ là quán quân của buổi tỷ võ chiêu thân lần này, và hắn sẽ phải nghênh chiến công chúa điện hạ."
Lúc sau, vẫn không có ai ra nghênh chiến với Diệp Thiên Dật.
"Được! Giờ ta tuyên bố, người chiến thắng cuối cùng của buổi tỷ võ chiêu thân lần này chính là Lâm Nghị!"
Không có sự tung hô nào hết, bởi vì biết bao nhiêu người tới tham gia tỷ võ chiêu thân, giờ bọn họ ghen ghét chứ không ngưỡng mộ.
"Vậy thì bây giờ, vòng cuối cùng của buổi tỷ võ chiêu thân lần này cũng tức là công chúa điện hạ nghênh chiến với người thắng cuộc, nếu hắn đánh bại được công chúa thì hắn sẽ trở thành phò mã của công chúa điện hạ đế quốc Hoàng Tuyết!"
Thiên sư hô.
Soạt—
Chớp mắt, Phỉ Hân Lạc từ phía trên hạ xuống võ đài, nàng trực tiếp ra tay, rút kiếm của nàng ra.
"Ta sẽ dùng cảnh giới tương đồng để chiến đấu với ngươi."
Ánh mắt Phỉ Hân Lạc nhìn Diệp Thiên Dật lạnh lùng nói.
Những người khác nghe xong lời của Phỉ Hân Lạc, ai nấy đều cau mày.
"Nếu công chúa điện hạ dùng Thần Quân cảnh thập giai đánh với hắn, vậy thì chắc chắn không phải đối thủ, tuy rằng năng lực của công chúa vô cùng xuất sắc, nhưng... luận về thủ đoạn thì người này quá mạnh."
"Đúng thế, ngoại trừ mấy thuộc tính này và võ công cao cường, thì ngay cả lĩnh vực và tâm pháp của mình, hắn còn chưa dùng tới."
"..."
Nữ đế Hoàng Tuyết không nói gì.
Diệp Thiên Dật nhìn về phía cô gái đó.
Không thể không nói, mặc dù nàng ấy ăn mặc không ra làm sao nhưng thật sự khó mà ngăn cản được sự xinh đẹp của nàng.
"Không cần đâu, cứ dùng tu vi thực sự của nàng đi."
Diệp Thiên Dật nói với Phỉ Hân Lạc.
"Dù thắng thì cũng không vẻ vang gì."
Phỉ Hân Lạc lạnh lùng đáp.
"Vậy ta chỉ có thể hiểu công chúa điện hạ đang cho ta cơ hội."
Diệp Thiên Dật nói.
"Ý gì?"
"Nàng muốn ta thắng để làm phò mã của nàng chứ gì."
Phỉ Hân Lạc: "..."
"Ha ha ha ha"
Rất nhiều người xung quanh bật cười.
"Buồn nôn!"
Phỉ Hân Lạc nheo mắt.
"Nàng phải cẩn thận đấy."
Nói xong, bóng dáng Phỉ Hân Lạc biến mất tại chỗ.
Không gian.
Nàng dám nói câu này, tất nhiên là có đủ bản lĩnh.
Không gian là một bản lĩnh của nàng.
Nhưng...
Không ai có thể nghĩ tới, so với những thứ này, Diệp Thiên Dật lại sợai chứ?
"Nếu công chúa điện hạ đã muốn chơi không gian, vậy thì chúng ta chơi cho thoả thích nhé."
Diệp Thiên Dật khẽ nhếch mép, người cũng biến mất tại chỗ.
"Cái gì?"
Hai người cùng biến mất tại chỗ trong tầm mắt của mọi người.
"Bọn họ đâu rồi?"
"Không đơn giản, công chúa điện hạ còn trẻ mà đã lĩnh hội được không gian hai chiều, không ngờ Lâm Nghị cũng làm được điều đó, hai người họ tưởng chừng đã biến mất nhưng thực ra vẫn đang ở trong phạm vi võ đài, chỉ có điều bọn họ đã vào trong không gian khác."
Là cường giả, bọn họ hiểu muốn làm những điều này khó khăn như thế nào ở độ tuổi của họ.
Vì thế, bọn họ vô cùng kinh ngạc.
"Tuy nhiên, dù năng lực công chúa xuất sắc, nhưng cảm thấy không phải là đối thủ của người này, vả lại, công chúa rất mạnh, nàng phải cùng Thần Quân cảnh đánh với hắn, ôi..."
"Lỡ như Lâm Nghị nói đúng thì sao?"
"Hả?"
"Ha ha ha ha! Ý ta là, lỡ như công chúa điện hạ thực sự để mắt đến Lâm Nghị thì sao?"
"..."
Khoảng chừng vài phút sau.
Phỉ Hân Lạc từ trên trời hạ xuống, mông đập xuống đất.
"Đau."
Suýt chút nữa thì nàng ứa nước mắt.
Diệp Thiên Dật cũng xuất hiện.
Không ai biết trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ có hai người họ biết.
"Công chúa điện hạ, ta vẫn khuyên nàng dùng tu vi thật sự của mình, đây không phải chuyện mất mặt gì, dù sao cũng là cảnh giới của bản thân nàng, sử dụng cảnh giới của chính mình chẳng có vấn đề gì cả."
Diệp Thiên Dật bình thản nói.
"Không cần! Lại nào!"
Nàng nheo mắt, xông về phía Diệp Thiên Dật lần nữa.
Sau đó hai người lại mất hút tại chỗ.
Không lâu sau, Phỉ Hân Lạc lại đập mông xuống đất.
"Đáng ghét! Đáng ghét!"
Nàng nghiến răng.
Thuộc tính không gian là thuộc tính mà nàng tự hào nhất, có thể nói trong cùng thế hệ, nàng không tìm được người thứ hai luận không gian giỏi hơn nàng, không ngờ người này lại... đè bẹp nàng.
Đè bẹp hoàn toàn.
Mặc dù nàng không vui, nhưng nàng thật sự phục.
"Ta không phải đối thủ của ngươi."
Phỉ Hân Lạc nói xong thì đi luôn.
Hả?
Rất nhiều người sững sờ.
"Chết tiệt! Công chúa điện hạ thật sự sẽ không nhìn trúng Lâm Nghị này chứ, muốn để hắn làm phò mã của mình mới thả đèn như vậy đúng không?"
Từ biểu hiện, Diệp Thiên Dật cảm thấy liệu có phải cô gái này đã ưng mình rồi không.
"Ha ha ha ha – được!"
Thiên sư cười lớn.
"Vậy thì ta tuyên bố, Lâm Nghị là phò mã của công chúa!"
Giữa những tràng pháo tay, một số cường giả đã đi đến trước mặt Diệp Thiên Dật, và cả nữ đế Hoàng Tuyết.
Ánh mắt Diệp Thiên Dật nhìn về nữ đế Hoàng Tuyết.
"Ừm, ngươi rất xuất sắc, nếu không có chuyện gì nữa thì tạm thời ở lại đế cung trước đi, ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho ngươi, lát nữa ta sẽ dẫn Hân Lạc tới tìm ngươi."
Nữ đế Hoàng Tuyết nhìn Diệp Thiên Dật và nói.
"Được, đa tạ nữ đế bệ hạ."
"Không cần."