Nói chuyện riêng
Sau đó, Diệp Thiên Dật được ở lại trong chiếc sân rất đẹp ở đế cung.
"Cô cô."
Phỉ Hân Lạc và nữ đế Hoàng Tuyết đi cùng nhau.
"Đi tắm rửa đi, sau đó thay bộ váy xinh đẹp khác, Lâm Nghị đang đợi con đó."
Nàng bĩu môi.
"Hân Lạc không cần! Hân Lạc không muốn thành thân."
"Đây là ý của cha Hân Lạc, ta đã đồng ý rồi, bất luận nói thế nào, qua đó trước đã, nếu không sẽ mang tiếng xấu."
"Vâng ạ."
Sau đó Phỉ Hân Lạc đi ra.
Nữ đế Hoàng Tuyết khẽ nhấp một ngụm trà.
"Chủ nhân, chủ nhân."
Cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn chạy đến.
"Lại chạy đi đâu chơi rồi?"
Nữ đế Hoàng Tuyết hỏi.
"Hi hi hi, làm quen với mấy người bạn. '
Cô bé cười ngọt ngào.
"Không gây chuyện chứ?"
Nữ đế Hoàng Tuyết hỏi.
Cái đầu nhỏ bế của cô bé lắc lư như trống lắc.
"Không có không có, còn lâu ạ."
"Ừm, ngồi xuống nghỉ ngơi đi."
"He he he, vâng."
Cô bé này đã đi theo nữ đế Hoàng Tuyết rất rất nhiều năm rồi.
Nàng không phải nhân tộc, mà là yêu tộc, một nhánh của phượng hoàng.
Nàng cũng là vật cưỡi của nữ đế Hoàng Tuyết.
Có điều bọn họ giống tỷ muội hơn, không... nữ đế Hoàng Tuyết trông giống mẹ nàng hơn.
Một lát sau, Phỉ Hân Lạc mặc bộ váy màu hồng đi đến.
"Ây ya, Hoàng nhi quay về rồi."
Thấy cô bé, Phỉ Hân Lạc rất vui mừng, vội vàng chạy tới ôm lấy nàng.
Hoàng nhi mở to mắt nhìn Phỉ Hân Lạc.
"Sao thế? Không nhận ra ta nữa à?"
Phỉ Hân Lạc hỏi.
Hoàng nhi khẽ lầu bầu: "Nhất định là Hoàng nhi ngủ không ngon giấc, đây không phải Hân Lạc tỷ tỷ."
Phỉ Hân Lạc: "..."
"Được rồi, không còn sớm nữa, Hân Lạc theo ta đến chỗ Lâm Nghị."
Nữ đế Hoàng Tuyết đứng dậy nói.
"Ơ? Đi đâu đi đâu? Hoàng nhi cũng muốn đi."
Cô bé rất hứng thú.
"Cũng được, ngươi đi cùng đi."
Rất nhanh chóng, bọn họ đã đến nơi mà Diệp Thiên Dật đang ở.
Diệp Thiên Dật đang ngồi đó đọc sách, nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại.
"Nữ đế bệ hạ, công chúa điện hạ."
Diệp Thiên Dật hành lễ.
Cô bé mở to mắt nhìn Diệp Thiên Dật tò mò.
"Ừm, lát nữa sẽ có tiệc, cha của Hân Lạc và vài người của hoàng thất cũng tham gia, ngươi đi cùng nhé."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Hoàng nhi đã tiến đến bên Diệp Thiên Dật, chiếc mũi nhỏ ngửi tới ngửi lui.
"Hoàng nhi."
Nữ đế Hoàng Tuyết quát nàng.
Cô bé vội chạy đến bên nữ đế Hoàng Tuyết.
"Ngươi ở riêng với Hân Lạc một lúc đi, ta còn có chút việc phải làm, nên không đi cùng được.
Sau đó nữ đế Hoàng Tuyết dẫn Hoàng nhi rời đi.
Diệp Thiên Dật muốn nói riêng mấy câu với nữ đế Hoàng Tuyết nhưng căn bản không có cơ hộ này.
Hai người ngồi đó ngại ngùng.
"Ta nói ngươi này, dù ngươi là phò mã của ta, ngươi cũng chỉ là phò mã mà thôi, ngươi đừng mơ gì khác." Phỉ Hân Lạc nói với Diệp Thiên Dật.
"Ừm, được."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Phỉ Hân Lạc không hiếu kỳ với phản ứng này của hắn, chỉ là có chút không vui.
Vì nàng biết, người trước mặt chắc chắc là vì hoàng thất, căn bản không thể thích nàng.
Mà điều Phỉ Hân Lạc không vui là, bản thân xinh đẹp là thế, hắn thực sự không có chút lý do nào vì nàng mà tới tham giá tỷ võ chiêu thân sao?
"Nói xong rồi nhé, hãy nhớ những gì ta nói."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Còn phía bên kia.
Hoàng nhi rời đi cũng nữ đế Hoàng Tuyết.
"Hoàng nhi, sau này đừng làm những chuyện bất lịch sự như vậy."
Nữ đế Hoàng Tuyết nói với nàng.
"Chủ nhân chủ nhân, chỉ là Hoàng nhi thấy hơi thở của người này có chút quen thuộc."
"Quen thuộc?"
Nữ đế Hoàng Tuyết cau mày.
"Từng gặp à?"
Hoàng nhi lắc đầu: "Không biết, hình như ngửi thấy ở đâu đó rồi... chủ nhân đợi Hoàng nhi nghĩ lại đã..."
Lúc sau, Hoàng nhi đột nhiên nghĩ tới gì đó.
"Chủ nhân, Hoàng nhi nhớ ra rồi, hơi thở trên người người này chính là mùi hương trên bộ quần áo đó, giống hệt nhau."
Cơ thể yêu kiều của nữ đế Hoàng Tuyết run rẩy.
"Cái gì?"
Hoàng Tuyết dừng lại nhìn Hoàng nhi.
"Người chắc chứ?"
Hoàng nhi phồng miệng.
"Có chút chắc chắn..."
"Ngươi theo ta đi xác minh lại..."
"Vâng."
Sau đó Hoàng nhi và nữ đế Hoàng Tuyết đi thẳng đến Thiên Chi Đảo.
Bộ quần áo đó được nữ đế Hoàng Tuyết cất giữ ở mật thất.
Sau khi bọn họ đi vào, Hoàng Tuyết lấy nó ra đưa cho Hoàng nhi.
"Ngươi xác định lại xem."
Hoàng nhi ngửi.
"Chính là nó, giống hệt."
Hoàng nhi nói.
Nữ đế Hoàng Tuyết đứng đó cau mày.
Bộ trang phục này là của người đã cứu nữ đế để lại.
Lúc đó, ở rừng Vạn Yêu, nàng bị thiên sư phản bội, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Lúc này, có một nam một nữ từ trên trời hạ xuống, phá bỏ kết giới.
Vì vậy, nàng mới thoát khỏi cái bẫy ở rừng Vạn Yêu.
Mà người đó, không rõ tung tích.
Sau đó, nàng cho người đến rừng Vạn Yêu tìm, những chỉ tìm được bộ quần áo này.
Khi đó, nàng nghĩ người này đã thập tử nhất sinh rồi.
Và nữ đế Hoàng Tuyết vừa biết ơn vừa tự trách.
Nhưng, có tự trách thế nào cũng vô dụng, người đã chết rồi.
Trong hoàn cảnh bình thường, cái chết của một người không mang lại cho nàng một chút gánh nặng tâm lý nào.
Nhưng chuyện này, cái chết của người này quá đặc biệt.
Nó trở thành hột mụn trong lòng nàng.
Chưa từng nghĩ, người này lại không chết, và còn trùng hợp xuất hiện trước mặt mình.
Sau đó nữ đế Hoàng Tuyết đi ra.
Bên kia, Diệp Thiên Dật và Phỉ Hân Lạc đang nói chuyện gì đó trong viện, thì nữ đế Hoàng Tuyết tới.
"Cô cô."