Bế quan lần cuối cùng
Phỉ Hân Lạc đứng dậy hành lễ.
"Ừm, Hân Lạc ra ngoài trước đi, ta có chuyện muốn nói với hắn."
Phỉ Hân Lạc hỏi tò mò.
Cô cô mình thì có chuyện gì nói với người đàn ông này và bảo nàng tránh mặt chứ?
Dúng là kỳ lạ.
Có điều nàng không hỏi thêm.
"Vâng!"
Sau đó Phỉ Hân Lạc rời đi.
Đương nhiên Diệp Thiên Dật vô cùng vui mừng.
Mặc dù không biết vì sao, nhưng không phải Diệp Thiên Dật muốn nói chuyện riêng với nữ đế Hoàng Tuyết sao? Chẳng phải cơ hội này tìm đến tận cửa rồi à?
"Ngồi đi."
Nữ đế Hoàng Tuyết nói với Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật ngồi xuống, cũng không vội nói chuyện của mình.
Dù sao người trước mặt cũng là nữ đế, nàng có chuyện gì thì cứ để nàng nói trước.
"Tại sao lại tới tham gia lần tỷ võ chiêu thân này?" Nữ đế Hoàng Tuyết không nói thẳng vào vấn đề chính, mà là nói chuyện phiếm với Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật vừa rót trà cho nữ đế vừa nói: "Lẽ nào nữ đế bệ hạ nghĩ ta còn có lý do nào khác sao?"
Nữ đế Hoàng Tuyết nói: "Ta hỏi vậy thôi."
Sau nó nàng nhấp ngụm trà, điềm đạm nói: "Ngươi từng đến rừng Vạn Yêu chưa?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Có, từng đến một lần."
"Đi lúc nào thế."
Diệp Thiên Dật suy nghĩ, rồi nói: "Cũng lâu rồi, khoảng hơn một năm, gần hai năm gì đó."
Thời gian trùng khớp.
Nhưng Diệp Thiên Dật không nhận ra nữ đế Hoàng Tuyết, càng không biết bản thân đã tình cờ cứu nàng.
Lúc đó quá xa, không ai nhìn rõ được.
"Lúc đi có phải là đang chiến đấu ở đó không?"
Nữ đế Hoàng Tuyết hỏi.
"Đúng vậy! Khi đó ta đã rơi vào kết giới."
Nữ đế Hoàng Tuyết: "..."
Tiếp theo nàng không hỏi thêm gì nữa.
Bởi vì nàng đã chắc chắn người này chính là người đã cứu nàng.
"Nữ đế bệ hạ hỏi chuyện này làm gì? Chẳng lẽ lúc đó nữ đế bệ hạ cũng có mặt?"
Nữ đế bệ hạ quan sát Diệp Thiên Dật.
"Dịch dung rồi nhỉ."
Sau đó nàng thản nhiên nói.
Vốn chưa từng bị phát hiện, cũng vừa mới chú ý tới, người này lại dịch dung.
Diệp Thiên Dật cười.
Hắn dám mặt đối mặt với nữ đế bệ hạ, tức là hắn đã sẵn sàng gặp nàng, và không định giấu diếm điều gì.
Sau đó, Diệp Thiên Dật gỡ lớp dịch dung đi.
Nữ đế Hoàng Tuyết nhìn Diệp Thiên Dật trước mặt mình, khẽ cau mày, cũng không quá kinh ngạc.
"Thì ra là vậy."
Nàng nhớ khi đó có một nam một nữ, nữ là một cô gái nhỏ nhắn, vậy giống như bây giờ, chắc là Tiểu Tử Nhi.
"Diệp Thiên Dật đến đây chỉ để tỷ võ chiêu thân ư?"
Nữ đế Hoàng Tuyết nhìn Diệp Thiên Dật và hỏi.
Diệp Thiên Dật nói: "Thực sự là không còn cách nào khác, chỉ có thể mượn cách này để tiếp cận nữ đế bệ hạ, mong nữ đế bệ hạ hiểu cho."
"Ngươi không sợ ta bắt ngươi ư? Hoặc kêu người tới nhốt ngươi lại?"
Nữ đế Hoàng Tuyết hỏi.
"Sợ, chẳng qua ta đang đánh cược, trước mắt xem ra nữ đế bệ hạ hình như không giống người đã bắt ta."
Nữ đế Hoàng Tuyết uống ngụm trà, nói: "Chuyện gì?"
"Xin nữ đế bệ hạ giúp ta tìm một vài linh vật thiên địa."
"Viết ra đi, nếu ta tìm được sẽ đưa cho ngươi."
Nữ đế Hoàng Tuyết nói.
Diệp Thiên Dật hơi bất ngờ, không nghĩ nữ đế Hoàng Tuyết sẽ nói vậy?
"Đây là thứ ta dùng để trao đổi với nữ đế bệ hạ."
Diệp Thiên Dật lấy nhẫn không gian ra.
"Nhận lại đồ của ngươi đi, là ta nợ ngươi."
Diệp Thiên Dật sững sờ.
Nàng nợ mình?
Lúc nào?
Không phải ở rừng Vạn Yêu lần đó chứ?
Nếu không nữ đế Hoàng Tuyết hỏi chuyện ở rừng Vạn Yêu làm gì?
Nhưng, lần đó ta đã làm gì?
Diệp Thiên Dật căn bản không nhớ rõ.
Nữ đế Hoàng Tuyết cầm tờ giấy mà Diệp Thiên Dật đẩy qua, đứng dậy, rồi nghĩ gì đó, và nói: "Ta sẽ nói chuyện với Hân Lạc."
Nói xong, nàng liền rời đi.
"Thuận lợi vậy sao?"
Diệp Thiên Dật sững người.
Sao thuận lợi thế được?
Hay chỉ là ảo tưởng?
Chắc không phải chứ.
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
Diệp Thiên Dật gãi đầu.
Giá trị của những thứ trên danh sách này không thể tưởng tượng được, đừng nói là tìm được, ngay cả khi một trong số chúng rất đặc biệt.
Không thể hiểu nổi, thôi không nghĩ nữa, Diệp Thiên Dật cũng không có việc gì, sau đó đã rời khỏi đế cung.
Chỉ hy vọng nữ đế bệ hạ mạnh mẽ hơn.
"Sao cơ? Hắn đi rồi?"
Phỉ Hân Lạc nhìn nữ đế Hoàng Tuyết nghi ngờ.
"Không phải Hân Lạc không muốn thành thân sao? Nên ta đã đuổi hắn đi rồi, ta sẽ nói chuyện với cha Hân Lạc."
Phỉ Hân Lạc không biết lúc này mình thấy thế nào, vừa vui mừng lại vừa không biết phải làm sao.
"Cảm ơn cô cô! Nếu người làm chuyện này sớm hơn, thì khi cha muốn tổ chức đại hội tỷ võ chiêu thân, lẽ ra người nên từ chối, để triệt tiêu suy nghĩ này của cha."
Phỉ Hân Lạc cười và nói.
"Chuyện cha Hân Lạc muốn làm thì ta phải phối hợp, có điều Hân Lạc phải đồng ý với ta một chuyện."
"Mời cô cô nói."
"Sau này hãy mặc quần áo con gái, như thế, cha con sẽ không phải buồn phiền nhiều nữa."
"Được! Hân Lạc đồng ý với cô cô."
"Ừm."...
"Xong rồi?"
Tử Yên Nhiên ngạc nhiên hỏi Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta cũng thấy rất kỳ lạ, sao nữ đế bệ hạ lại đồng ý nhanh như vậy, thậm chí còn không cần đồ của ta."
"Liệu trong đó có ẩn khuất gì không?"
Tử Yên Nhiên cau mày hỏi.
Diệp Thiên Dật cau mày suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Chắc không đâu, không cần phải làm thế, nàng lo ta sẽ chạy hay sao? Nữ đế không cần phải vậy, nữ đế chỉ cần giả vờ không biết ta, sau đó âm thầm hạ thủ bất kỳ lúc nào, chẳng phải đơn giản hơn sao."