Bế quan lần cuối cùng (2)
"Nàng nợ ngươi một ân tình?"
Diệp Thiên Dật nói: "Có vẻ vậy, nhưng ta không nghĩ ra nữ đế nợ ta chuyện gì, lần đó ở rừng Vạn Yêu, rốt cuộc ta đã làm gì?"
Không biết nữa, thật sự không hiểu.
"Bỏ đi, vẫn nên cẩn thận, về thôi."
"Ừm, về trước rồi nói, tìm đủ những thứ này cũng không phải chỉ mất ngày một ngày hai."...
Thời gian dần trôi đi, đã nửa tháng trôi qua.
Nửa tháng này, nữ đế Hoàng Tuyết cũng không liên lạc với Diệp Thiên Dật.
Thực ra như vậy Diệp Thiên Dật càng yên tâm hơn.
Nó chứng tỏ nữ đế không có mưu kế khác.
Và nửa tháng này, Diệp Thiên Dật không làm được việc gì, hắn chỉ có thể ở trong phòng chơi đùa với Tử Yên Nhiên.
Vả lại trước đó là Thần Quân cảnh thập giai, thiếu chút nữa là dứt khoát thăng lên Thiên Thần cảnh.
Lúc này, Ly Tiên Nhi đã liên lạc với Diệp Thiên Dật.
"Có chuyện gì không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Nữ đế Hoàng Tuyết cho người giao đồ đến rồi."
Ly Tiên Nhi nói.
Diệp Thiên Dật nheo mày.
"Có gì?"
Sau đó Ly Tiên Nhi lấy những thứ nữ đế Hoàng Tuyết mang tới nói cho Diệp Thiên Dật.
"Woww! Không hổ danh là nữ đế, lại thêm Phượng Hoàng đài giúp ta tìm những thứ này, cơ bản chúng ta đã có đủ."
Diệp Thiên Dật nói.
Lần này, có sức mạnh đối phó với Thần Chí Cao rồi, Diệp Thiên Dật có thể chuẩn bị tiếp tục tấn công tháp Vận Mệnh!
Chỉ cần có thể đối phó với Thần Chí Cao, Thần Tôn và vạn cổ chí tôn, những yêu quái khác, Diệp Thiên Dật đã có Trấn Hồn Phiên, chắc chắn thử được.
Sau đó Diệp Thiên Dật nói với Tử Yên Nhiên: "Ta phải bế quan một thời gian."
"Ngươi thậy sự muốn đến tháp Vận Mệnh ư? Không phải ngươi thật sự muốn công phá mấy tầng cuối cùng đó chỉ dựa vào mấy người chúng ta chứ?"
Tử Yên Nhiên lo lắng hỏi.
Tin tưởng Diệp Thiên Dật thì nàng vẫn tin.
Nhưng...
Nàng từng vào tháp Vận Mệnh rồi, nàng cũng biết trong đó thế nào.
Mặc dù hắn có thể đối phó với Thần Chí Cao, nhưng nó quá đáng sợ, hơn nữa còn là mấy tầng cuối cùng...
Số lượng thì đã đành, chưa nói đến sức mạnh vô cùng đáng sợ ở đó.
"Còn làm gì được chứ? Có lẽ người của đại lục Cửu Châu cũng không dễ tề tựu trong khoảng thời gian ngắn ngủi, đi xem thử đi, Ly Tiên Nhi có Không Hoan Thạch, ta thấy chắc nó có thể sử dụng ở đó, nếu thực sự không được thìn chắc vẫn có thể bỏ chạy nhỉ?"
Diệp Thiên Dật nói.
"Có Không Hoan Thạch không? Đủ chứ?"
"Lúc ở di chỉ Tà Đế có lấy được một ít, chắc là đủ."
Điều này cũng là Ly Tiên Nhi nói với Diệp Thiên Dật.
Còn về thứ này, Ly Tiên Nhi rất muốn tìm tòi, vì thế nàng và Diệp Thiên Dật đều rất cố gắng.
"Được, ta không đi cùng ngươi nữa, chỉ thêm phiền phức cho ngươi."
Tử Yên Nhiên nói.
Cô gái này vô cùng hiểu chuyện và biết rõ đúng sai/
Tử Yên Nhiên biết nàng đi cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn lắm, mà ngược lại sẽ thành gánh nặng, mặc dù nàng muốn đi, muốn đi cùng với Diệp Thiên Dật, muốn góp thêm phần sức lực của mình, nhưng nàng biết mình không đi là tốt nhất.
"Ừm, vậy ta bế quan đây."
"Đi đi."...
Đợi Diệp Thiên Dật xuất quan thì đã là ba tháng sau.
Ly Tiên Nhi đã đến bên cạnh và chờ đợi đợi Diệp Thiên Dật.
"Ta ra rồi đây."
Diệp Thiên Dật đi ra, Tử Yên Nhiên và Ly Tiên Nhi đứng tại chỗ.
"Chuẩn bị xong chưa?" Ly Tiên Nhi hỏi.
"Ừ, xong rồi, chúng ta đi xem thử trước đã."
Ly Tiên Nhi gật đầu: "Ngươi cầm lấy miếng Không Hoan Thạch này đi."
Diệp Thiên Dật nhận lấy.
"Được." Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn Tử Yên Nhiên, nói: "Vậy bọn ta đi đây."
"Cẩn thận nhé, ta ở đây đợi ngươi quay về."
"Được!"
Sau đó Diệp Thiên Dật và Ly Tiên nhi lại đến tháp Vận Mệnh lần nữa.
Bọn họ dám đến đó còn vì một nguyên nhân, đó là Tứ Tượng Thần chi chú.
Diệp Thiên Dật tạo ra một vài Tứ Tượng Thần chi chú, vì dù sao cũng đã dùng hết long huyết.
Tứ Tượng Thần chi chú có thể giúp bọn họ có được tu vi của Thái Cổ Thần Vương cảnh nhất giai và sức mạnh của Thiên Ngự Thanh Long!
Bọn họ có thể phách vượt xa sức mạnh của Thái Cổ Thần Vương cảnh nhất giai! Thậm chí có thể phóng ra sức mạnh của rồng Thiên Ngự Thanh Long!
Lại cộng thêm Trấn Hồn Phiên!
Thật lòng mà nói, nếu không có Trấn Hồn Phiên, hai người họ cũng không dám mạo hiểm.
Bên ngoài tháp Vận Mệnh.
"Đã đánh xong tầng chín mươi tám, sau khi vào trong, chúng ta tiến thẳng lên tầng chín mươi chín." Diệp Thiên Dật nói.
"Ừm."
"Đi thôi."
Thế rồi bọn họ đi vào tháp Vận Mệnh.
Khi vào trong, bọn họ đã bị nhanh chóng bị bầu không khí của tháp Vận Mệnh bao phủ.
Tầng chín mươi tám đã sáng lên thông đạo dẫn đến tầng chín mươi chín.
"Đi thôi."
Sau đó bọn họ bước thẳng vào trong.
Tầng chín mươi chín.
"Hử?"
Diệp Thiên Dật sững người lúc đến tầng chín mươi chín.
"Chuyện gì thế này? Tầng chín mươi chín đã được đả thông rồi?"
Ly Nhiên Nhi cũng ngạc nhiên.
Diệp Thiên Dật cau mày.
Sao lại như vậy?
Lẽ nào sau khi mình rời đi, Tiểu Tử Nhi đã đến ư?
Nếu không thì không thể nào tháp Vận Mệnh lại được đả thông như vậy?
"Ta cũng không rõ tình hình cụ thế, đi! Đi xem thử!"
"Ừm."
Sau đó hai người đi thẳng đến tầng một trăm.
Lúc bọn họ đến tầng một trăm thì không thấy thông đạo dẫn đến tầng một trăm linh một.
Hai người cùng lấy linh khí trong tay ra, trên tay cầm phù triện và bản pháp đồ, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.