Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2539: CHƯƠNG 2538: DIỄN XUẤT

Diễn xuất

"Ồ? Lưu Ly Vũ cũng biểu diễn ư?"

Quân Thương Hải và Quân Lan Hải cũng tỏ ra hứng thú.

Họ đều thích Lưu Ly Vũ.

Đều là của Tiên Cung, thích lâu lắm rồi.

Họ cũng chẳng phảianh em, chỉ là người nhà họ Quân. Người nhà họ Quân chính là huyết thống trực hệ của Tiên Cung.

Họ cùng một dòng máu, người của một gia tộc.

Giữa họ cũng là tranh giành cấu xé lẫn nhau, nhưng không làm ra mặt. Bề ngoài trông có vẻ quan hệ cũng tạm ổn.

Không ngờ có ngày cũng có thể gặp được Lưu Ly Vũ tham gia biểu diễn?

Mặc kệ là biểu diễn cái gì, họ nhất định cũng sẽ không bỏ qua.

Phó viện trưởng và các giáo viên nhìn nhau.

"Y Thất Nguyệt này lại giở trò gì đây?"

Họ nhìn số đông học viên của học viện từ từ rời đi.

"Kiếm tiền mà, còn giở trò gì nữa, mỗi người một trăm tệ. Hai mươi ngàn người có thể thu hơn mười bảy mười tám ngàn tệ? Trừ mấy người bế quan tu luyện hoặc đang lịch luyện bên ngoài ra, coi như đi xme kịch thì cũng sẽ đi."

"Ném tiền trong mắt."

Họ bất đắc dĩ lắc đầu.

Tại quảng trường số ba.

"Mỗi người một trăm, mỗi người một trăm, quét mã rồi vào, bổn tiên nữ tin các ngơi đều là người có nhân phẩm cực tốt, đều là đỉnh cấp thiên tài, chúng ta cũng đâu thiếu một trăm tệ, đừng lẻn chuồn vào nha. Cho dù không ai phát hiện, nhưng trong lòng các ngươi cũng thấy dằn vặt đúng không?"

Y Thất Nguyệt cầm loa đứng đó hét lên, mã thanh toán của nàng ta được dán khắp cột thông báo.

Đám đông lần lượt chen nhau đi vào.

Họ đều là đỉnh cấp thiên tài, cũng không thiếu một trăm tệ.

Một trăm tệ cũng không tính là tiền.

"Ting... tài khoản nhận được một trăm tệ."

"Ting ... tài khoản nhận được một trăm tệ."

"..."

Y Thất Nguyệt nghe tiếng thông báo, cả người tươi như nở hoa.

"Phát tài rồi. Phát tài rồi."

"Ting ... tài khoản nhận được một trăm tệ."

"Ây da trời ơi, ta nhập hơn một con số 0."

"..."

Đám đông dần tập trung tới quảng trường số ba, đứng tại đó.

"Người đâu? Còn chưa lên sân khấu ư?"

Họ thấy sân khấu trống rỗng.

Qua một lúc, Y Thất Nguyệt đi tới và nói: "Mọi người đừng nôn nóng, họ đang sửa soạn, ta nghĩ chắc các ngươi cũng hiểu đúng không?"

"Thay xong rồi, thay xong rồi, xẹt... chỉ cần có thể thấy dáng vẻ mà bình thường chưa từng thấy, ta bằng lòng chờ một lúc nữa."

"Ôi trời, thật đáng mong đợi."

"Đừng nói là diễn xuất, cho dù họ thay đồ xong và đứng đó, ta cũng cảm thấy có thể giá vé một trăm tệ này xứng đáng."

"Chính xác đấy, ngày thườngai có thể gặp được nhiều cô gái xinh đẹp chung khung hình thế này."

"Ôi trời, Mộc Thiên Vân, Tư Mệnh, Diệp Phàm, bọn họ cũng tới rồi. Ngoan thật, Quân Thương Hải và Quân Lan Hải cũng tới."

"..."

"Diệp Thiên Dật! Diệp Thiên Dật! Woa woa woa woa, ta mong chờ quá đi, nam thần của ta!"

Có một số cô gái thậm chí còn kích động hét lên.

Qua một lúc...

Y Thất Nguyệt lại đi ra ngoài.

"Mọi người, buổi diễn mà nhiều người mong đợi sắp bắt đầu, xin mời họ ra sân khấu nào."

Đám đông nuốt nước bọt, kiễng chân lên, kích động nhìn sang.

Người ra sân khấu là Lưu Ly Vũ.

Nàng ta mặc chiếc váy tiên màu trắng hoa lệ.

Đầu tóc cũng được vấn cao.

Nàng ta mang đôi giày thuỷ tinh trắng.

Cộng thêm dung mạo tuyệt trần, bỗng chốc xung quanh nàng ta trở nên nhạt nhoà.

Vèo...

"Ôi trời, ôi trời, trời ơi!"

"Aaa! Ta mất hồn rồi. aaa! Lưu Ly Vũ đẹp thật."

"Trời ơi, đây là phúc lợi hàng năm của học viện ư? Ta nghiêm túc nghi ngờ có có vấn đề với quỹ của học viện, định dùng cách này kiếm tiền, cần phải làm vài lần trong một năm."

"Đẹp thật, đẹp quá đi thôi!"

"..."

Người thứ hai ra sân khấu là Dao Tịch.

Nàng ta mặc chiếc váy tiên màu biển.

"Chà, Dao Tịch! Aaa!"

"Không hổ là một trong Thập đại mỹ nhân của Chúng Thần Chi Vực. Ừng ực..."

"..."

Sau đó, người thứ ba mặc chiếc váy tiên màu hồng là Tiêu Tích Linh.

Bạch Hàn Tuyết mặc màu trắng xanh, Hạ Ngữ Hàn mặc váy tiên màu đen thuần.

Dù sao thì cũng có đủ mọi phong cách.

Sau đó, hết người đẹp này tới người đẹp khác xuất hiện, đám đông dần dần hoan hô.

"Đẹp thật đấy."

Tần Lạc Phong nhìn Y Nhân Tuyết mặc váy tiên màu tím nhạt.

"Đẹp thật!"

Ứng Vô Văn và đám thiên tài kia cũng dần lên tiếng tán thưởng.

Rất ít khi thấy họ ăn mặc thế này!

Cho dù ngày thường có thể gặp, họ cũng mặc váy tương đối giản dị.

Mà bây giờ, tất cả các loại váy áo lộng lẫy, cộng thêm mái tóc được sửa soạn, giày...

Rất ít khi gặp được.

Tình hình này, cơ bản chỉ có một số trường hợp rất đặc biệt mới có thể nhìn thấy.

Ví dụai trong họ có quan hệ tốt với nữ đế, tham gia tiệc sinh thần của nữ đế đại loại thế này, họ sẽ trang điểm một chút.

Nhưng rất là hiếm những dịp thế này.

Nói thật thì tới bây giờ, họ chỉ nhìn lướt qua váy áo của các người đẹp này, một trăm tệ cũng đáng.

Sau đó, Long Bảo Nhi mặc chiếc váy nhỏ màu hồng phấn cũng nhấc váy lên, vui vẻ chạy ra ngoài.

"Ôi trời, Long Bảo Nhi!"

"Long Bảo Nhi đúng là xinh đẹp. Tuy trông nàng ta còn nhỏ nhưng ta nghiêm túc nghi ngờ, vài năm sau, nàng ta không hề kém cạnh bất kỳai khác.

"Nhưng ai theo đuổi nàng ta vậy? Tuy ta muốn theo đuổi nhưng ta thất ngại. Nàng ta mới mười lăm tuổi, theo đuổi nàng ta chắc chắn sẽ bị nhiều người chê cười. Làm thế nào thì cũng phải chờ nàng ta mười tám tuổi thì ta hẵng theo đuổi vậy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!