Kiếm tiền thôi
"Người anh em, tỉnh táo chút đi, sao cảm giác lời ngươi nói giống như ngươi chỉ cần theo đuổi nàng ta thì nàng ta có thể đồng ý vậy? Tự nhận thức bản thân mình chút đi được không?"
"..."
Quân Thương Hải, Quân Lan Hải và đám thiên tài khác cũng nhìn họ đứng thành một hàng trên sân khấu.
Lách tách lách tách...
Vô số ánh chớp lóe lên một cách điên cuồng.
Ai từng làm chuyện này chứ.
Tuy có lúc tỉ võ, bên dưới cũng có mấy chục ngàn người quan sát nhưng lần này thì khác.
Cứ cảm giác đứng ở đó thì cả người không được tự do.
Nhưng cũng tạm, dù sao cũng không lộ hàng.
Cuối cùng, Diệp Thiên Dật từ từ đi lên sân khấu.
Diệp Thiên Dật mặc áo cổ trang màu trắng, hợp với vẻ điển trai phóng khoáng và làm người khác ngạc nhiên, bỗng chốc thu hút toàn bộ hiện trường.
"Aaa! Diệp Thiên Dật! Diệp Thiên Dật!"
"Đẹp trai quá, đẹp trai quá đi! Trời ơi!"
"Ta mất hồn rồi, thật sự mất rồi, aaa!"
"Đỡ ta một lát, mau đỡ ta một lát, ta... ta... chân run quá."
"..."
Đám con gái nhao nhao hét lên.
"Mẹ nó!"
Đám đàn ông nhìn Diệp Thiên Dật, ai nấy đều lộ nét mặt khó chịu.
Dựa vào gì chứ?
Dựa vào gì mà hắn có thể đứng cạnh nhiều gái đẹp thế này?
Dựa vào gì mà hắn có thể đẹp trai như thế?
Dựa vào gì chứ?
"Chào mọi người."
Diệp Thiên Dật cười và chào hỏi mọi người.
"Aaa! Diệp Thiên Dật!"
"Diệp Thiên Dật, ta yêu ngươi!"
"Tém tém, tém tém lại các chị em, mọi người đều là thiên tài, không phải đám con gái si tình bên ngoài."
"Nhưng... hắn đúng là đẹp trai mà."
"..."
Y Thất Nguyệt cũng mỉm cười và đi lên sân khấu.
"Bây giờ, mọi người chuẩn bị tiến hành biểu diễn múa kiếm, mong các vị cho một tràng pháo tay nào!"
Lách tách...
Sau đó, tiếng vỗ tay như sấm.
Y Thất Nguyệt kéo qua một tấm biển lớn, trên đó có mã thanh toán của nàng ta.
"Nếu mọi người cảm thấy họ biểu diễn rất hay, có thể tặng thưởng cho họ, số tiền bao nhiêu tuỳ ý, để xemai trong số họ có cân nặng trong lòng mọi người.
Y Thất Nguyệt mỉm cười và nói.
"Cô Y Thất Nguyệt, chuyện thưởng thì ta có thể hiểu, nhưng tại sao lại dùng mã thanh toán của ngươi?"
Y Thất Nguyệt nói: "Tới lúc đó, bổn tiên nữ chắc chắn sẽ chia với họ mà, bớt càm ràm, xem biểu diễn đi."
Sau đó, mấy người họ bắt đầu múa may.
"Đẹp quá!"
"Đẹp thật đó."
Chẳng mấy chốc, họ đều chìm vào vở diễn.
"Ta cần phải ủng hộ. Ta ủng hộ Lưu Ly Vũ. Đẹp quá đi! Ta thưởng mười ngàn tệ cho Lưu Ly Vũ."
"Ta ủng hộ Y Nhân Tuyết, ta thưởng ba triệu."
"..."
"Aaa, Tần thiếu, cô Y Thất Nguyệt coi chúng ta là máy rút tiền à."
Ứng Vô Văn cười nói.
Tần Lạc Phong gật đầu: "Chính xác, nhưng cô Y Thất Nguyệt chính là như vậy, không sao cả, dẫu sao ta cũng không thưởng."
"Ta cũng vậy."
Sau đó...
Tần Lạc Phong lén quét mã, trực tiếp chuyển năm triệu qua đó.
Đính kèm: Y Nhân Tuyết chính là cô gái đẹp nhất trên sân khấu hôm nay. Tần Lạc Phong gửi.
Sao lại không quét?
Đối với hắn ta mà nói, năm trăm triệu chỉ là con số nhỏ. Tiền đối với cường giả bọn họ mà nói là thứ vô dụng nhất, họ đều không biết phải tiêu thế nào.
Mà hắn ta thích Y Nhân Tuyết. Lỡ như tới lúc đó Y Thất Nguyệt thật sự cho họ xemai là người cho họ nhiều tiền nhất, Tần Lạc Phong hắn ta xếp hạng nhất, hiển nhiên sẽ chiếm được trái tim của nàng ta, chí ít cũng sẽ khiến Y Nhân Tuyết biết, rốt cuộc hắn ta thích nàng ta cỡ nào.
"Không được, năm triệu không đủ, chuyển thêm hai mươi triệu nữa."
Tần Lạc Phong suy nghĩ một chút, đám võ giả này có tiền quá nhiều, vẫn nên chuyển thêm một chút.
Y Thất Nguyệt ở dưới sân khấu nhìn tài khoản của mình mà cười ngây ngốc.
"Phát tài rồi, phát tài rồi. Ha ha ha ha..."
Nàng ta vốn dĩ chỉ đại khái kiếm tiền vé hơn một triệu là được, nàng ta cũng siêu hài lòng rồi.
Bây giờ vừa nhìn, ôi trời!
Họ mới nhảy vài phút, tài khoản của mình đã hơn năm mươi triệu?
Tại sao đám người này lại có lắm tiền thế?
Nàng ta rõ ràng cũng là võ giả thiên tài, còn là tiên nữ, sao lại nghèo rớt mòng tơi như vậy?
Hu hu hu...
Nhưng bây giờ nàng ta là phú bà rồi!
Lại có thể đánh cược một trận!
Lần này nàng ta có đủ tiền vốn, nàng ta muốn tự mình đoạt lại tất cả những gì mình đã mất trở về.
Tuyệt!
Mà chuyện bên học viện Võ Thần có người tuỳ tiện đăng một bài, trực tiếp bùng nổ Internet!
'Màn múa kiếm của các cô gái trong học viện Võ Thần, mọi người tới xem thử những gái đẹp thật sự trên Đại lục này, tự động xem nhẹ người đàn ông, không quan trọng. '
"Ngoan nào, đẹp quá phải không? Đây thật sự là nữ thần chân chính ư?"
"Rung động rồi, ta quá rung động, ta yêu quá đi! Trời ơi! Làm sao vào được học viện Võ Thần này thế? Ta cũng muốn theo học tại đây."
"Ta khinh, ngươi là tên phách lối ngươi nghĩ học viện Võ Thần muốn vào thì vào à? Đám người họ sinh ra đã có chìa khóa vàng theo đúng nghĩa, thời đại hoàng kim của tuổi trẻ Đại lục thật sự, thiên tài chân chính."
"Tên đàn ông kia điển trai thật, hắn là ai thế?"
"Ta không quen. Tại sao phải tự động ngó lơ người đàn ông này? Lâu chủ đăng bài là đàn ông phải không? Chắc chắn là vậy rồi? Đồ ngốc, không biết tôn trọng người khác chút nào!"