Không cho một chút thể diện nào
"Đúng vậy, đúng vậy, tuy ta rất cảm ơn lâu chủ đăng bài để ta quen biết người đàn ông đẹp trai thế này, nhưng cơ bản là không tôn trọng người ta, đáng mắng."
"..."
Đám hậu cung của Diệp Thiên Dật cũng ồn ào cả lên.
"Mọi người, mọi người, tiết mục biểu diễn của Diệp Thiên Dật, màn múa kiếm đang diễn ra, ha ha ha!"
Hàn Nhuỵ nhắn tin.
Sau đó, Phụng Dao, Thường Hy, Hàn Nhã Nhi lần lượt xuất hiện, ai nấy cũng đều tỏ ra tức cười.
"Xì xì, học viện Võ Thần đang tổ chức hoạt động gì vậy?" Liễu Thiển Thiển cười và gửi tin.
Tô Mị Nhi cũng không dễ gì mới xong việc, nhìn sơ qua tin trong nhóm.
"Hi hi, vậy mà hắn còn dựa vào việc biểu diễn tiết mục để mưu sinh ư?"
Những cô gái này lúc nào gặp tiết mục do Diệp Thiên Dật diễn vậy chứ.
Tuy gọi là biểu diễn nhưng họ cùng nhau múa kiếm, đọ kiếm.
Nhưng nghĩ tới đây thật sự chỉ là màn biểu diễn, họ cảm thấy buồn cười.
"Nếu Diệp Thiên Dật ngươi bị kiểm soát, ngươi cứ chớp mắt, ha ha ha ha."
Đám em gái trong đám đông trò chuyện cười vui chết đi được.
Tịch Thiên Vũ đang lịch luyện bên ngoài cũng mở nhóm chat nhìn thấy cảnh này.
Nàng ta gửi icon mặt buồn cười, sau đó tiếp tục lịch luyện của mình.
Mà trước cổng học viện Võ Thần.
Một đám thiên tài cũng chuyện trò vui vẻ đi tới đây.
"Đây chính là học viện Võ Thần? Cũng coi như rất khí phái nha."
Họ ngẩng đầu nhìn học viện Võ Thần khổng lồ cũng lên tiếng tán thưởng.
"Nhìn học viện cũng không tệ, không biết thiên tài trong học viện này có phải khác biệt so với vẻ ngoài của học viện Võ Thần này không?"
"Ha ha ha! Hùng thiếu xem ra rất tự tin ha, vậy thì để Hùng thiếu tới đấu trận đầu tiên với học viện Võ Thần để có màn chào sân tốt đẹp, thấy sao? Ha ha ha..."
"Chúc huynh, sao người đầu tiên xung trận có thể là ta chứ? Vậy cần phải là Giang thiếu cao quý của chúng ta kìa."
Hắn ta quay đầu nhìn người đàn ông ở phía sau torông có vẻ không phải người bình thường.
Giang Hạo, thiên tài của gia tộc ẩn thế nhà họ Giang.
Sự tồn tại của nhà họ Giang cũng tương tự như thế lực Thần cấp của Chúng Thần Chi Vực.
Những gia tộc ẩn thế này, họ cũng có kẻ mạnh người yếu. Nhà họ Giang tuyệt đối là một nhà lợi hại nhất.
"Nghe đồn bảng Thần Tử tương tự sắp xuất thế phải không? Cảm giác cả Đại lục sắp đổi chủ rồi."
"Bảng Thần Tử so với cái gọi là Thiên Bảng, Địa Bảng càng có thể chứng minh mọi thứ, cảm giác tên Giang Hạo này có thể sẽ tiến vào bảng Thần Tử, xem thử biểu hiện hôm nay của hắn ta đã."
Mỗi người đều đang suy nghĩ chuyện gì đó.
"Chuẩn bị cảm nhận sự chào đón của đám người này đi."
Chẳng mấy chốc, họ đã tới trước cổng lớn của học viện Võ Thần.
"Hả?"
Cảnh trước mặt lại khiến họ phải cau mày.
Nhìn về phía cánh cổng lớn, trong học viện Võ Thần khổng lồ gần như chẳng có một bóng người.
Chí ít trong tầm mắt họ thì cũng chẳng mấy bóng dángai cả.
Điều này và sự tưởng tượng của họ quả thật có hơi khác biệt.
Trước đó họ vốn cho rằng, toàn bộ học viện Võ Thần sẽ đứng đầy người, sự chú ý của mọi người đều dồn lên người họ.
Nhưng thật không ngờ, vậy mà lại lạnh tanh thế này?
"Người tới rồi."
Cổng gian phòng bên trong, phó viện trưởng và những người khác nhìn thấy mấy chục người đã tới cổng, sau đó bưng quả dưa hấu trong tay, chậm rãi đi ra ngoài.
"Tại hạ Giang mỗ..."Tại hạ Quách Vân Thành."
"Tại hạ Đỗ Sinh..."
"Tham kiến các vị tiền bối!"
Đám thiên tài kia từ từ hành lễ.
Họ quả thật là tới khiêu chiến, nhưng cho dù họ có tính khí kiêu ngạo cỡ nào, không coiai ra gì đi nữa, đám người trước mắt này có không ít cường giả, thậm chí là cường giả mà họ từng nghe nói, ít ra đám người này đều là tiền bối, cũng nên có chút lễ nghĩa mới phải.
"Ha ha ha, lão phu có quen vài người trong đám các ngươi."
Phó viện trưởng nhìn họ và cười lớn tiếng.
"Triệu tiền bối, bọn ta tới để khiêu chiến với các thiên tài của quý học viện."
Giang Hạo kia mỉm cười đi tới trước mặt, sau đó chắp tay và nói.
"Được. Cho nên lão phu chờ mấy người ở đây nè. Để đám trẻ các ngươi cọ sát, giao lưu võ đạo quả thật là chuyện tốt. Ngươi nói đi."
Cổng chính mở ra, mấy chục người bọn họ từ từ đi vào.
"Phó viện trưởng, học viên của quý học viện đâu? Sao hình như chẳng thấyai cả vậy? Phạm vi trong tầm mắt cũng không nhỏ, theo lý mà nói thì cũng nên thấy một vài học viên chứ."
Có người hỏi.
Hắn ta tỏ vẻ khó chịu.
Vốn định khiêu chiến học viện Võ Thần, chuyện này gây cười rất lớn, thậm chí cả Chúng Thần Chi Vực cũng đang quan sát chuyện này. Vả lại họ cũng đều là đỉnh cấp thiên tài.
Trước khi tới đây, họ ảo tưởng là, đám người của học viện Võ Thần chắc chắn đang ở vị trí cổng chính ngóng ra bên ngoài.
Họ cảm thấy chắc tình hình sẽ là như thế. Họ cũng thích, vì như vậy sẽ khiến họ cảm giác rất có thể diện.
Tuy nhiên... tình hình thực tế không phải như vậy.
Điều này khiến họ không thể hiểu.
Họ không tò mò hay sao?
Họ chẳng qua là thiên tài của gia tộc ẩn thế Đỉnh cấp tới khiêu chiến, đám người của học viện Võ Thần cũng không coi họ ra gì hay sao?
Đáng ghét!