Không cho một chút thể diện nào (2)
Họ còn muốn hưởng thụ cảm giác được đám người kia quan sát và bàn tán.
Sau đó, họ nghe thấy tiếng động bên trong, hình như là tiếng hoan hô của một nhóm người.
Đám thiên tài kìa lộ nét mặt nghi ngờ.
"Hả? Phó viện trưởng, hôm nay học viện Võ Thần mấy người có hoạt động gì ư?"
Có người nghi ngờ hỏi.
"À, ở đây vừa mới tổ chức hoạt động, chắc cũng sắp kết thúc rồi."
Phó viện trưởng nói.
"Hôm nay tổ chức hoạt động gì vậy?"
Họ tò mò hỏi.
"Cũng không có gì, chỉ là một hoạt động nhỏ đơn giản mà thôi, sắp kết thúc rồi. Sau khi kết thúc thì có thể cọ sát, hay là mọi người chuyển sang sân thi đấu trước."
Phó viện trưởng lên tiếng.
Lúc này, một người đàn ông mỉm cười và nói: "Vậy cũng được, người ta hay nói tình hữu nghị đầu tiên, thi đấu thứ hai. Nếu quý học viện tổ chức hoạt động, vậy bọn ta cùng đi xem thử không phải cũng tốt hay sao?"
"Có lý, vậy thì chúng ta cũng đi chung qua xem thử đi."
Phó viện trưởng gật đầu: "Cũng được, vậy tiện đi chung xem thử đi."
Trên sân khấu, họ vẫn còn đang múa kiếm tại đó.
Tuy trông có vẻ giống như chẳng có gì thú vị, nhưng mọi người đều là võ giả, đều hiểu về kiếm, cho nên họ đều múa kiếm rất đẹp, khán giả đều thích xem, nhất là cô gái xinh đẹp nha.
Đám thiên tài kia ở bên ngoài cũng mon men đi qua bên này.
"Ồ."
Ánh mắt của họ nhìn qua đây, bỗng chốc bị đám con gái xinh đẹp trên sân khấu thu hút.
"Đẹp thật!"
"Đúng là đẹp quá!"
"Người kia là Y Nhân Tuyết hả?"
"Người kia hình như là Tiêu Tích Linh của Thanh Vân sơn trang, đẹp thật nha."
"Đây chính là thập đại mỹ nhân của Chúng Thần Chi Vực ư? Quả nhiên là danh bất hư truyền."
"Nghe nói, chắc họ đều chưa có bạn trai nhỉ?"
"Họ chắc chắn là chưa có bạn trai đâu. Người trong học viện Võ Thần này, họ nhìn vừa mắt hay sao?"
"..."
Đám thiên tài của gia tộc ẩn thế này quả thật đều có tự tin khó hiểu.
Họ cảm thấy, bản thân đúng là lợi hại. Đám thiên tài được coi là rất có tiếng trên Đại lục, có thể đúng thật là lợi hại, nhưng cùng đẳng cấp, không so được với đám người ẩn thế bọn họ.
Họ mới là mạnh nhất.
Những người đẹp này, toàn bộ đều khiến họ ngỡ ngàng vì vẻ đẹp của họ.
Người của học viện Võ Thần không có tư cách theo đuổi, còn họ thì có chứ.
"Người đàn ông kia là ai?"
"Diệp Thiên Dật."
"Hả? Hắn chính là Diệp Thiên Dật?"
Đột nhiên có rất nhiều người chay mày, cố tình nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Chính là hai hôm trước Hải Lam Phi và Hải Lam Uy của nhà họ Hải bị tên đó giết chết đúng không? Nghe nói hắn mới có Tam Hồn cảnh tam giai mà có thể dễ dàng giết chết bọn họ."
"Tin đồn về hắn trên Đại lục này cũng khá nhiều, ta còn nghe nói một vài chuyện nhưng xem ra hình như cũng chính là như thế."
"..."
Họ thấy Diệp Thiên Dật, thể hiện thái độ thù địch nhưng coi thường.
Chủ yếu là tin đồn về hắn quá nhiều, hào quang quá nhiều. Đương nhiên họ nghĩ người giẫm lên hào quang để nổi bật, cảm giác sảng khoái thế này mới đủ.
Sau khi trải qua cuộc biểu diễn mấy chục phút, họ từ từ bước xuống sân khấu, sau đó đi thay đồ.
"Cảm ơn cảm ơn, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người."
Y Thất Nguyệt đi lên sân khấu rồi cười nói.
Lần này, nàng ta kiếm cũng được kha khá.
Kiếm tiền vốn dĩ có thể dễ dàng như vậy sao?
Trên thế giới này vẫn là công tử Bạc Liêu càng nhiều càng tốt.
"Cô Y Thất Nguyệt, buổi diễn tiếp theo là khi nào vậy?"
Có người hỏi.
"Chuyện này à sau này hẵng nói, ây da!"
Đôi mắt xinh đẹp của nàng ta nhìn vào một nhóm thiên tài ẩn thế cách đó không xa, sau đó Y Thất Nguyệt nhảy lên và rơi vào trước mặt họ.
"Các ngươi tới sau phải không?"
Họ gật đầu.
Sau đó, Y Thất Nguyệt lấy mã thanh toán của mình ra.
"Mỗi người một trăm, vé vào cửa."
Họ đơ ra.
"Cô Y Thất Nguyệt, họ là khách của học viện."
Phó viện trưởng nhìn nàng ta và nói.
Y Thất Nguyệt lên tiếng: "Khách của học viện cũng không thể xem không buổi biểu diễn được. Vậy học trò của bổn tiên nữ cũng không thể biểu diễn không được, vậy thì không công bằng với họ."
"Vị cô Y Thất Nguyệt này nói có lý, chúng ta cũng không phải không thể lấy ra một trăm tệ, bọn ta thật sự không biết phải trả tiền."
Một người đàn ông nói.
"Vậy thì quét mã đi."
Y Thất Nguyệt cười hi hi rồi nói.
"Phó viện trưởng, cô Y Thất Nguyệt làm vậy có phải hơi thiếu suy nghĩ không?"
Một người giáo viên bên cạnh của phó viện trưởng Triệu lên tiếng hỏi.
"Không sao đâu, như vậy cũng không sai."
Dù gì, điều này cũng tương tự ra uy cho học viện Võ Thần với họ.
Đám tiểu bối này, tuy họ tới khiêu chiến, nhưng ngôn ngữ, bao gồm một số hành vi cũng coi thường đám võ giả thiên tài của học viện Võ Thần. Nếu đã coi thường, vậy thì cũng coi như coi thường học viện Võ Thần, cần phải ra oai cho họ một chút mới được.
Mỗi người họ đều quét một trăm tệ cho Y Thất Nguyệt.
"Được rồi, cảm ơn các ông chủ, buổi diễn hôm nay tới giờ đã kết thúc rồi, tạm biệt."
Y Thất Nguyệt xua tay, sau đó thoả mãn chạy đi.
Phó viện trưởng Triệu lên tiếng: "Mọi người, đây đều là thiên tài của gia tộc ẩn thế, họ tới học viện Võ Thần làm khách, tiện thể rèn luyện với mọi người một phen, vậy thì dĩ nhiên học viện Võ Thần phải theo hầu. Mọi người di chuyển tới võ đài, người có hứng thú thì có thể lên sàn đấu để rèn luyện với các thiên tài này."