Khiêu chiến bắt đầu
Sau đó, đám đông từ từ đi về phía võ đài.
Cho dù chính họ không đánh, nhưng cũng muốn xem thử tình hình người khác tỉ võ, hiểu một chút về cường độ và thủ đoạn của thiên tài trong học viện Võ Thần, chung quy cũng có ích.
Tương lai, rời khỏi học viện Võ Thần, đi khắp Đại lục, nhất định sẽ gặp phải đám người kiểu này, thậm chí có thể là kẻ địch.
Hậu trường.
"Ối chà chà chà, buổi diển rất thành công, rất thành công, tuyệt!"
Y Thất Nguyệt cười hi hi, đi tới bên cạnh đám người đẹp đã thay đồ xong.
"Nào, mỗi người một triệu, đừng khách sáo với bổn tiên nữ, đây là thù lao diễn xuất của mọi người."
Dao Tịch: "Mỗi người một triệu? Cô Y Thất Nguyệt kiếm không ít ha."
"Hả? Không phải vé vào cửa chỉ có một trăm tệ mỗi người ư? Chị Thất Nguyệt sao lại có nhiền tiền thế này?" Long Bảo Nhi chớp đôi mắt to và nghi ngờ hỏi.
"Ây da, kiếm được một ít, kiếm được một ít, dù gì các người cũng giúp bổn tiên nữ chuyện lớn có đúng không? Vậy chắc chắn không thể bạc đãi các ngươi rồi. Cứ nhận đi, cứ nhận đi, ngày mai bổn tiên nữ đãi khách."
Y Thất Nguyệt cười hi hi và nói.
Diệp Thiên Dật đi tới, lên tiếng: "Kiếm không ít ha. Cô Y Thất Nguyệt khao một chầu, mỗi người còn được thù lao một triệu, rốt cuộc là ngươi kiếm được bao nhiêu?"
"Ây da, không nhiều không nhiều, cũng khoảng mười triệu."
Y Thất Nguyệt cười nói.
Đám đông:?
Y Thất Nguyệt:?
Chà!
Sao nàng ta lại nói ra sự thật vậy?
"Sao lại nhiều thế?"
Họ cũng ngơ ngác.
Diệp Thiên Dật nói: "Họ đều là những kẻ theo đuổi các người, thưởng cho mọi người mà còn để lại tên tuổi, muốn để mọi người cảm thấy họ thích mấy người, lại sợ chuyển thiếu. Cho nên hễ là có bản lĩnh thật sự chuyển khoản thì sẽ chuyển không ít, dù sao đối với họ mà nói thì đây cũng là số tiền nhỏ."
Các cô gái cũng không nói gì.
"Thật không ngờ, tất cả các em gái xinh đẹp ở đây đều là người phụ nữ của ta. Chậc, họ thảm thật."
Diệp Thiên Dật thở dài.
Các cô gái:?
"Diệp công tử, nói năng không thể nói linh tinh."
Lưu Ly Vũ nói một câu.
"Đúng vậy đúng vậy, anh Thiên Dật muốn hại cả bé con, thật xấu."
Long Bảo Nhi gật đầu lia lịa rồi nói.
"Khụ khụ, đi thôi, chắc bên ngoài cũng sắp tới giờ tỉ võ rồi."
Y Nhân Tuyết ngượng ngùng nói.
"Ừm."
Sau đó, họ cùng nhau ra ngoài.
Y Thất Nguyệt đi tới bên cạnh Diệp Thiên Dật.
"Nè, nếu ngươi có thể hạ gục tất cả họ, vậy coi như ngươi lợi hại, đó cũng là một truyền kỳ không ai có thể phá vỡ được. Cố lên nha, bổn tiên nữ trông cậy vào ngươi."
Y Thất Nguyệt nói xong, vui vẻ nhảy chân sáo đi khỏi.
"Vậyai nói không được chứ?"
Diệp Thiên Dật cười và nhún vai, châm điếu thuốc và cũng đi ra ngoài.
Sàn tỉ võ.
Mấy chục thiên tài ngồi một bên, vây kín xung quanh đều là học viên của học viện Võ Thần, giáo viên của học viên cũng tới không ít.
Đám người của Diệp Thiên Dật đi tới, đi vào khán phòng.
"Diệp ca, ở đây, ở đây."
Ngô Nhất vẫy chào Diệp Thiên Dật.
"Tình hình sao rồi?"
Diệp Thiên Dật đi tới ngồi ngay ngắn và hỏi.
"Đã đánh xong một trận rồi. Ôi trời! Đám người này quả thật ngầu hết biết, ngươi có biết Trương Tam Tinh không?"
Diệp Thiên Dật lắc đầu.
"Dù sao cũng là võ giả của Thất Phách cảnh tam giai, xếp hạng trung cấp trong học viện, cũng không tính là yếu. Lúc nãy đối phương có một Thất Phách cảnh tam giai lên sàn, hỏi có ai khiêu chiến hắn ta không, hắn ta là Thất Phách cảnh tam giai, vậy bình thường võ giả của học viện Võ Thần không đến mức lên cảnh giới cao hơn hắn ta. Cho dù muốn lên cũng không thể lên, cho dù thắng thì cũng không vinh quang, thua thì ngược lại càng mất mặt, cho nên Trương Tam Tinh đã lên, hắn ta cũng là Thất Phách cảnh tam giai, ngươi đoán xem thế nào?"
Diệp Thiên Dật nói: "Bị nghiền nát?"
"Đúng vậy. Ôi trời, chênh lệch quá lớn. Hắn ta cơ bản không đánh trả được, từ kỹ xảo chiến đấu đến năng lực mọi mặt đều chênh lệch rất lớn. Rõ ràng là cùng cảnh giới, hai người họ đấm nhau một cú, Trương Tam Tinh đã bay thẳng lên, ta nghĩ chắc chính hắn ta cũng choáng váng vì đòn này."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm rồi nói: "Vậy họ quả thật là khá lợi hại, nhưng cũng bình thường thôi, cũng không tính là ngạc nhiên lắm."
Đành phải nói là bản thân quả thật tồn tại chênh lệch.
Nhưng ngươi cũng không thể nói Thất Phách cảnh tam giai của đối phương là vô địch. Trong học viện Võ Thần của họ, bình thường cũng có thể tìm được một Thất Phách cảnh tam giai có thể đánh thắng hắn, tuy có thể là không làm được dễ dàng gì mấy.
Mà sự thất bại trong cuộc tỉ võ của Trương Tam Tinh này cũng khiến đám học viên của học viện Võ Thần hoàn toàn không thể nhìn thẳng vào hắn ta.
Vốn dĩ võ giả của học viện Võ Thần đều là một nhóm thiên tài, thiên tài được tuyển chọn kỹ càng.
Năng lực của họ rất xuất chúng, dĩ nhiên không cần nói nhiều.
Cho nên chính trong lòng họ cũng rất không phục, rõ ràng ta cũng là đỉnh cấp thiên tài, các ngươi lại có thể so được với thiên tài ta đây ư? Vậy mà dám coi thường bọn ta?
Tuy nhiên, trận đấu này khiến họ cảm thấy, đám người này lúc trước tới khiêu chiến quả thật là có chút bản lĩnh.
Chí ít, Trương Tam Tinh là đỉnh cấp thiên tài, mặc dù hắn ta bị người cùng cảnh giới ngược một phen.
Cho dù họ có người cảm thấy Trương Tam Tinh cũng không đánh lại mình, nhưng ít ra cũng sẽ nghĩ là đối thủ quả thật khá là lợi hại.