Thực lực của Ngô Nhất
"Còn có ai không?"
Võ giả đánh bại được Trương Tam Tinh đứng trên võ đài lướt mắt nhìn đám đông trong học viện Võ Thần, khoé miệng khẽ nhếch, nhìn ra hắn ta hình như cảm thấy dễ dàng đánh thắng một người cùng cảnh giới của học viện Võ Thần là chuyện bất ngờ.
"Nếu cùng cảnh giới không dám lên, vậy thì có thể cho người có cảnh giới cao hơn lên đây."
Hắn ta cười và lên tiếng.
Phó viện trưởng của học viện Võ Thần và một vài giáo viên khác, bao gồm học viên dĩ nhiên thấy khó chịu.
"Quả nhiên cái gọi là thiên tài được tuyển chọn tỉ mĩ trong học viện Võ Thần, cường độ cũng bình thường."
Đám thiên tài kia thì thầm bàn tán.
"Có người lợi hại, Trương Lương kia, Mộc Thiên Vân, Tư Mệnh, Lưu Ly Vũ, Quân Thương Hải, Quân Lan Hải... vẫn rất mạnh mẽ, chỉ là mạnh thì rất mạnh, còn yếu thì quả thật rất yếu."
"Ta muốn đấu một trận với Diệp Thiên Dật, chỉ đáng tiếc, cảnh giới cao nhất của hắn cũng chỉ là Thất Phách cảnh nhất giai, ta đường đường là một Chân Thần cảnh mà đánh với hắn, ha ha ha, mất mặt."
"Để ta tới lĩnh hội ngươi."
Sau đó, một Thất Phách cảnh tam giai của học viện Võ Thần bỗng chốc vọt lên võ đài.
"Lý Vân, Thất Phách cảnh tam giai, xin chỉ giáo."
"Tới đây."
Hai người trực tiếp đấu với nhau.
Thực lực của Lý Vân này cũng không tệ
Nhưng...
Nhưng mấy chục phút trôi qua, hắn ta vẫn chưa đánh bại đối thủ.
Nhưng hắn ta cũng làm bị thương không ít nguyên khí của đối thủ.
"Đã nhường rồi!"
Vị thiên tài kia của ẩnt hế chắp tay, kiên cường nói.
"Còn ai nữa không?"
Rất nhiều người của học viện Võ Thần ngồi không yên.
"Không ai ra đàn áp khí thế hống hách của hắn ta ư? Ta cảnh giới cao, lên đó mà thắng thì cũng không vinh quang. Đám võ giả Thất Phách cảnh tam giai đâu? Không lên ư? Mẹ kiếp, bình thường thìai nấy cũng nói mình lợi hại lắm, sao không dám lên chứ?"
Rất nhiều người của học viện Võ Thần có vẻ sốt ruột.
Nhưng cũng có một số người, họ muốn đi nhưng không dám.
Họ cảm thấy phần thắng không lớn.
Đi thì sẽ mất mặt, chi bằng án binh bất động.
"Phó viện trưởng, phải có người tới trấn áp chứ."
Một giáo viên nói với phó viện trưởng.
"Không vội, sẽ có người tới trấn áp thôi."
Mà bên kia, trong đại điện, một số cường giả cũng đang quan sát cuộc tỉ võ lần này.
"Ha ha ha, thực lực của Minh Tường của nhà họ Minh vẫn còn mạnh, đã thắng hai võ giả thiên tài của học viện Võ Thần, không chịu thua kém nha."
"Học viện Võ Thần này sao vậy, trong đây cũng đều là võ giả thiên tài của Đại lục, có thể thắng chính mình đã khó khăn, thắng lại nhẹ nhàng như thế, đủ chứng minh thực lực của Minh Tường mạnh."
"Nhưng... bổn gia chủ vẫn muốn xem thử tình cảnh chiến đấu của đám thiên tài thật sự của học viện Võ Thần kia."
"..."
Họ là cường giả của mấy gia tôc ẩn thế, bình thường quan hệ không tồi, lần này đặc biệt tới để quan sát tỉ võ của nhà nào đó.
Học viện Võ Thần.
Y Thất Nguyệt nhìn mấy người học trò của mình ngồi bên cạnh.
"Nè, Ngô Nhất, Mộc Vân, còn có bé con, mấy người mau chóng xem ai giải quyết hắn ta đi."
"Ta đi cho."
Mộc Vân đứng dậy và nói.
"Không được, ngươi phải đánh ít nhất cũng Thất Phách cảnh thất giai. Ngô Nhất, ngươi đi đi."
Ngô Nhất chỉ vào mình.
"Không phải chứ? Ta nhất giai mà."
"Có đi không?"
Y Thất Nguyệt trừng mắt nhìn hắn ta."Nếu ta thua thì rất mất mặt."
Mặt Ngô Nhất như đưa đám lên tiếng.
Tuy cảnh giới thấp hơn đi khiêu chiến, quả thật cũng có dũng cảm, thắng thì sảng khoái hơn. Nhưng nếu thua thì tuy sẽ khiến người ta cảm thấy rất bình thường, dù gì cảnh giới của ngươi cũng thấp mà, nhưng...
Đồng thời sẽ khiến người ta cảm thấy ngươi không biết tự lượng sức, không biết tính toán.
"Được rồi được rồi, đừng giả bộ nữa. Ngươi là do một tay bổn tiên nữ đào tạo ra, ngươi có năng lực này hay không, bổn tiên nữ chẳng phải không biết, có đi không?"
Y Thất Nguyệt liếc Ngô Nhất một cái.
"Không phải chứ? Học viện Võ Thần lớn thế này, nhiều thiên tài như vậy mà không ai lên ư?"
Minh Tường đứng trên võ đài cười nói.
"Mẹ kiếp! Nếu không phải ông đây cảnh giới cao hơn hắn ta, ông đã không nhịn nữa rồi."
"Ta thử xem."
Sau đó, Ngô Nhất tươi cười, nói xong thì nhảy lên rồi xuất hiện trên võ đài.
Ngô Nhất, sao hắn ta cũng có thể vào được một thiên tài của học viện Võ Thần, mặc kệ thế nào, chính hắn ta chắc chắn là thiên tài, rất lợi hại.
"Hả? Cuối cùng có người tới rồi."
Ánh mắt của Minh Tường nhìn sang Ngô Nhất, hắn ta nói.
"Tới đây." Minh Tường làm tư thế chiến đấu.
Sau đó, Ngô Nhất lên tiếng: "Ngô Nhất, Thất Phách cảnh nhất giai, xin chỉ giáo."
"Cái gì?"
Rất nhiều người nghe xong thì đơ ra.
"Thất Phách cảnh nhất giai? Ý gì đây? Một Thất Phách cảnh nhất giai cũng dám lên đấu?"
"Thất Phách cảnh tam giai đã bị nghiền nát, một Thất Phách cảnh nhất giai như hắn ta thì dựa vào gì chứ? Lẽ nào là cao thủ gì ư?"
"Ngô Nhất? Chưa từng nghe qua tên của người này, chắc không phải là một người rất nổi tiếng. Vậy chắc hắn ta cũng không đến mức lợi hại gì đó đâu, hoặc là có tự tin vào bản thân, nhưng đồng thời, cũng không chịu được sự mỉa mai của Minh Tường nên không nhịn được mà lên sàn đấu."
"..."
Minh Tường nhìn Ngô Nhất, cười nhạo.