Bảng Thiên Kiêu, Bảng Chiến Lực, Bảng Huyết Mạch (2)
"Lẽ nào ta không thể vững vàng tiến lên vị trí thứ nhất sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Khó nói lắm, đúng là ngươi rất mạnh, tuy nhiên khoan chưa nói Thần vực, chỉ nói đơn giản là Chúng Thần Chi Vực thôi thì người mạnh có quá nhiều, Thần vực còn kinh khủng hơn, nếu là bảng Huyết Mạch, chắc ngươi không vào được, ngươi có huyết mạch đặc biệt nào không? Huyết mạch của Tà Đế chẳng hạn? Nó quả thực không tệ nhưng cũng có khả năng."
"Nếu là bảng Thiên Kiêu, ta cũng không nói trước được, cảm thấy ngươi vào được đấy, cụ thể là tới trình độ nào thì ra không dám chắc."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Hơn nữa còn có một điểm rất quan trọng, nếu có tên trong cả ba bảng lớn, thì các võ giả có thể cảm nhận được nhau, ví dụ như ngươi ở trong một danh sách nào đó, mà xung quanh cũng có người khác, thì các ngươi có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương, và có thể đi tìm nhau, từ đó đánh bại nó để thăng hạng."
"Bao xa?"
"Rất rất xa, hơn trăm kilomet."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Cái này có vẻ vô cùng thú vị.
Trên cùng một danh sách, có thể cảm nhận được thiên tài danh sách khác cách nhau rất xa, vậy thì chắc sẽ trực tiếp tìm ra hắn, nếu xếp hạng cao hơn hắn, và đánh bại hắn thì bản thân sẽ ở thứ hạng đó.
Y Thất Nguyệt nói: "Trên bảng xếp hạng của ba danh sách lớn, chỉ có bảng Thần Tử và bảng Chiến Lực có thể thay đổi thứ hạng, ví dụ ngươi xếp thứ mười trên bảng Chiến Lực, ngươi gặp được người xếp thứ tám, nếu ngươi đánh bại hắn, thì ngươi sẽ xếp thứ tám, hắn thành thứ mười, giống với Thiên bảng."
"Bảng Thần Tử không phải như vậy sao?"
Y Thất Nguyệt lắc đầu: "Không phải, địa điểm thi bảng Thần Tử nhiều lắm, nếu chỉ đơn thuần là đánh bại hắn thì không có nghĩa ngươi là Thiên Kiêu mạnh hơn hắn đâu, có thể sẽ có nhiều nguyên nhân, chẳng hạn như ngươi dùng linh khí lợi hại hơn thắng hắn, thì chứng tỏ ngươi là Thiên Kiêu giỏi hơn hắn à? Chưa chắc nhé, nó chỉ có thể chứng minh chiến lực của ngươi mạnh hơn hắn."
Y Thất Nguyệt nói: "Hoặc là ngươi giết chết hắn, vậy ngươi sẽ ở thứ hạng đó của hắn, dù sao ngươi cũng có khả năng đánh bại và thay thế thứ hạng của hắn, quan trọng là có được sự thừa nhận của bảng Thần Tử, thừa nhận rồi thì ngươi có thể thay đổi thứ hạng."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Rất thú vị, hơn nữa, tới lúc đó, đại lục sẽ mở rất nhiều trận cổ chiến, thậm chí là di tích cổ, dù sao cũng đã đến thời đại hoàng kim, các thiên tài có tên trong danh sách chắc sẽ đi rèn luyện, hoặc để thăng hạng, nghe nói thứ hạng càng cao còn có thể có phần thưởng tốt hơn."
"Phần thưởng?ai tặng" Diệp Thiên Dật thắc mắc hỏi.
"Thiên Đạo."
"Thiên Đạo?"
"Có thể là vậy, nghe đồn ba danh sách lớn là người của Thần vực trao đổi với Thiên Đạo, hoặc nó ở khía cạnh cao cấp hơn, sau đó sau khi thông qua sức mạnh đúc kết và thông hiểu đã rút ra ba danh sách lớn, chúng có thể xuất thế sau đó hơn một năm."
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
"Là văn minh cao cấp hơn à?"
Y Thất Nguyệt nhún vai, nói: "Ta đâu biết, nhưng nghĩ kỹ lại, nếu đã không phải Thần vực thì chỉ có thể là văn minh cao cấp hơn, vả lại còn có phần thưởng, phần thưởng này từ đâu mà có? Thật sự do Thiên Đạo tặng ư? Sao ba danh sách lớn lại xuất hiện? Nó cũng không thể vô cớ xuất hiện được."
Diệp Thiên Dật biết rất nhiều chuyện, tuy nhiên theo những gì Tà Đế nói, văn minh trên không thể khai thông với văn minh dưới, trừ phi dùng thủ đoạn nào đó đặc biệt.
Nhưng dùng mấy thủ đoạn đặc biệt để đạt được mục đích nào đó vì lợi ích của bản thân thì Diệp Thiên Dật có thể hiểu, mượn sự trợ giúp của nó để khai thông cường giả trong thế giới này của bọn họ, từ đó xuất hiện ba danh sách lớn, vậy thì hắn được gì?
"Lẽ nào là để chọn lọc những thiên tài tuyệt đỉnh à?"
Diệp Thiên Dật trầm ngâm.
"Cái gì?"
Y Thất Nguyệt nghe không rõ nên hỏi.
"Không có gì, xem tỉ võ đi."
Long Bảo Nhi thành công đánh bại đối thủ dựa vào Thất Phách cảnh nhất giai!
"Yeah!" Sau khi Long Bảo Nhi giành chiến thắng, nàng vui vẻ nhảy xuống võ đài.
"Mạnh quá!"
Mọi người thầm cảm thán.
"Nàng ta đúng là mạnh, chắc hẳn là người của tiên cung."
"Đúng, thiên tài của tiên cung có thể yếu kém được sao? Hơn nữa thân phận của Long Bảo Nhi ở tiên cung cũng hết sức quan trọng, Thất Phách cảnh nhất giai lại có chiến lực này, thật kinh khủng!"
"..."
"Thất Nguyệt tỷ tỷ, Tiểu Bảo Bối thắng rồi."
Long Bảo Nhi xinh đẹp đứng đó.
"Giỏi lắm!"
Y Thất Nguyệt xoa xoa đầu nàng.
"Hi hi hi."
Sau đó nàng lại nhìn Diệp Thiên Dật.
"Anh Thiên Dật, Tiểu Bảo Bối thắng rồi."
Diệp Thiên Dật cũng cười và gật đầu; "Đỉnh, đỉnh lắm."
"He he he."
Đám thiên tài ẩn thế đương nhiên không thể ngồi yên.
Đã mấy lần bọn họ bị võ giả vượt cấp của học viện Võ Thần đánh thắng.
Nhất định phải đè bẹp trận này.
"Ta lên."
Một người đàn ông đi lên võ đài.
"Tại hạ tên Thiệu Trường Giang, Thất Phách cảnh lục giai."
"Là Thiệu Trường Giang à."
Y Thất Nguyệt suy nghĩ.
"Rất nổi tiếng ư?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Ừm, rất nổi tiếng, trước đó Ứng Vô Vấn đã bị Vương Trạch Khôn lợi dụng, hắn cũng từng lợi dụng một võ giả của học viện Võ Thần chúng ta, với lại Thiệu gia này vô cùng lợi hại, chủ yếu là ca ca hắn có tiếng, hắn cũng được."