Mất hết thể diện
Tiếp theo, một người lên võ đài.
"Bàng Hải, Thất Phách cảnh lục giai, xin chỉ giáo!"
Sau đó, hai người đánh nhau.
Đâu đâu Bàng Hải cũng bị áp chế, cuối cùng thất bại.
Thấy cảnh này, đám thiên tài của gia tộc ẩn thếai nấy đều mỉm cười.
Mặc dù không phải người vượt cấp đánh thắng, nhưng bọn họ thắng nhiều thua ít là được.
Ánh mắt Thiệu Trường Giang nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở Diệp Thiên Dật.
"Vị này là Diệp Thiên Dật huynh nhỉ?"
Mọi ngườiai nấy đều nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Hắn chính là Diệp Thiên Dật?"
Mấy thiên tài của gia tộc ẩn thế nhìn Diệp Thiên Dật.
"Đúng trông có vẻ rất đẹp trai."
"Ha ha ha, một thời thôi."
"..."
"Ừm."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Lúc ta còn chưa xuất thế đã từng nghe nói sự tích truyền kỳ về Diệp huynh, một trong những lý do lần này tới học viện Võ Thần là muốn khiêu chiến với Diệp huynh! Không biết Diệp huynh có chấp nhận lời thách thức của ta không?"
Thiệu Trường Giang nhìn Diệp Thiên Dật và hỏi.
Ồ-
Mọi người xôn xao bàn tán.
"Thiệu Trường Giang muốn khiêu chiến với Diệp Thiên Dật ư? Cảnh giới của hắn cao hơn Diệp Thiên Dật rất nhiều, cho dù hắn muốn giẫm đạp lên thiên tài võ giả như Diệp Thiên Dật, nhưng, dựa vào cảnh giới cao hơn để đánh bại hắn, thì việc chiến thắng cũng chẳng vẻ vang là bao?"
"Vẫn có một điểm đáng tự hào, đó là dù sao năng lực chiến đấu vượt cấp của Diệp Thiên Dật cũng rất mạnh, hơn nữa mấy cái sự tích truyền kỳ do hắn tạo ra quả thực là tuyệt vời, nếu Diệp Thiên Dật bại trong tay hắn, ít nhất cũng có thể nói với tất cả mọi người rằng, Diệp Thiên Dật chẳng qua chỉ có vậy mà thôi."
"Chẳng trách Thiệu Trường Giang nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật."
"..."
Y Thất Nguyệt chọc chọc Diệp Thiên Dật.
"Người ta đã chủ động khiêu chiến với ngươi rồi, mau đi đi."
Sau đó Diệp Thiên Dật đứng dậy đi về phía võ đài.
"Còn tưởng Diệp huynh sẽ không lên chứ."
Thiệu Trường Giang mỉm cười nhìn Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật sờ sờ mũi, nói: "Ta chỉ là một tên Thất Phách cảnh nhất giai nhỏ nhoi, không phiền Thiệu huynh đích thân gọi tên."
"Ha ha ha ha! Thất Phách cảnh nhất giai, Diệp Thiên Dật ngươi cũng chỉ có vậy, sao lâu thế vẫn chỉ là Thất Phách cảnh nhất giai chứ, ha ha ha-"
Thiệu Trường Giang cười lớn.
Mọi người: ???
Nghe thấy tiếng cười lớn của Thiệu Trường Giang, rất nhiều người cau mày!
Ngôn từ của Thiệu Trường Giang sao lại sắc bén như thế?
Giữa bọn họ không có thù oán, dù trong lòng có nghĩ vậy, nhưng sao lại nói ra được?
Thiệu Trường Giang cũng sững sờ.
Xì?
Sao hắn lại nói ra những lời này chứ?
Diệp Thiên Dật cười thầm.
"Thiệu huynh có vẻ coi thường Thất Phách cảnh nhất giai của ta nhỉ?"
Sau đó Thiệu Trường Giang nói: "Coi thường Thất Phách cảnh nhất giai, và coi thường ngươi nữa!"
Hắn lại sững người.
Mọi người cũng ngẩn ngơ.
"Thiệu Trường Giang đúng là ngông cuồng!"
"Hắn cũng coi thường học viện Võ Thần chúng ta quá nhỉ? Còn xem nhẹ Thất Phách cảnh nhất giai, hắn thì cũng là Thất Phách cảnh lục giai thôi mà, có là cái thá gì đâu? Mẹ kiếp!"
"Diệp Thiên Dật, đánh hắn mạnh tay cho ta."
"..."
Thiệu Trường Giang ngu ngơ.
Chết tiệt!
Sao hắn nói ra hết rồi?
Đây đúng là những lời trong lòng hắn, nhưng hắn chắc chắn sẽ không nói ra.
Vì nói suy nghĩ ra thì sẽ khác.
Đám thiên tài ẩn thế cũng cau mày.
"Thiệu Trường Giang này cũng ngang ngược lắm, đầu óc cố chấp à?"
Trong đại điện tập trung các gia tộc ẩn thế lớn, bọn họ thấy cảnh này cũng phải cau mày!
"Những lời này của Thiệu Trường Giang không thoả đáng lắm, giữa Thiệu gia chủ và Diệp Thiên Dật có mâu thuẫn à? Sao ngôn từ lại sắc bén như vậy?"
Gia chủ Thiệu gia cũng hơi cau mày!
"Đâu có, theo lý mà nói, đứa trẻ Thiệu Trường Giang này sẽ không nói ra những lời như vậy, dù nghĩ thế cũng không nói đâu, hắn tự biết nặng nhẹ mà."
"Kỳ lạ thật."
"..."
Trước hệ thống chân thoại của Diệp Thiên Dật, những người này đã phải nói ra tiếng lòng của mình.
Còn Diệp Thiên Dật thì đương nhiên là không nghe theo.
"Nếu đã coi thường Thất Phách cảnh nhất giai, coi thường ta, vậy sao còn muốn khiêu chiến với ta?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Thiệu Trường Giang nói: "Rất đơn giản, ta phải đánh bại ngươi, sau đó tuyên bố với tất cả mọi người rằng Diệp Thiên Dật ngươi chẳng là cái thá gì cả, trước đây chẳng qua là chém gió hoặc mượn sự giúp đỡ từ thế lực bên ngoại để đạt được, ta cũng thế, với lại nếu như vậy, ta cũng có thể nhận được nhiều sự quan tâm hơn, chà đạp ngươi xuống, và tất nhiên sẽ được sự ngưỡng mộ của nhiều cô gái, ha ha ha."
Nói xong, hắn liền bịt miệng.
Đợi đã!
Sau ngươi lại nói ra những lời này?
Soạt—
Một lời nói kích động ngàn lớp sóng.
"Chết tiệt! Cho dù nghĩ tới khả năng này, nhưng nói thẳng như thế có phần không tôn trọng người khác lắm nhỉ?"
"Thật đáng ghét, hắn là đàn ông à? Đây chính là cái gọi thiên tài ẩn thế sao? Đúng là buồn nôn, một thiên tài của gia tộc ẩn thế như ngươi còn nghĩ như vậy, thật mất mặt, vậy sao ngươi không giẫm đạp lên người tài giỏi, lợi hại hơn? Sao cứ phải giẫm đạp Diệp Thiên Dật? Không phải là thấy tu vi của Diệp Thiên Dật thấp à? Nghĩ thế thì Thiệu Trường Giang cũng chỉ là rác rưởi."
"Không có triển vọng, loại người này không có tiền đồ điển hình luôn."
"Xí!"
"Diệp Thiên Dật cố lên!"
"..."