Ngươi đã dùng yêu pháp gì?
"Giỏi thật, lời này cũng dám nói ra, không cần mặt mũi nữa."
Giang Hạo cười nhạo.
Bọn họ tới khiêu chiến những thiên tài đã thành danh này, lý do rất đơn giản, không phải là muốn thể hiện cho mọi người biết là họ rất mạnh sao? Bọn họ còn mạnh hơn mấy người được gọi là thiên tài Thiên bảng!
Có thể có nguyên nhân sâu xa hơn.
Nói ra những lời như vậy với Thiệu Trường Giang, ha ha ha, đúng là kinh thật.
Gia chủ Thiệu gia kia cau mày!
"Đồ vô dụng! Mặt mũi của Thiệu gia ta mất hết vì ngươi rồi!"
Hắn tức giận đập bàn đứng dậy!
Mấy câu đơn giản này chứng tỏ giáo dục, lề lối!
Đúng là quá mất mặt.
Diệp Thiên Dật cười.
"Ta nói này, ngươi muốn hào quang, muốn thể diện, muốn bản thân ngươi giẫm đạp lên người khác, ngươi tìm mấy người tài giỏi hơn đi, chứ thắng ta thì có bản lĩnh gì? Với một võ giả Thất Phách cảnh nhất giai như ta, lúc ngươi đang nghĩ như vậy, không phải ngươi đã thua rồi sao? Đường đường là thiên tài Thất Phách cảnh lục giai, ngươi lại coi đánh bại Thất Phách cảnh nhất giai làm tự hào."
Thiệu Trường Giang nắm chặt nắm đấm!
Mẹ kiếp!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sao mình lại nói ra chuyện này chứ?
"Ngươi đừng hỏi ta chuyện này nữa, cuối cùng là có đánh hay không?"
Thiệu Trường Giang nắm chặt tay nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.
Có ẩn khuất!
Hắn im lặng.
"Đánh! Vấn đề cuối cùng!"
"Ta không trả lời! Đánh hay không?"
Diệp Thiên Dật cười, rồi đứng đó, khí thế của Thất Phách cảnh bộc phát.
Thấy cuộc tỷ võ cuối cùng cũng diễn ra, Thiệu Trường Giang thở phào nhẹ nhõm.
"Để công bằng, ta sẽ trấn áp xuống cảnh giới Thất Phách cảnh nhất giai giống ngươi, thế sẽ không được tính là ức hiếp ngươi nhỉ?"
Diệp Thiên Dật cười và nói: "Thực ra hoàn toàn không cần thiết, nếu ngươi là Thất Phách cảnh lục giai thì còn có thể đánh với ta, chứ nếu là Thất Phách cảnh nhất giai... ta thấy hay là... ngươi xuống võ đài luôn đi."
Đám thiên tài ẩn thế nghe xong những lời Diệp Thiên Dật nói thì rất bực bội.
"Diệp Thiên Dật quả nhiên ngạo mạn đúng như lời đồn, một tên Thất Phách cảnh nhất giai lại tự cao tự đại như vậy, phải giết chết nhuệ khí của hắn."
"Mặc dù Thiệu Trường Giang không kém cạnh, nhưng bản thân hắn yêu cầu hạ thấp cảnh giới xuống nhất giai, ôi, luận về cấp bậc thiên tài thì Diệp Thiên Dật kiểu gì cũng trên Thiệu Trường Giang, ít nhất hắn là đệ tử của tiền bối Yêu Hậu, xem ra Thiệu Trường Giang không thể đánh bại được hắn."
"Chưa chắc, đừng quên Thiệu Trường Giang có những năng lực rất mạnh."
"Cũng phải..."
"..."
Năng lực?
Trên thế gian này, dường như không còn ai cùng cấp bậc có tư cách so năng lực với Diệp Thiên Dật!
Những cái khác khoan chưa nói tới, cấm linh lệ thuộc vào Tà Thần chi cốt, Vô Hiệu Hoá Linh Lực, Bất Động Như Núi, thân thể bất tử, bọn họ có đánh được không?
"Ha ha ha! Ta cũng không muốn hạ xuống Thất Phách cảnh nhất giai, nhưng dù sao những lời ban nãy nói ra có hơi mất thể diện, nói gì thì ngươi cũng không yếu kém, chẳng qua là dựa vào cùng cảnh giới để thắng ngươi, thì người khác sẽ không nói gì, mấy người mắng ta vừa rồi đều là bọn ngu xuẩn, ông đây phải làm bọn chúng câm miệng!"
Thiệu Trường Giang nói.
Nói xong, hắn liền ngậm miệng lại.
"Đáng ghét! Ngươi đã dùng yêu pháp gì!?"
Hắn tức giận với Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật nhún vai: "Ngươi nói chuyện đắc tội người khác, thì đừng đổ cho ta, có dùng yêu pháp gì hay không mọi người đều thấy rõ, ta không hề dùng gì cả."
Kẹt kẹt kẹt—
Thiệu Trường Giang nắm chặt nắm đấm.
"Khốn kiếp!"
Sau đó hắn xông thẳng về phía Diệp Thiên Dật mà không hề do dự.
Hắn lao đến với dáng vẻ tức giận, thấy vậy, rất nhiều người lắc đầu.
"Ngay từ khi bắt đầu, hắn đã thua rồi, mang theo cảm xúc để chiến đấu, đó lại không phải trận đấu một mất một còn, hắn sẽ có rất nhiều sơ hở."
"Liệt Hoả tấn công!"
Ngọn lửa bốc cháy quanh người hắn và hắn đấm một cú về phía Diệp Thiên Dật.
Cơ thể Diệp Thiên Dật cũng bùng cháy!
Nhưng màu sắc của hai ngọn lửa này khác nhau.
Ầm—
Hai luồng sức mạnh đâm vào nhau.
Diệp Thiên Dật đứng im tại chỗ, còn Thiệu Trường Giang đang xông đến bay thẳng ra ngoài khoảng mười mấy mét, quay cuồng trên không trung, và loạng choạng ngã xuống đất vài bước mới đứng vững được.
"Mẹ kiếp?"
Thấy cảnh này, mọi ngườiai nấy đều tỏ vẻ kinh ngạc.
Chiêu đầu tiên, bọn họ chỉ để thăm dò nhau mà thôi, ít nhất thì Thiệu Trường Giang đã tìm hiểu được sức mạnh của Diệp Thiên Dật!
Cú đấm này cũng không phải võ kỹ quá đỉnh!
Tuy nhiên...
Diệp Thiên Dật thậm chí còn không dùng võ kỹ nào, cũng không cần dưỡng sức hay lấy đà, vừa đấm thì Thiệu Trường Giang đã bay rồi?
Đám võ giả không thể hiểu nổi!
"Sức mạnh và thể phách của Diệp Thiên Dật mạnh quá!"
"Đúng thế, chẳng trách hắn không đơn giản, cú đấm mang theo võ kỹ của Thiệu Trường Giang bị hắn đập tan một cách nhẹ nhàng, cho dù Thiệu Trường Giang đã nén tu vi xuống Thất Phách cảnh nhất giai, nhưng ít nhất bản thân hắn cũng là Thất Phách cảnh lục giai."
"Diệp Thiên Dật quả thực không tầm thường! Bình thường Thiệu Trường Giang không thể đánh bại hắn dựa vào Thất Phách cảnh nhất giai với chiêu này."
"Thú vị đấy."
Rất nhiều thiên tài chú ý tới Diệp Thiên Dật.