Cứ vậy mà bị xé ra à? (2)
Sức mạnh của hắn cũng không đủ sức chọc thủng nó.
Với lại, có một số sức mạnh, hắn không muốn xé nó, chẳng hạn như kết giới to lớn, Diệp Thiên Dật có thể đưa tay ra, nhưng tay sẽ bị giam bên ngoài.
Dù vậy nhưng đối phó với thứ này thì chắc chắn có thể.
"Hắn còn có không gian mà, phải không?"
Mấy người kia bàn tán sôi nổi.
"Gấp trăm lần trọng lực!"
Thiệu Trường Giang phóng thích lĩnh vực của mình!
Hắn bắt buộc phải kết thúc trận đấu!
Với trọng lực gấp trăm lần, dù là Diệp Thiên Dật cũng khó mà chạy thoát.
Thế nhưng...
Diệp Thiên Dật có không gian!
Soạt—
Diệp Thiên Dật phóng thích sức mạnh không gian mở đường không gian độc lập cho mình, không gian độc lập này sẽ không chịu ảnh hưởng của trọng lực trăm lần.
Thiệu Trường Giang nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật.
Tiên sư!
Hoàn toàn bị đánh mà không liên quan đến tính khí tốt hay không!
"Chết tiệt!"
Hắn cũng không nhịn nữa!
Nếu những sức mạnh này đã vô ích, vậy hắn sẽ dùng sức mạnh tuyệt đối chấm dứt trận đấu này!
"Thao thiên mộng yểm!"
Cả võ đài biến thành màu đen.
"Ta không tin! sức mạnh của ta không đấu lại được Thất Phách cảnh nhất giai của ngươi!?"
Dẫu sao thì cảnh giới của hắn đều bày ở đây.
Song...
"Thức thứ hai của Phượng Hoàng Cửu Trùng Thiên, Phong Vũ Thiên Tường!"
Gừ-
Tiếng kêu của Phượng Hoàng truyền đến từ đài tỉ võ màu đen, sau dó ánh lửa chiếu sáng sự tăm tối.
Một con Phượng Hoàng xông về phía Thiệu Trường Giang.
Thiệu Trường Giang dựa vào sức mạnh của ám thuộc tính cố gắng chống lại sức mạnh to lớn của Phượng Hoàng!
"Phép tạo hoá!"
Sức mạnh Phượng Hoàng đột nhiên dâng trào...
Thiệu Trường Giang mất cảnh giác bất ngờ bị sức mạnh dâng trào tấn công.
Phụt—
Hắn phun ra máu tươi.
Hắn thật sự không đấu lại được!
Bất kể hắn dùng thủ đoạn gì thì đều không phải là đối thủ của Diệp Thiên Dật!
Cho dù là va chạm sức mạnh hay tu vi của hắn cao hơn Diệp Thiên Dật mấy bậc thì hắn cũng không thể đấu lại!
Cuối cùng, hắn bị đánh bay thẳng ra ngoài!
Mọi người; "..."
"Mẹ nó nữa! Diệp Thiên Dật quả nhiên danh bất hư truyền! Đỉnh."
"Thất Phách cảnh nhất giai đánh bại Thất Phách cảnh lục giai, và gần như bị đè bẹp, thực lực của Thiệu Trường Giang cũng rất mạnh, chẳng lẽ bị hắn nghiền nát rồi sao?"
"Đúng là không đơn giản, hơn nữa hắn vẫn còn rất nhiều sức mạnh chưa sử dụng, cảm giác rằng, Thất Phách cảnh còn khó làm đối thủ của hắn!"
"Thể phách của hắn quá mạnh! Võ giả Thất Phách cảnh nhất giai sao lại có thể phách và sức mạnh mạnh tới vậy?"
"..."
Rất nhiều người đều cau mày!
Đây chính là thực lực thật sự của Diệp Thiên Dật!
Mặc dù tu vi hiện tại của hắn thấp, nhưng chiến lực của hắn lại khiến nhiều người phải e dè!
Bọn họ đang nghĩ, nếu bọn họ là Thất Phách cảnh nhất giai, đối mặt với thiên tài võ giả Thất Phách cảnh lục giai như Thiệu Trường Giang, bọn họ thắng được dễ dàng vậy sao?
"Cổ thiếu, người thấy thế nào?"
Hình Trần đứng bên cạnh Cổ Vân thản nhiên hỏi.
"Không tệ, nhưng không thể nói là quá lợi hại, điều có thể làm được rất nhiều, chỉ có thể nói hắn thực sự rất đỉnh, nếu không thì cũng không nổi tiếng đến vậy."
Cổ Vân nói lạnh nhạt.
"Cổ thiếu muốn khiêu chiến với hắn à?"
Giang Hạo khẽ cười.
"Ta ư?"
Cổ Vân vừa cười vừa lắc đầu, nụ cười của hắn ít nhiều có sự khinh bỉ.
"Thật sự không cần thiết, chưa đến nỗi để ta đích thân ra tay."
Bên kia.
Tần Lạc Phong và Ứng Vô Vấn đứng cạnh nhau.
"Chiến lực của Diệp Thiên Dật rất mạnh, ta đối mặt với hắn thật sự cảm thấy có chút áp lực."
Ứng Vô Vấn cau mày nói.
"Đúng là rất mạnh."
Dù sao thì Tần Lạc Phong đã từng đánh nhau với Diệp Thiên Dật vào ngày hắn vừa trở về.
Mặc dù hắn không dùng toàn bộ sức lực, nhưng hắn cảm nhận được sức mạnh của Diệp Thiên Dật thực sự rất mạnh.
"Nhưng vô ích."
Tần Lạc Phong nói nhạt.
"Ồ? Tần thiếu sao lại nói vậy?"
Tần Lạc Phong cười lạnh lùng và nói: "Nói thật cho ngươi biết, ta không còn sống được mấy ngày nữa."
Ứng Vô Vấn nhướng mày: "Hả? Thật á?"
Tần Lạc Phong cười nhạt và gật đầu; "Tất nhiên là thật, Ứng thiếu cứ đợi tin tốt đi."
"Diệp Thiên Dật rất lợi hại."
Diệp Phàm khoanh tay đứng đó thản nhiên nói.
"Vậy sao? Sao ta lại cảm thấy không mạnh như vậy nhỉ?"
Mộc Thiên Vân nói.
"Sợ rằng hắn gần như là vô địch dưới Chân Thần cảnh, ít nhất theo hiểu biết của ta, trong Thất Phách cảnh chắc không ai chống lại được hắn, dù là thiên tài cũng vô dụng."
Mộc Thiên Vân nhìn Tiêu Tích Linh, rồi nói: "Đó là vì người lợi hại thật sự giờ đều là Chân Thần cảnh."
Mấy gia chủ của gia tộc ẩn thế ngồi trong đại điện cũng đang bàn tán về Diệp Thiên Dật.
"Đây chính là Diệp Thiên Dật sao? Quả thực rất giỏi."
"Tuy nhiên rất nhiều năng lực của hắn đã không còn là bí mật, cụ thể hắn giỏi cỡ nào, thuần thục tới mức độ nào, còn phải xem phía sau, thời gian sẽ trả lời tất cả."
"Có điều, nếu đã được Yêu Hậu thu nhận làm đệ tử, thì trình độ chắc cũng phải như Kiếm Cổ, Kim Cát đúng không? Bọn họ rất giỏi."
"..."
Diệp Thiên Dật đứng trên võ đài, dập điếu thuốc đi.
"Còn ai không?"
Diệp Thiên Dật hỏi thẳng.
Ban đầu là người của gia tộc ẩn thế tới khiêu chiến bọn họ, thiên tài của gia tộc ẩn thế trên võ đài chờ người của học viện Võ Thần tới khiêu chiến, lần này, Diệp Thiên Dật vừa chuyển thế tấn công đã trở thành lôi chủ, đợi thiên tài gia tộc ẩn thế tới thách đấu.