Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2554: CHƯƠNG 2553: THẤT PHÁCH CẢNH KHÔNG ĐỦ

Thất Phách cảnh không đủ

"Nếu Thất Phách cảnh lục giai không đủ, có thể lên thất giai, và cảnh giới cao hơn."

Diệp Thiên Dật tiếp tục nói.

Y Thất Nguyệt nhìn Diệp Thiên Dật cười tít mắt.

Đã quá!

Đây mới là học trò của nàng ta.

Phải vậy chứ!

Mấy học viên của học viện Võ Thần mặc dù ghen ghét ngưỡng mộ Diệp Thiên Dật nhưng phải nói rằng giờ bọn họ thấy vô cùng hả dạ, dù sao bọn họ cũng đều là người của học viện võ thần.

"Thật quá ngạo mạn."

"Thất Phách cảnh lục giai không đủ thì lên thất giai hoặc cao hơn, ý hắn là Chân Thần cảnh cũng thách đấu với hắn được phải không? Ha ha ha."

"Thất Phách cảnh nhất giai đánh Chân Thần cảnh? Ta thấy hắn điên rồi, giả bộ thái quá nhỉ?"

"Tuy nhiên... với cùng cảng giới, đúng là trong số chúng ta không ai chống lại được hắn! Bất luận đánh với hắn thế nào, hay thắng hắn bằng cảnh giới cao hơn thì cũng không sảng khoải được như vậy."

"Thế nhưng giờ khác rồi, hắn đã nói ra những gì hắn giả vờ, nếu hắn thua, thì đã sao, người mất mặt cũng chỉ có bản thân hắn."

"..."

"Ta đi cho."

Một người đàn ông nói.

"Ngươi không được."

Vương Trạch Khôn nhìn hắn nói nhạt.

"Vương thiếu có phần xem thường người khác quá nhỉ?"

Hắn lạnh lùng liếc nhìn Vương Trạch Khôn.

"Sức mạnh của hắn nhiều thế đều vô dụng, phép tạo hoá, lĩnh vực, Đồ Đằng, võ kỹ mạnh hơn, tâm pháp đã dùng hết mà không ích gì, hắn có thể đánh bại Thiệu Trường Giang của Thất Phách cảnh lục giai, một tên Thất Phách cảnh thất giai dựa vào đâu mà đánh với hắn?"

Dù không muốn thừa nhận, nhưng điều này là sự thật!

Diệp Thiên Dật thực sự rất mạnh, hắn đã đánh bại Thiệu Trường Giang mà không cần dùng quá nhiều sức lực, vậy nếu hắn sử dụng, thì lùi vạn bước, chí ít Thất Phách cảnh thất giai đánh được nhỉ?

Đây là sự thật.

"Hắn có thủ đoạn hay, ta cũng có!"

Nói xong, hắn nhảy lên võ đài.

"Nhậm Hiên, Thất Phách cảnh thất giai, xin chỉ giáo."

Hắn chắp tay về phía Diệp Thiên Dật.

"Để Chân Thần cảnh lên đi, Thất Phách cảnh không đủ đâu."

Diệp Thiên Dật nhìn hắn và nói.

Rào rào—

Lời nói của Diệp Thiên Dật lập tức gây phản ứng lớn.

"Chết tiệt! Diệp Thiên Dật đúng là ngông cuồng! Một tên Thất Phách cảnh nhất giai nói Thất Phách cảnh không đủ ư? Hắn nghĩ mỗi cấp bậc của hắn trong Thất Phách cảnh đều vô địch à?"

"Quá ngạo mạn! Mặc dù hắn là người của bên học viện Võ Thần chúng ta, nhưng bây giờ, ta thật sự hy vọng hắn bị đánh vào mặt, thất bại thảm hại, như thế, thì hắn sẽ mất hết mặt mũi nhỉ?"

"Đẹp trai quá! Kiêu ngạo quá! Thích thật."

"..."

Ánh mắt của mấy người bên gia tộc ẩn thế khẽ nheo lại!

"Mẹ kiếp! Tự cao thật đấy!"

"Không coiai ra gì sao? Tốt xấu gì Nhậm Hiên cũng là Thất Phách cảnh thất giai, còn có thể đánh Chân Thần cảnh ở cảnh giới thấp, nếu không hắn sẽ không lên thách đấu với Diệp Thiên Dật đâu."

"He, kiêu binh tất bại, ta muốn xem thử rốt cuộc hắn có bản lĩnh gì, mà Thất Phách cảnh không đủ, ha ha ha."

"..."

Nhậm Hiên nghe xong những lời của Diệp Thiên Dật như muốn nổ tung luôn.

"Ha ha ha, Diệp huynh, ngươi coi thường người khác quá nhỉ?"

Nhậm Hiên nghiến răng cười lạnh lùng.

"Ta chỉ nói sự thật mà thôi."

Với Diệp Thiên Dật mà nói, đúng là hắn nói thật.

Có lẽ là giả bộ nghi ngờ!

Tuy nhiên, quả thực hắn thấy Thất Phách cảnh không đủ.

Kẹt kẹt kẹt—

Nhậm Hiên nắm chặt nắm đấm!

Bị nhục nhã như vậy!

Hắn phải thắng trận này!

Chỉ cần đánh bại Diệp Thiên Dật, hắn có thể thay đổi tất cả!

Trước mắt, cơ bản không quá nhiều người nghĩ hắn thắng được Diệp Thiên Dật, và Diệp Thiên Dật cũng giả bộ lắm, thế thì lát nữa, hắn phải khiến tất cả mọi người im miệng!

"Diệp Thiên Dật, ngươi đừng giả vờ giả vịt nữa, ngươi nổi tiếng là nhờ vào cái gì chứ? Không phải chỉ có cái gọi là sự tích truyền kỳ sao? Mà mấy sự tích này, ngươi dựa vào đâu mới có, trong lòng ngươi tự rõ, thành thật mà nói, chẳng qua ngươi may mắn, nhiều thuộc tính, có được truyền thừa và bảo vật lợi hại, nếu đưa mấy thứ này cho thiên tài võ giả, liệu có tới lượt ngươi không? Có ai không mạnh hơn ngươi?"

Nhậm Hiên tức giận chỉ vào Diệp Thiên Dật.

Hắn không muốn nói những lời này, mặc dù đây là lời trong lòng của rất nhiều người, nhưng bọn họ sẽ không nói ra.

Chỉ là, Nhậm Hiên cũng không biết sao mình lại nói ra.

Là hắn không khống chế được sự tức giận trong lòng mình ư?

Hắn chỉ có thể giải thích như thế.

Lời nói của Nhậm Hiên gây xôn xao.

Có người kinh ngạc sao hắn lại nói những lời đó, có người lại hả hê.

"Cuối cùng cũng có người nói hết trước mặt tất cả mọi người, ha ha ha! Từ lâu ta đã muốn xem thử liệu có thiên tài nào có thể nói những lời vậy không, nhưng về lý thuyết ta nghĩ không ai cả, không ngờ có thật."

"Tuyệt! Nhậm Hiên và Thiệu Trường Giang trước đó, EQ của hai thiên tài gia tộc ẩn thế này thấp thế à? Nói ra làm gì? Có điều nói ra thì hả giận lắm."

"..."

Diệp Thiên Dật lại cười, nói: "Phải, cứ cho một thiên tài võ giả bất kỳ, thì còn tới lượt ta chắc? Nhưng... mình ta không có xuất thân đến đấy đã đành, bối cảnh và gia thế các ngươi hiển hách sao lại như thế? Nếu từ nhỏ ta đã mang gia thế như các ngươi, thì ở đây còn chuyện của ngươi không? Hả?"

Phải nói rằng, lời nói của Diệp Thiên Dật đã khiến những người chọc tức hắn im lặng.

"Ngươi!!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!