Ngươi không được nha
Vị trí này bao gồm cả Thần vực!
Người của gia tộc bên đó đều nói hắn là thiên tài sử dụng không gian!
Theo thời gian, trình độ của hắn về không gian chắc chắn rất tốt.
Dù sao thì bất luận hắn dùng cách gì, chỉ cần đánh bại Diệp Thiên Dật, hắn sẽ là người thắng.
Vấn đề là, không gian của hắn trong lời đồn không phải rất lợi hại sao? Vậy thì, nếu dựa vào thủ đoạn như nhau đánh bại thủ đoạn mà hắn giỏi, há chẳng phải hắn thắng sao?
Hắn nghĩ rằng, Diệp Thiên Dật không bì được với hắn.
Có lẽ sức mạnh và thể phách của hắn thật sự mạnh, nhưng cảnh giới của hắn chỉ đến đó.
Cảnh giới của hắn là Thất Phách cảnh nhất giai, còn của mình là Thất Phách cảnh thất giai, Diệp Thiên Dật dựa vào cái gì để chiến thắng hắn bằng không gian chứ?
"Thế nào?"
Nhậm Hiên hỏi Diệp Thiên Dật.
"Không vấn đề."
Diệp Thiên Dật mỉm cười và nói.
"Xem ra Diệp huynh vô cùng tự tin về thuộc tính không gian của mình nhỉ."
Nhậm Hiên nói.
Câu này là nói ra cho những người khác nghe.
Lỡ như rất nhiều người khác không biết thuộc tính không gian của Diệp Thiên Dật lợi hại, vậy thì bây giờ, hắn sẽ khiến cho những người đó biết không gian của Diệp Thiên Dật rất lợi hại, nếu thế phải thắng nó mới được.
"Đúng vậy, như ngươi chắc cũng tự tin về không gian của mình lắm, có điều ta muốn hỏi, sao ngươi lại muốn so không gian với ta?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Nhậm Hiên nói: "Đó là vì ta không đủ sức thắng ngươi, nên chỉ có thể so không gian, đó là sở trường của ta, nếu vậy ngươi thua thì chính là thua, dù sao ta cũng có cơ hội thắng lớn hơn, ta chỉ cần thắng ngươi, chỉ cần đánh bại ngươi là được."
Rào rào—
Câu này vừa nói ra, mọi người đã xôn xao.
"Chết tiệt! Mấy tên thiên tài gia tộc ẩn thế nàyai nấy đều đáng ghét vậy sao?"
"Không phải, ý bọn họ là gì? Bọn họ có suy nghĩ dơ bẩn thế mà lại dám nói ra à? Thiệu Trường Giang và Nhậm Hiên sao lại nói hết ra chứ? EQ thấp vậy ư?"
"EQ thấp là một phần, phần khác là đám thiên tài gia tộc ẩn thế này đứng ở chỗ cao, bọn họ căn bản không coi chúng ta ra gì, cho dù vài người trong số họ không phải đồ bỏ đi, nhưng nhiều năm qua đi, bọn họ vẫn sống trong nhung lụa giống như đại lục là của bọn họ."
"Ta nhổ vào, buồn nôn!"
"..."
Nói xong, Nhậm Hiên ngớ người.
Chuyện gì thế này?
Sao hắn lại nói ra suy nghĩ trong lòng?
Đáng hận!
Hắn nhìn lướt qua mọi người xung quanh.
Nghe thấy lời bàn tán của một vài người, hắn muốn tìm một cái lỗ để chui vào!
Chuyện là sao?
Ầm—
Trong đại điện, một người đàn ông trung niên tức giận đập bàn!
"Con ghẻ! Con ghẻ!"
Tự nhiên hắn là cha của Nhậm Hiên!
"Nhậm gia chủ, xin bớt giận!"
"Ngươi bảo ta làm sao nguôi giận đây? Thứ con ghẻ này! Mặc dù những lời này không quá khích nhưng lại có ý mưu lợi thấy rõ! Đây đã là gì, sao hắn lại nói ra? Hắn thật sự coi đại lục này là của bọn họ à?"
Một lão giả thở dài: "Nói ra cũng lạ, Nhậm Hiên cũng vậy, Thiệu Trường Giang cũng thế, sao bọn họ có thể nói những lời đó chứ? Ta thật sự không hiểu nổi."
"Có không hiểu đi chăng nữa thì người mất mặt là tất cả chúng ta, chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc người đời sẽ nghĩ gia tộc ẩn thế chúng ta không coiai ra gì, sống giàu sang, lề lối nhỏ, kẻ đê tiện thích trêu đùa người khác!"
"Đúng thế, ôi chao."
Bọn họ cũng vô cùng lo lắng.
Dù sao chưa từng thấyai khác như vậy, mà hai thiên tài gia tộc ẩn thế đều thế, khó tránh người khác không thoải mái.
Còn trên võ đài, mấy người Giang Hạo cũng cau mày!
Mặc dù chuyện này không liên quan đến bọn họ, nhưng...
Điều bọn họ lo lắng là liên luỵ tới tất cả những người được gọi là thiên tài ẩn thế bọn họ!
Nếu mang tiếng xấu, sau này đi đến đâu, người khác nghe thấy thân phận của ngươi, bọn họ sẽ xoi mói!
Đương nhiên là bọn họ không muốn bị chụp mũ!
"Các ngươi đi tỉ võ thì có tý đầu óc được không?"
Giang Hạo cau mày nói với đám người bên cạnh.
"Ai giống hai người không có não như bọn họ!"
Đúng vậy, về mặt lý thuyết thì không nên.
"Diệp Thiên Dật đã dùng yêu pháp gì?"
Y Thất Nguyệt vò đầu bứt tóc.
Dù sao trước đây nàng cũng từng vô tình nói ra những lời mà nàng không định nói!
"Lạ thật."
Diệp Thiên Dật cười.
"Ta nói này, người không tự tin lắm nhỉ? Nếu đã không tin tưởng bản thân như vậy, hà tất gì phải lên võ đài? Không phải ta nói với ngươi rồi sao? Thất Phách cảnh thì đừng lên đấu."
Két két két—
Nhậm Hiên tràn trề sự nhục nhã!
Mẹ kiếp!
Hắn nghiến răng nghiến lợi!
"Tại sao muốn lên à? Bởi vì ông đây thấy có thể thắng ngươi, thắng ngươi rồi, ta sẽ là ngôi sao sáng nhất, mọi người đều chú ý tới, ta thích cảm giác đó!"
Nói xong, người Nhậm Hiện đần ra!
Khốn nạn!?
Sao hắn lại nói ra nữa rồi?
Tiên sư!
Bụp—
Trong đại điện, cha hắn vô cùng tức giận.
"Mẹ nó nữa! Vậy thì đánh!"
Nhậm Hiên thẹn quá hoá giận.
Sau đó khí thế trên người hắn dâng lên!
"Bỏ đi, nếu ngươi muốn đấu không gian, thì ta đấu với ngươi."
"Ngươi sợ đánh với ta à?"
Nhậm Hiên nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật và hỏi.
"Đối mặt với tên Thất Phách cảnh thất giai không có tự tin khi đừng trước Thất Phách cảnh nhất giai, ta sợ gì chứ? Ngươi đừng tìm thể diện cho mình nữa được không? Có đánh hay không? Không đánh thì đổi người đi."