Ngươi không được nha (2)
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
Mẹ nó nữa!
"Không gian phong ấn!"
Hắn thẹn quá hoá giận, liền phong ấn Diệp Thiên Dật lại.
"Không gian bộc phá! Nổ tung cho ta!"
Liên hoàn chiêu của thuộc tính không gian kinh điển này sẽ phong ấn người khác đầu tiên, sau đó để không gian phá sập!
Sức sát thương vô cùng lớn.
Ầm—
Không gian chỗ Diệp Thiên Dật trực tiếp nổ tung.
"Thua rồi à?"
Có người tò mò xem.
Dù sao thì Thất Phách cảnh thất giai phóng thích sức mạnh không gian về phía Thất Phách cảnh nhất giai, hơn nữa tốc độ phóng thích rất nhanh!
Về lý thuyết, Thất Phách cảnh nhất giai như Diệp Thiên Dật muốn chạy cũng phải cần thời gian, huống hồ cảnh giới của hắn còn thấp hơn nhiều so với đối thủ!
Song...
"Ngươi không được nha."
Giọng nói của Diệp Thiên Dật bỗng xuất hiện sau lưng Nhậm Hiên, sau đó bóng dáng của hắn mới hạ xuống.
Đồng tử của Nhậm Hiên co lại!
"Không gian của Diệp Thiên Dật quả nhiên không tệ!"
Sau khi chứng kiến, mọi người đều hô lên vì kinh ngạc.
Khoảng cách lớn như vậy, thoát khỏi phong ấn không gian nhanh chóng thì đúng là không gian của Diệp Thiên Dật mạnh hơn Nhậm Hiên rồi.
"Ngươi đến thử xem."
Tiếp theo, Diệp Thiên Dật trực tiếp phóng thích không gian đang phong ấn hắn.
Thử cái gì?
Không gian của hắn phong ấn không gian bộc phá về phía Diệp Thiên Dật, vậy thì Diệp Thiên Dật sẽ để hắn thứ thủ đoạn giống như thế.
"Phong ấn không gian."
Tiếp theo, Diệp Thiên Dật phóng thích không gian phong ấn về phía hắn.
Người khác thấy cảnh này đều cau mày.
"Thất Phách cảnh nhất giai phóng thích sức mạnh không gian về Thất Phách cảnh thất giai? Có thể có tác dụng gì chứ?"
"Chắc sẽ bị đột phá trong chốc lát nhỉ?"
"Tuy nhiên, nếu nhất giai của Diệp Thiên Dật phá bỏ được không gian phong ấn của thất giai, vậy thì nhất giai của hắn phong ấn được thất giai à?"
"Không thể vơ đũa cả nắm, dù sao cũng cách biệt với thất giai, về lý thuyết, chắc Nhậm Hiên sẽ có đột phá tốt?"
"..."
Nhậm Hiện bị Diệp Thiên Dật phong ấn trong không gian nhỏ.
Hắn cũng tưởng bản thân mình có thể phá bỏ không gian phong ấn của Thất Phách cảnh nhất giai trong chớp mắt!
Thế nhưng...
Sức mạnh của hắn bắn lên trên mà không làm nó vỡ.
"Cái gì?"
Thất cảnh này, mọi người sững sờ.
Chết tiệt?
Hắn nghĩ bản thân có thể thoát ra dễ dàng, cho nên không dùng không gian để đối phó không gian!
Vậy thì giờ, hắn phải sử dụng không gian.
Sau đó hắn phóng thích sức mạnh của không gian, định đi thẳng ra.
Song...
Hắn không đi!
Nhậm Hiên: ???
"Sao có thể?"
Cả người hắn đần ra.
Sau đó...
Ầm—
Không gian chỗ hắn trực tiếp nổ tung.
Không gian bộc phá.
"Không chạy ra ngoài à?"
Ai nấy đều tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Có phải đã chạy ra rồi không? Không đến mức không thoát ra được chứ?"
Phụt—
Thế rồi, bọn họ thấy Nhậm Hiên có dấu vết bị nổ toàn thân ngã xuống đất.
"Khụ khụ-"
Nhậm Hiên bò lên và ho, lau máu tươi trên khoé miệng.
"Tiên sư!?"
Mọi người kinh ngạc.
"Mẹ nó nữa! Thật sự chưa chạy ra à?"
"Năng lực kiểm soát không gian của Diệp Thiên Dật cao hơn Nhậm Hiên, thậm chí... còn tốt hơn rất nhiều."
"Việc khống chế không gian của hắn có thể lấp đầy khoảng cách với thất giai, hơn thế nữa còn khiến Nhậm Hiên không chạy được, tức là, không gian của hắn có thể giúp hắn đạt đến Chân Thần cảnh khi đang ở Thất Phách cảnh nhất giai? Mạnh vậy ư?"
"Từ lâu đã nghe nói không gian của Diệp Thiên Dật lợi hại, sao đỉnh thế chứ? Không gian dễ tu luyện vậy à?"
"..."
Trong số bọn họ có không ít võ giả của thuộc tính không gian, dẫu sao thì đều là võ giả cấp bậc thiên tài, có không gian không phải chuyện hiếm lạ.
Chính vì bọn họ hiểu không gian, nên khi thấy cảnh tượng này, bọn họ càng ngạc nhiên hơn.
Hơn nữa, không có so sánh sẽ không có đau thương!
"Lợi hại."
Đôi mắt đẹp của Y Thất Nguyệt sáng lên.
"Anh Thiên Dật giỏi quá."
Long Bảo Nhi hò reo.
Rất nhiều mỹ nữ đang chú ý tới Diệp Thiên Dật.
"Đúng là giỏi, là đối thủ vô cùng mạnh." Lưu Ly Vũ nhìn Diệp Thiên Dật và có chút suy nghĩ.
Không gian của Nhậm Hiên vô ích với Diệp Thiên Dật, còn không gian của Diệp Thiên Dật thì trấn áp Nhậm Hiên.
"Chết tiệt!"
Nhậm Hiên phun ra nước bọt ngấm máu.
Hắn đúng là mất mặt.
"Nhận thua không?"
Diệp Thiên Dật đứng đó lạnh lùng hỏi.
"Ta chưa thua." Nhậm Hiên nghiến răng nghiến lợi nói.
"Còn chưa thua à?"
Diệp Thiên Dật cười, rồi nói: "Ngươi nói so không gian, thì chúng ta so không gian, ngươi đấu không gian thua rồi, sao nào? Giờ tiếp tục muốn so chiến lực hả?"
Kẹt kẹt kẹt—
Nhậm Hiên nắm chặt nắm đấm.
"Xuống đi, để người của Chân Thần cảnh lên."
Diệp Thiên Dật cười mà như không và nói.
"Xuống đi! Mau xuống đi."
Có người của học viện Võ Thần đang hét lên ở đó.
"Thua chính là thua, không chấp nhận mới là mất mặt nhất, mau xuống đi, để người của Chân Thần cảnh lên đánh với Diệp Thiên Dật."
"Đừng kéo dài thời gian nữa, đủ mất mặt rồi."
"..."
Nhậm Hiên cúi đầu, cảm thấy xấu hổ.
Không được!
Ta không thể xuống!
Giờ ta đã mất thể diện thế rồi, chỉ có đánh bại Diệp Thiên Dật mới rửa được nỗi nhục trước đó!
Sao hắn thắng Diệp Thiên Dật được đây?
Mẹ kiếp!
Hắn hết cách!
Nhậm Hiên nắm chặt nắm đấm.
"Ta thua rồi."
Sau đó hắn đi xuống khỏi võ đài.
Dù da mặt Nhậm Hiên có dày cũng không thể đánh tiếp!
Vấn đề là, nếu hắn có sức mạnh, hắn có thể đánh, nhưng hắn lại không có! Nếu thua nữa, thì hắn sẽ làm trò cười cho thiên hạ.